u treo giữa ngập tràn sắc xanh, lay động trên bầu trời, tung xuống vô số những tia nắng vàng kim bao phủ muôn trùng sông núi.
Ánh dương màu quất chín chiếu lên gương mặt Lưu Nguyệt, nhuộm đẫm một luồng ánh sáng thần thánh.
“Thật đẹp.” Vân Triệu ghìm cương ngựa, nhẹ nhàng thốt ra một câu.
Chẳng biết lời khen nọ dành cho mặt trời, hay cho Lưu Nguyệt bên cạnh hắn.
Dõi mắt trông về phía xa, Lưu Nguyệt nhìn mặt trời chầm chậm nhô lên từ đằng sau chân trời, đột nhiên nở nụ cười tươi vui: “Còn có cảnh đẹp hơn thế.”
Nhớ lại trước đây, khi nàng và Hiên Viên triệt cùng nhau bước ra khỏi khu rừng nhiệt đới của Nam Tống quốc cũng nắm tay cùng lên đỉnh núi ngắm mặt trời mọc, cảnh tượng như vậy mới gọi là đẹp nhất.
Lưu Nguyệt nhìn mặt trời cười cười nói: “Tằng kinh thương hải nan vi thuỷ, Trừ khước vu sơn bất thị vân.” (Trích “Ly tứ ngũ thủ” của Nguyên Chẩn – Dịch nghĩa: Đã ra biển lớn ham gì nước, Chưa đến Vu Sơn chẳng phải mây – Ý là đã thấy cảnh đẹp nhất rồi, bây giờ có thấy gì nữa cũng chẳng thể bằng được)
Nhanh chóng đã nhớ được một câu, hiện giờ xem ra lại vừa đúng như thế. (Nguyệt tỷ đạo văn)
Màu mắt tối đi, Vân Triệu ngắm Lưu Nguyệt thì thầm tự nói với bản thân, chớp mắt cảm thấy trong lòng có trăm vị tạp trần, chua chát khôn kể.
“Huynh đệ, ta nói…..”
“Phụt.” Vân Triệu ngẩng đầu nhìn Lưu Nguyệt, lời nói mang theo ý cười còn chưa kịp nói ra, đã nhìn thấy thân hình xinh đẹp được bao phủ bởi ánh bình minh đẹp đẽ thánh khiết kia bỗng dưng run rẩy phun ra máu tươi.
Màu máu đỏ chói đến gay mắt rơi trên lá cây xanh biêng biếc, khuếch đại cảm giác về xanh và đỏ lên tới cực điểm.
“Phụt.” Lại ói thêm một ngụm máu, nhuộm đẫm sắc đỏ lên vạt áo vàng.
Giơ tay chống người ngồi dậy trên bãi cỏ, Lưu Nguyệt lại cười: “Quả thật không gạt ta.”
“Huynh đệ…….” Vân Triệu cắn chặt môi.
Lưu Nguyệt lại nôn ra máu, những giọt máu lăn tròn trên những phiến lá cây, trông thật ma quái đến khác thường.
Nếu đã dùng thuốc mà ngắt giữa chừng, thì thời điểm độc phát tác sẽ càng ngày càng mau hơn, sẽ không kịp để Lưu Nguyệt hôn mê hai ngày nữa, mà là lập tức phải dùng.
“Huynh đệ, chúng ta quay về…..” Chữ “đi” còn chưa thoát khỏi miệng, Lưu Nguyệt đã ném sang một cái liếc mắt lạnh lùng, ép lời nói của Vân Triệu phải quay về trong bụng.
“Cũng phải tự tặng cho mình một vùng đất phú quý có phong thuỷ tốt lành chứ, khụ khụ…..” Chống đỡ thân thể, Lưu Nguyệt bình thản cười nói.
Trong mắt dấy lên chua xót, Vân Triệu nghe được lời của Lưu Nguyệt liền cắn chặt răng, nhanh chóng đứng lên nâng nàng dậy, gật gật đầu, cắn răng đồng ý: “Được.”
“Ngươi xem phong thuỷ cho ta nhé, ta sẽ không…….”
“Được.”
“Chỗ này thế nào, khụ khụ……”
“Không tốt.”
“Vậy nơi này……..”
“Cũng không tốt.”
Trong nắng sớm, hai người dựa vào vai nhau cùng đi tới trước, nơi họ đi qua kéo theo một dải lụa máu đỏ tươi uốn lượn trên cỏ xanh, đẹp đẽ như vậy, gai mắt như vậy.
Cơ thể càng lúc càng nặng nề, động tác càng lúc càng chậm chạp.
Màu máu theo chân lan tràn ra mặt đất, dường như sắp lấy ra hết sạch máu trong người Lưu Nguyệt.
Vân Triệu vẫn cứ ngẩng đầu nhìn đằng trước, bờ môi bị hàm răng cắn chặt đến gần rách ra, thân thể Lưu Nguyệt trong tay càng ngày càng nặng, nàng sắp không duy trì nổi nữa.
“Huynh đệ, ta hối hận rồi, ta đưa ngươi trở về, ta không thể nhìn ngươi……..”
“Vân Triệu, con người của ta…….. khụ khụ…….. ghét nhất là tự sát, đó là hành vi của kẻ nhu nhược, ngươi đừng……. ép ta.”
Lời nói đứt quãng, nhưng tràn đầy khí phách.
“Huynh đệ…..” Vân Triệu nghe thấy, hai mắt đều ửng đỏ.
Cắn răng quay đầu đi, không nỡ nhìn Lưu Nguyệt lúc này khuôn mặt đã tái nhợt như tờ giấy, vạt áo trước ngực của nàng đã hoàn toàn bị nhuộm thành màu đỏ chói.
Nàng vẫn cố gắng mở mắt lên đối diện với Vân Triệu, mặc dù thân thể bây giờ rất suy yếu, nhưng sự dứt khoát trong đôi mắt ấy là không thể nghi ngờ.
“Ngươi…….. ngươi…….. Lưu Nguyệt…..!!”
Lảo đảo, Lưu Nguyệt cũng không thể duy trì được thêm nữa, liền nhũn người, đổ xuống mặt đất.
“Ngươi một lòng vì hắn như thế sao? Đến độ ngay cả mạng cũng không thèm?” Tiếng quát gào mang theo run rẩy của Vân Triệu vẫn quấn quanh không trung, thì một thanh âm thở dài nhuốm theo bất đắc dĩ đột nhiên vang lên.
Xa xa, Âu Dương Vu Phi một thân áo trắng bước ra khỏi rừng cây.
“Ngươi vẫn………” Tên này vẫn đi theo bọn họ?
“Phải.” Không quay đầu lại, Lưu Nguyệt tựa vào người Vân Triệu, ném ra câu trả lời chém đinh chặt sắt: “Ta nói rồi ta………. tuyệt đối sẽ không là……. gánh nặng của hắn, đã nói không…… khụ khụ……..thì vĩnh viễn sẽ không.”
Lại một ngụm máu phun ra, ánh sáng cũng phiếm màu đỏ chói khiến người ta nhìn mà rùng mình.
Chậm rãi đi đến trước Lưu Nguyệt, Âu Dương Vu Phi nhìn Lưu Nguyệt sắc mặt tái nhợt, hơi thở đứt quãng khó khăn, trước người ngập máu; y cắn chặt răng, cố nén lại cảm xúc.
“Ngươi yêu hắn đến vậy sao?”
Ngay cả khí lực để chớp mi cũng không còn, Lưu Nguyệt tựa trong ngực Vân Triệu, im lặng vẽ lên một nụ cười hạnh phúc: “Vấn đề này, ta nghĩ ta không cần……. trả lời ngươi lần nữa.”
“Ta muốn nghe chính miệng ngươi nói.” Âu Dương Vu Phi ngồi xổm bên người Lưu Nguyệt, nhìn Lưu Nguyệt, vô cùng kiên trì.
Trong mắt kia loé lên nghiêm túc, loé lên sự bất đắc dĩ, lại loé lên một tia chua chát khó nói thành lời.
“Phải.” Thanh âm rất khẽ, rất nhẹ, nhưng lại nặng tựa Thái Sơn, Lưu Nguyệt cố giương mắt nhìn Âu Dương Vu Phi.
Nghe được câu trả lời của Lưu Nguyệt, Âu Dương Vu Phi ngẩng đầu, nhẹ nhắm mắt, thật lâu sau, thở dài một tiếng.
Trong cái thở dài tản mát theo là tình ý chôn sâu vô tận.
“Ăn đi.” Lần thứ hai mở mắt ra, Âu Dương Vu Phi đã khôi phục lại bộ dáng cà lơ phất phơ như trước, giơ tay, nhanh nhẹn đút vào miệng Lưu Nguyệt một viên thuốc.
“Đây không phải giải dược, nó chỉ có thể khống chế độc trong cơ thể ngươi không phát tác trong hai mươi ngày, bây giờ ta lập tức trở về tìm thuốc giải, bọn họ (Minh Đảo) đã dám hạ chiêu này thì chắc chắn sẽ có thuốc giải. Ta đi tìm cho ngươi, nhất định đi tìm cho ngươi.”
Vung tay áo đứng lên, Âu Dương Vu Phi nói rằng việc này là không thể tránh.
Y quay về Minh Đảo tìm, phải quay về, chứ cứ dựa vào người cho máu như thế thể nào cũng không chống đỡ được quá bảy bảy bốn mươi chín ngày; đám người được phái đến chắc chắn có giải dược.
Bọn họ trốn tránh không gặp y, vậy thì y trở lại Minh Đảo tìm.
Y có thể nhìn Hiên Viên Triệt chết, nhưng không thể trơ mắt nhìn Lưu Nguyệt ra đi. Y cũng làm không nổi a.
Vân Triệu vừa nghe lời này của Âu Dương Vu Phi, trên mặt cũng ửng lại chút huyết sắc, mừng rỡ nói: “Được được, ngươi mau đi, mau đi đi.”
Quét mắt qua Lưu Nguyệt đã uống thuốc giờ đã ngủ, Âu Dương Vu Phi quăng cho Vân Triệu một tiếng hừ: “Ngươi cũng đừng có mà nhàn rỗi, trong bảo khố của Tuyết Thánh quốc nhà ngươi có một cây Dong huyết trân châu (hãy nghĩ đơn giản nó là một loại rong tảo quý hiếm), mang nàng đi, cho nàng ăn, nếu không dược hiệu của thuốc này sẽ chẳng duy trì được đến hai mươi ngày đâu.”
Dứt lời, lại thở dài thật sâu một tiếng, rồi nâng gót bước đi.
“Vu Phi, cảm tạ.” Hơi thở của Lưu Nguyệt vẫn còn rất yếu, mắt cũng không mở nổi, nhưng lại bỗng nhiên mở miệng nhẹ nhàng thốt ra bốn chữ.
Âu Dương Vu Phi nghe được, cũng im lặng, không hề dừng lại, chỉ phất phất tay, nhanh chóng rời đi.
Dưới nắng sớm, tấm lưng kia cao lớn mà dứt khoát.
Mà ngay lúc Âu Dương Vu Phi xuất hiện, một bóng người nơi sườn núi xa cũng rất nhanh xoay người, biến mất trong làn nắng.
Lưu Nguyệt đang gục đầu ngủ, bỗng dưng khoé miệng hơi khẽ cong lên; Ở một nơi không ai nhìn thấy, nở rộ một đoá hoa thâm thuý bí hiểm.
Gió mát cuốn bay, thái dương đỏ rực tuỳ ý làm chủ trên bầu trời, toả xuống ánh sáng chói loà của nó.
Một ngày mới đã bắt đầu.
Trong lúc đó, tại Hoàng cung Nam Tống đang xảy ra sự kinh thiên động địa.
********
Cả Đông viên cùng Hậu điện Hoàng cung bây giờ là một đống hỗn độn, tất cả những thứ có thể đập đều đã bị đập vỡ, hết thảy mọi vật đều đã bị phá huỷ.
Toàn bộ đều tan nát dưới lửa giận ngập trời cùng nỗi sợ hãi tột độ của Hiên Viên Triệt: “Lưu Nguyệt đã đi đâu? Hay rốt cuộc nàng đã đến nơi đó rồi?!?” Túm chặt cổ áo Ngạn Hổ, hai mắt Hiên Viên Triệt ửng máu, thần sắc dữ tợn đến độ tưởng như sắp ăn tươi nuốt sống Ngạn Hổ trước mặt.
“Tiểu nhân không biết……” Lời nói dường như nghẹn ra từ trong họng Ngạn Hổ.
Mà tất cả cung nữ thái giám chung quanh, và những kẻ tâm phúc gì gì của Hiên Viên Triệt, đã thối lui xa tít từ sớm, không dám đến đây hứng mũi nhọn này.
“Khốn nạn! Thu Ngân đâu, Thu Ngân ở đâu!?” Nghiến răng nghiến lợi, Hiên Viên Triệt có lẽ sắp phát điên rồi.
Lúc này hôm nay hắn mới tỉnh lại.
Vừa tỉnh lại liền cảm thấy không tốt, tối qua Lưu Nguyệt đánh hắn bất tỉnh, một khi nàng đã xuống tay với hắn như vậy, thì trong lòng nàng hẳn đã…………
Thế là vội vàng xông tới đây, và lại tiếp tục đảo loạn cả cái chốn Hoàng cung này lên một lần.
Vậy nhưng bóng dáng của Lưu Nguyệt vẫn chẳng thấy đâu, ngay cả hai người Vân Triệu, Âu Dương Vu Phi cũng mất dạng, không lưu lại bất cứ cái gì, không có bất cứ cái gì.
Mà hiện tại đã đến giờ rồi, nếu như Lưu Nguyệt không có máu của hắn, thì………….
Hắn thật sắp điên rồi!
“Thật không biết………. Aaaa….!” Ba chữ nọ vừa mới thốt ra thì đã bị một chưởng của Hiên Viên Triệt đánh ngã bay ra bên ngoài.
Thu Ngân, chiều hôm qua chỉ có mình Thu Ngân ở đó, gã nhất định sẽ biết Lưu Nguyệt đi nơi nọ, gã nhất định sẽ biết lí do nàng làm như thế!
Nhưng, chết tiệt thay, gã cư nhiên cũng không ở đây, cũng muốn làm cái trò biến mất, chết tiệt, chết tiệt…..!!
Lòng nóng như lửa đốt, mắt Hiên Viên Triệt đỏ ké như máu.
Nếu lúc này Thu Ngân ở đây, hắn chắc chắc sẽ đập chết gã!
“Chuẩn bị ngựa!” Một tiếng rống kinh thiên động địa vang lên, Hiên Viên Triệt phá tung cửa đại điện, xông ra khỏi gian ngoài. Lưu Nguyệt nhất định đã đi rồi, hắn phải đuổi theo nàng.
Hắn không thể để nàng đánh cược, hắn không thể để nàng đi thử, nếu thua hắn sẽ không dậy nổi.
“Vương thượng, Người không biết Vương phi đến chỗ nào…….”
“Vương thượng, Người đừng hỗn loạn, chúng ta phân công nhau đi………”
Mắt thấy động tác của Hiên Viên Triệt, Ngạn Hổ cùng nhóm tâm phúc xung quanh không khỏi đồng thanh lên tiếng, lao người theo Hiên Viên Triệt.
Phân nhau đuổi theo, toả ra mọi phương hướng, nhiều người như thế đi tìm chung quy so với một người vẫn tốt hơn.
Tuy rằng trong lòng mấy người cũng có ý nghĩ riêng, có lẽ lúc này Vương phi của họ đã…