“Vì để giữ cơ thể thăng bằng, đi bộ không gặp trở ngại, thấy thế nào, cách này là nhanh nhất hiệu quả nhất. Cứ coi như thành giầy đế bằng là được, dù sao về đến nhà cũng bỏ đi, nên cứ lờ đi phía dưới của nó đi.” Hàn Tinh Tinh vừa nói, vừa nhìn cô cười đắc ý.
“Không phải, sao cậu luôn làm những chuyện tuyệt diệu như vậy chứ?” Trần Cẩn thật sự không nhịn được, chỉ đành nhìn Tinh Tinh dở khóc dở cười.
“Tuyệt diệu? Chưa xem qua một bộ phim giống như vậy à, nữ chính bị gãy gót giầy, nam chính bẻ nốt chiếc gót còn lại. Như vậy hai chiếc giầy gãy gót lại thành một đôi giầy đế bằng, đi bộ cũng dễ dàng hơn, không cần khập khiễng nữa. Dù sao chỉ đi về phía trước một chút nữa thôi, chúng ta cũng không có nhiều thời gian.” Hàn Tinh Tinh hào hứng bừng bừng, hoàn toàn bỏ qua vẻ mặt của Trần Cẩn.
Trẩn Cẩn nghe thấy câu trả lời, nhất thời hai mắt cảm thấy choáng váng, tại sao trong phim nam chính có thể hành động kỳ quặc như vậy, còn kéo bạn mình học hỏi theo.
Hai người mải tranh luận, không biết ở bên này Nhung Hâm Lỗi đã chờ đợi đến phát bực, thỉnh thoảng lại nhìn đồng hồ. Đã hơn mười giờ mà Trần Cẩn vẫn chưa về, chẳng lẽ cô không biết hôm nay mình trở về à. Để sớm gặp cô, vừa kết thúc huấn luyện anh lập tức lái xe đi, không ngờ cô gửi tin nhắn thông báo cùng Hàn Tinh Tinh đi dạo phố, hơn nữa đến bây giờ còn chưa về. Trải qua chuyện lần trước, chỉ cần đến tối không thấy cô về anh lại cảm thấy lo lắng. Sợ cô lại gặp phải bọn lưu manh lần trước, chỉ cần nghĩ đến sắc mặt Nhung Hâm Lỗi liền đen lại, cuối cùng không kiềm chế được nữa, nhanh chóng bấm điện thoại.
Lúc này Trần Cẩn cùng Hàn Tinh còn đang đứng ở ven đường chờ xe, càng về đêm người đi lại càng lúc càng nhiều, chen chúc trên xe buýt còn chưa nói, ngay cả taxi đều có khách. Lúc này di động của Trẩn Cẩn chợt đổ chuông, vừa bấm nghe máy đã nghe thấy đầu dây bên kia truyền đến âm thanh chất vấn: “Em đang ở đâu, giờ này sao còn chưa về nhà?” Nhung Hâm Lỗi cố kìm xuống tức giận trong lòng, tra hỏi cô.
“Em đang đợi xe.” Trần Cẩn nói xong còn liếc mắt một cái.
“Có phải chưa bắt được xe, giờ em đang ở chỗ nào? Anh tới đón.” Nhung Hâm Lỗi hiếm khi tốt tính hỏi.
“Em đang ở…” Nói xong, Trần Cẩn hậm hực liếc Hàn Tinh Tinh, ngập ngừng thông báo địa chỉ.
Sau khi cúp điện thoại, chưa đầy nửa tiếng, Nhung Hâm Lỗi đã nhanh chóng đến nơi.
Dừng xe ở ven đường, Nhung Hâm Lỗi lạnh mặt hạ cửa kính xe xuống, hướng về phía Trần Cẩn gọi: “Nhanh lên xe.” Hàn Tinh Tinh biết điều ngồi phía sau, mạnh mẽ đẩy Trần Cẩn về phía ghế lái phụ.
Nhung Hâm Lỗi cũng không lập tức lái xe, mà căng mặt quay sang liếc Trần Cẩn một cái, cái nhìn đó khiến trong lòng Trần Cẩn phát run. Đột nhiên thấy anh cúi người, cạch một tiếng giúp cô thắt dây an toàn.
Dọc đường đi, Nhung Hâm Lỗi không nói tiếng nào, anh im lặng Trần Cẩn dĩ nhiên không dám chủ động lên tiếng, nhìn sắc mặt anh kém thế cô nào dám mở miệng. Sau khi đưa Hàn Tinh Tinh về tới nhà, hai người lái xe về chỗ của mình, vài phút trôi qua Nhung Hâm Lỗi lên tiếng phá vỡ bầu không khí im lặng trong xe: “Có biết chúng ta đã không gặp nhau bao lâu rồi không?”
Trần Cẩn buột miệng đáp: “Bẩy ngày, sáu tiếng.” Nói xong còn nheo mắt hơi liếc Nhung Hâm Lỗi một cái. Bên trong xe, ánh đén hắt lên mặt anh, hiện rõ đường nét khuôn mặt hoàn mỹ, Trần Cẩn âm thầm suy nghĩ người đàn ông của cô càng nhìn càng thấy đẹp trai.
“Ngược lại em nhớ rất rõ.” Nhung Hâm Lỗi nhàn nhạt mở miệng, chỉ là giọng nói không có lạnh nhạt như lúc nãy.
“Lần sau sẽ không như vậy nữa, em chỉ nghĩ ra ngoài dạo một chút, mấy ngày nay đi làm hơi mệt.” Trần Cẩn lên tiếng giải thích, không phải cô không hiểu ý tứ trong lời nói của Nhung Hâm Lỗi.
Đến nhà, Nhung Hâm Lỗi nhanh chóng cởi dây an toàn xuống xe, vòng qua tay lái phụ giúp cô xách đồ. Trần Cẩn mở cửa xe, đặt chân xuống đất, chỉ cảm thấy dưới chân trống rỗng, thân hình chợt nghiêng về phía trước. Nhung Hâm Lỗi thấy thế cực kỳ khẩn trương bước nhanh lên trước đỡ lấy cô. Hóa ra nguyên nhân là tại đôi giầy gãy gót, cô cũng quên mất đôi giày đã biến thành đế bằng, lúc xuống xe vẫn theo thói quen cũ, nên mới bị mất thăng bằng.
"Sao rồi? Có phải chân bị thương không?” Nhung Hâm Lỗi cúi đầu, ân cần diụ
dàng hỏi cô.
“Không phải.” Nói xong Trần Cần đi tới cửa, lấy chìa khóa ra mở cửa. Cửa vừa mở, còn chưa kịp thay dép, Nhung Hâm Lỗi đã nhanh tay đóng cửa, kéo Trần Cẩn ép lên mặt cửa gấp gáp hôn cô, túi đồ trong tay Nhung Hâm Lỗi rơi đầy đất, cảm thấy Nhung Hâm Lỗi thỏa sức cướp đoạt trong miệng mình, sau vài giây, Trần Cẩn ôm chặt eo anh, đưa lưỡi chủ động hôn lại. Hai người quấn quýt một lúc lâu, chờ đến lúc Nhung Hâm Lỗi thở hổn hển buông cô ra. Mặt Trần Cẩn đỏ bừng đẩy anh một cái tức giận nói: “Nhung Hâm Lỗi, rốt cuộc anh có bao nhiêu đói khát vậy!”
“Có biết không, đã lâu rồi mình không làm chuyện đó, nếu không khát khao thì thật bi thảm. Có bà xã ở bên cạnh còn không đụng chạm, là có ý gỉ? Hả?” Anh cũng không buông cô ra, cúi đầu cắn nhẹ tai cô, càng dùng sức ép sát cô lên cửa, đưa tay ôm chặt eo cô, hung hăng chất vấn, ánh mắt càng thêm nóng bỏng. Không hiểu tại sao một ngày không nhìn thấy vợ mình ,trong lòng anh liền cảm thấy cực kỳ buồn bực.
“Lần trước đã nói gì? Có nhớ đã đồng ý thực hiện tốt?” Anh không có ý định buông cô ra, cúi đầu nhìn cô chăm chú lạnh giọng chất vấn lần nữa.
Trần Cẩn nhịn xuống đau đớn, chậm rãi lên tiếng: “Lần trước nói không được về trễ, kết quả …” Còn chưa nói hết Nhung Hâm Lỗi đã dùng sức cắn bả vai cô, Trần Cẩn đau đến nỗi hét lên một tiếng.
Trần Cẩn cắn răng, há miệng cắn cằm Nhung Hâm Lỗi. Cô cũng không phải loại người bị bắt nạt để mặc Nhung Hâm Lỗi giở trò, dù sao cũng hòa nhau, cắn xong cô hài lòng liếm liếm môi, Nhung Hâm Lỗi nhíu nhặt chân mày, sờ cằm, cúi đầu nhìn Trần Cẩn đang cười đắc ý, ôm chặt cô vào trong ngực.
“Nhung Hâm Lỗi, anh dữ cái gì! Em còn chưa được ăn cơm này, giầy cũng bị gãy.” Trần Cẩn có chút buồn bã lên tiếng ngăn cản hành động tiếp theo của Nhung Hâm Lỗi.
Nhung Hâm Lỗi nghe xong hơi ngẩn ra, lại cúi đầu nhìn cô, đôi giầy cao gót bình thường cô thích đi biến thành giày đế bằng. Dáng người của anh cũng không tệ, cao hơn cô một cái đầu, từ góc độ này nhìn một lúc lâu anh mới hiểu. Nếu không nhìn kỹ thật sự cũng không phát hiện ra đây là giầy đế bằng, sau khi nhìn một lúc lâu anh khẽ cười.
Nhìn dáng vẻ sung sướng khi người gặp họa của anh, Trần Cẩn tức giận, dậm chân lớn tiếng: "Cười cái gì, mà cười!”
“Giày bị gãy gót mà vẫn đi dạo hăng say, quên cả ăn cơm.” Nhung Hâm Lỗi nhếch lông mày cười khẽ chậm rãi lên tiếng, không giấu sự đùa cợt trêu chọc cô.
“Đó là tại vì lúc qua cầu vượt bị gãy, anh không biết đi dạo phố khiến người ta quên cảm giác đói cùng cảm giác đau đớn à!” Trần Cẩn mặt mày đau khổ đáp trả lại anh, nói xong rời khỏi anh, đi sang bên cạnh thay dép.
Nhung Hâm Lỗi không để ý đến cô nữa mà tiến vào phòng bếp đeo tạp dề, thay cô nấu cơm. Sau khi Trần Cẩn cầm quần áo treo vào tủ liền xuống tầng mở ti vi chờ Nhung Hâm Lỗi.
Nhung Hâm Lỗi chuẩn bị cơm canh xong, liền tắt bếp, đặt thức ăn lên bàn, xới cơm cho cô.
Anh ngồi ở vị trí đối diện nhìn Trần Cẩn ăn, thấy cô ngay cả ăn cơm cũng lơ đãng, biết là cô giận dỗi chuyện vừa nãy. Nghĩ tới đây trái tim anh bỗng mềm nhũn, chủ động dịu dàng dàng dụ dỗ: “Còn tưởng chuyện gì, không phải chỉ là đôi giày sao, ngày mai anh dẫn em đi mua đôi khác được không.”
“Thật hay giả đây, anh dẫn em đi mua thật không.” Khó có thể nghe thấy Nhung Hâm Lỗi chủ động nói muốn cùng cô đi dạo phố, Trần Cần dừng đôi đũa trong tay, mở to mắt nhìn anh như xác nhận.
“Trước mắt ăn cơm thật ngon, còn nữa ngày mai không cho phép đi dạo quá lâu, nếu không tự mình đi bộ về.” Lúc này Nhung Hâm Lỗi lạnh mặt, nghiêm túc nhìn cô trả lời.