>Gật nhẹ đầu, Lưu Nguyệt ngoái đầu lại nhìn Hiên Viên Triệt: “Ta thấy rằng……”
Mới buông ra mấy chữ đầu, thân mình Lưu Nguyệt bỗng dưng mềm nhũn đi, cơ thể xiêu xiêu ngã xuống.
Hiên Viên Triệt bất chợt kinh hoảng, lòng đầy lo sợ vội vã lao đến đỡ lấy Lưu Nguyệt ôm vào trong ngực: “Nguyệt, chỗ nào không thoải mái, có phải lại……..”
“Không sao.” Nhẹ nhàng khoát tay, Lưu Nguyệt ép khuôn mặt tái nhợt của mình nở một nụ cười khẽ.
“Không biết chăm sóc thân thể của chính mình, thật là.” Vân Triệu ở một bên nhìn thấy một màn này liền nghiêm khắc trừng hai người Triệt Nguyệt một cái.
Nàng ăn xong viên thuốc Âu Dương Vu Phi cho, cảm giác tốt hơn một chút là Lưu Nguyệt lập tức cưỡi ngựa vội vàng chạy đến nơi này, chẳng thèm quan tâm đến sức khoẻ.
Cũng không nghĩ xem bản thân nàng ói ra nhiều máu như thế, cơ thể suy yếu thành như vậy, thì còn có thể chịu nổi sức ép như vầy hay không.
Câu trả lời là không. Đã thế nàng còn cố gắng chống đỡ, kiên cường không để lộ trạng thái yếu ớt của mình trước mặt sáu Tôn, hiện giờ đám người đó vừa đi khuất liền không thể chịu đựng nổi nữa.
Hiên Viên Triệt nghe xong, nhìn thật sâu Lưu Nguyệt đang được hắn ôm trong lòng còn đang cười với hắn, hết thảy tâm tình đều bị hắn cố giữ lại trong hàm răng cắn chặt.
Hắn có tài đức gì mà khiến Lưu Nguyệt hành động như thế, hắn có tài đức gì mà có thể được như thế kia chứ?!
Nhìn thấy hai mắt Hiên Viên Triệt chuyển đỏ, Lưu Nguyệt dịu dàng vươn tay cầm lấy bàn tay hắn, im lặng mỉm cười.
Trên thế giới này không thể hỏi rằng có tài đức như thế nào mới có thể có được tình yêu, mà chỉ đơn thuần là do nàng nguyện ý.
Trời xanh như ngọc, mây trắng cuốn bay.
Gió nhẹ thổi qua, hương cỏ truyền đến.
Thật là đẹp.
***************
Loáng cái đã trôi qua ba ngày.
Nguyên là Tấn Dương thành của Nam Tống quốc, bây giờ thành Tấn Dương thành của Tuyết Thánh quốc.
Dòng người chuyển động, trên con đường tấp nập người đến người đi, tiếng rao hàng, tiếng huyên náo, dường như tiên trên trời cũng sắp xuống mua hàng dưới đây. Tấn Dương Thành chỉ phải chịu đựng rất ít hậu quả của chiến tranh, rất nhanh đã khôi phục lại sự phồn hoa khi trước.
“Đi qua Tấn Dương thành, phía trước chính là Lộc thành, cứ tiếp tục đi thẳng theo đường này, căn cứ theo tốc độ của chúng ta thì khoảng chừng bảy ngày sẽ đến được biên cảnh Tuyết Thánh.”
Thả mình trên lưng ngựa, Vân Triệu mặc một bộ cẩm bào bình thường, trên đầu đội mũ rộng vành đơn giản, vừa giảm tốc độ cưỡi vừa quay sang nói với Lưu Nguyệt và Hiên Viên Triệt ở bên cạnh.
Hiên Viên Triệt nghe hết, ừ một tiếng: “Chỉ cần sức khoẻ cho phép thì gắng sức đi nhanh.”
Vừa nói vừa nghiêng mắt liếc Lưu Nguyệt đang mặc nam trang đi cạnh, trong ánh mặt lộ ra ôn nhu và thâm tình mà người ngoài khó nhận ra.
Lưu Nguyệt nhận ra được liền cười với Hiên Viên Triệt.
Ba ngày trước, cuối cùng lại thất bại trong gang tấc, để sáu Tôn Minh Đảo chạy thoát, vẫn chưa giết chết được sáu người kia nên kế hoạch không thể không thay đổi.
Mục tiêu của Lục Tôn Minh Đảo tuyệt đối rõ ràng, đó là giết chết Hiên Viên Triệt.
Mà khoảng thời gian hai mươi ngày chắc chắn không đủ cho Vân Triệu đi một chuyến về Tuyết Thánh quốc rồi mới trở lại.
Hơn nữa đám trân châu đó lại chỉ được đặt trong lăng mộ của Hoàng gia Tuyết Thánh quốc, không phải thứ người thường có thể có, cho dù là Vân Triệu thì cũng chỉ dám một mình lén lút mò mẫm trong lăng mộ tiện đường lấy ra thôi.
Cho nên, nhất định không có kẻ nào gửi tặng tới.
Vậy nên nàng quyết định phải đi Tuyết Thánh quốc.
Hiên Viên Triệt một mình ở Nam Tống quốc, nàng cực kỳ lo lắng, cũng giống như vậy, nếu nàng một mình đi Tuyết Thánh thì Hiên Viên Triệt cũng không cách nào yên tâm được.
Thế nên biện pháp tốt nhất chính là cùng nhau lên đường.
Sau khi quyết định xong, nàng và Triệt lập tức ném tất cả sự vụ của Nam Tống quốc cho đám người Thu Ngân, Ngạn Hổ, Lưu Xuyên, rồi ba người sắp thành một hàng thẳng đường hướng đến Tuyết Thánh quốc.
Lên đường đã ba ngày vẫn cứ yên ắng như vậy, sáu Tôn Minh Đảo vẫn chưa ra tay.
“Phía trước có tửu lâu, chúng ta vào mua chút đồ ăn vặt ăn trên đường nhé.” Vân Triệu chỉ chỉ tửu lâu đằng trước, gã nhận thấy cưỡi ngựa trên con phố đông nghìn nghịt này quả là khó khăn, đành nhảy xuống khỏi lưng ngựa ngoái đầu lại nói.
Gật đầu cùng lúc, Hiên Viên Triệt và Lưu Nguyệt cũng nhảy xuống ngay sau đó, kéo ngựa đi đến phía trước.
Vì để tiết kiệm thời gian, đã nhiều ngày bọn họ đều là mua đồ xong thì đi luôn, chỉ có lúc ăn mới dừng lại nghỉ chốc lát ven đường; Ai bảo thời gian eo hẹp đến vầy đâu.
Trong hai mươi ngày đến đô thành Tuyết Thánh quốc, một ngày thế nào cũng phải đi được tám trăm dặm.
Trên ngã tư đường người người tấp nập, khuôn mặt ai cũng nhuộm đẫm tươi cười.
Giống như bọn họ đã quên đi đất nước mình đã bị tiêu diệt.
Thật chẳng biết nên nói nhân dân trăm họ nơi này rất kiên cường, hay là đối với họ ai làm quân vương cũng như nhau, chỉ cần cho họ cơm ăn áo mặc, thế là đủ.
“Tránh đường a, tránh đường…….” Một chàng trai trẻ tuổi bận áo thô gánh đầy củi trên vai cao giọng kêu, mỗi bên vai là hai bó củi thật to, đang cố lách người lên trước.
Đường phố vốn đã đông đúc, mấy bó củi mà y vác lại còn cao vượt quá đầu, khiến cho con phố càng thêm tắc lại khó đi.
“Chiya, người gánh củi kia mau tránh sang một bên……”
Từ phía trước chạy tới một chiếc xe ngựa, nhìn qua vô cùng hoa lệ, ngồi trên càng xe là một phu xe có dung mạo vô cùng bình thường, tay thì khống chế cương xe, miệng thì hét lên với người thanh niên vác củi.
Trong xe ngựa, một gã nam tử trung niên thân hình phát phì vươn bàn tay mập ú vén mành lên nhìn ra dòng người bên ngoài với vẻ mặt căm tức, vừa quơ quạt điên cuồng phẩy mát cho cái cổ ngấn đầy mồ hôi của gã.
“Ờ ờ…….” Chàng trai nông thôn đang vác củi kia vừa nghe thấy tiếng liền lập tức khép na khép nép tránh sang một bên, hiển nhiên là không dám đắc tội với kẻ có tiền.
Mà y cố tránh người sang bên thì lại chắn đường mấy người khác cạnh đó, không còn cách nào để đi lên phía trước, y đành phải đi đường vòng, rồi lại bị mắc kẹt khi tới gần chỗ Lưu Nguyệt đang dắt ngựa.
Còn chiếc xe ngựa kia tiếp tục chầm chậm băng qua ngã tư đông đúc, bánh xe lướt qua người Hiên Viên Triệt.
“Chàng trai, củi này bao nhiêu tiền một bó?” Một bà chủ gia đình bình thường tầm tuổi trung niên từ đối diện đi đến thấy củi tốt liền tiện đường dừng chân hỏi.
“Củi này……”
“Có trộm, mau bắt trộm a……..”
Vào đúng lúc đó, một đại thúc bán bánh bao ở phía trước bỗng nhiên gào lớn, múa may con dao phay trong tay rồi lao vào giữa đám người.
“Tiểu tử chết tiệt, ngươi cư nhiên dám trộm bánh bao của ông đây, lão tử cho ngươi trộm, cho ngươi trộm…..” Giọng chửi mắng cứ như hung thần ác sát vô cùng dữ tợn, cho dù trên đường ồn ào như vậy cũng không che khuất nổi.
Ngay lập tức, người dân trên dãy phố chen chúc đều đồng loạt dạt qua một bên, mở ra một con đường lớn ở giữa.
Vừa vặn đúng lúc Lưu Nguyệt đi đến nơi này, liền ghé mắt nhìn lướt qua.
Chỉ thấy đằng trước là một cậu bé thoạt nhìn tầm mười một mười hai tuổi quần áo rách mướp, đầu tóc rối bù như tổ quạ, toàn thân bẩn thỉu đến nỗi không nhìn ra được tướng mạo vốn có.
Trong bàn tay đen ngòm đang cầm hai cái bánh bao trắng như tuyết hãy còn nóng hổi, nó vội vã tới mức chẳng kịp nhìn đường liền lao đến đằng này.
Vừa chạy như điên vừa không quên nhét bánh bao vào trong miệng.
Rõ ràng là đã đói sắp chết rồi.
Ánh mắt Lưu Nguyệt quét qua rồi lại trở về, không có biểu tình gì cả.
Nàng không cho rằng xông ra phía trước trả tiền mua hai cái bánh bao cho tên nhóc kia hoặc tặng cho nó ít tiền thì đã là làm việc thiện, đã là thể hiện sự thiện lương của nàng.
Nàng không hề lương thiện, nàng chỉ biết đến quy luật sinh tồn.
Giữ cương ngựa, Lưu Nguyệt, Hiên Viên Triệt và Vân Triệu đều không để ý đến chuyện kia, ba người họ cũng chẳng có cái tấm lòng đồng cảm quá mức như thế.
Không nghĩ tới rằng tuy họ không quan tâm, tất nhiên cũng không lo chuyện bao đồng, thế nhưng tiểu khất cái kia lại đang chếch chếch chạy đến chỗ họ.
Nhanh chóng đã đụng phải Hiên Viên Triệt đang đi bên ngoài.
“Lão tử cho ngươi chạy, dám có gan trộm bánh bao của lão tử, lão tử phải chặt tay ngươi, xem ngươi còn dám nữa không…….” Chủ hàng bánh bao đuổi theo tiểu khất cái đến đây, thần tình dữ tợn giơ lên dao làm bếp chém tới.
Tiểu tử kia đã vọt đến trước mặt Hiên Viên Triệt, con đường phía trước lại vừa vặn bị con ngựa của Hiên Viên Triệt chắn mất, nó tức khắc sốt ruột đến mức tưởng như hai mắt sắp lọt tròng ra ngoài.
Cầm dây cương, Hiên Viên Triệt mặt lạnh lùng vung tay một cái.
Một luồng nội lực vô hình cuốn bay lão bản hàng bánh bao.
Một cái vung tay người bay tan tác, ông chủ tiệm bánh bao đang trên đà xông thẳng đến, nhưng không tưởng tượng nổi là gã ta còn chưa xông được đến đúng chỗ thì cái thân hình to béo tựa heo đã bị bắn ngược trở lại.
Giống như đâm phải một bức tường vô hình rồi bị đàn hồi lại vậy.
Mọi người xung quanh vẫn xem náo nhiệt lúc này trong chốc lát đều sửng sốt.
Mà chỉ trong một chốc lát sửng sốt này tiểu khất cái đứng bên cạnh Hiên Viên Triệt bỗng nhiên nắm lại bàn tay, từ trong chỗ tay áo duy nhất còn nguyên vẹn của bộ y phục rách nát tả tơi, vô thanh vô tức bắn ra một thanh chuỷ thủ.
Màu xanh lam chói mắt, ánh quang như màu nước, lạnh run như tầng băng.
Chuỷ thủ của tên ăn mày nhỏ nhanh như chớp đâm tới Hiên Viên Triệt ở ngay cạnh nó.
Gió lạnh sát người, Hiên Viên Triệt vẫn mang vẻ mặt vô biểu cảm trong nháy mắt hoá lạnh, hắn không kịp cầm kiếm phản kích, chỉ kịp hít sâu một hơi, ép chặt cơ bụng co lại.
Đồng thời lật cổ tay, bắt được chiếc chuỷ thủ đang đâm đến.
“Triệt!” Cùng một giây đó, Lưu Nguyệt vốn vô cùng nhạy cảm với sát khí liền lập tức quay đầu lại, vừa kịp lúc thu được một màn này vào trong mắt.
Ánh mắt phát ra lạnh lẽo, nhưng nàng chưa kịp làm gì, tình hình chung quanh đột nhiên biến đổi.
Chiếc xe ngựa áp sát vào chỗ Hiên Viên Triệt đột nhiên vang lên một tiếng ‘bịch’ thật lớn, tên nam nhân trung niên béo phì như quả cầu mỡ ngồi trong xe ban nãy cầm quạt làm đao phá vỡ thùng xe bay ra, hướng tới đầu Hiên Viên Triệt đánh xuống.
Thân hình mạnh mẽ cùng tốc độ này, hoàn toàn không thể nào có được từ một tên béo như thế.
Kiếm quang dày trời, cùng lúc đó, người đánh xe ngựa kia giơ lên roi dài trong tay, cây roi giống như một con rắn độc, nhanh như sét đánh cố quấn lấy cổ Hiên Viên Triệt.
Mà lão bản hàng bánh bao vừa bị một cái vung tay của Hiên Viên Triệt đánh văng, cơ thể gã sau khi ngã xuống nền đất, vô cùng nhanh chóng đập bàn tay lên đất, thân hình giống như một thanh kiếm sắc nhọn trườn theo mặt đất phóng đến chỗ Hiên Viên Triệt. Con dao phay trong tay nhắm thẳng vào thân dưới của Hiên Viên Triệt. (thân dưới aka hạ thân=))là từ eo trở xuống a)
Biến cố bỗng dưng phát sinh, gần như không cho Hiên Viên Triệt cơ hội để thở.