y tộc Tiên Ti lấy đi, sau bị Âu Dương Vu Phi tìm lại, thầm giữ chặt Thiên Tàm Ti trên cổ tay.
Mũi tên nhọn bay ngang qua, gai lóe lên.
Chân không chạm đất, đột nhiên bay vào.
Không chấp nhận một sơ sót nhỏ.
Thân ảnh bay bay, mắt thấy sắp ra khỏi đám gai kia, phía trước, một hòn đá khổng lồ, đột nhiên phịch một tiếng nặng nề, rơi xuống.
Ánh mắt Lưu Nguyệt nháy mắt sâu thẳm.
Nếu cửa đá này hạ xuống, mũi tên phía sau không ngừng bắn tới, dưới chân có gai độc, chẳng phải là lên trời không đường, xuống đất không cửa.
Ý niệm trong lòng còn chưa kịp chuyển, thân thể đã phản ứng trước.
Ngón tay khẽ bóp trên cổ tay, Thiên Tàm Ti vụt một tiếng bắn ra, bay về phía cửa đá đang nhanh chóng hạ xuống, chộp tới tường đá dày cộm.
Cùng lúc đó, Lưu Nguyệt trở tay túm lấy Hiên Viên Triệt.
Cổ tay run lên, Thiên Tàm Ti rút về, hai thân ảnh như bay về phía trước.
Cửa đá nhanh chóng hạ xuống.
Hai thân ảnh không thể quay đầu lại mạnh mẽ bổ nhào về phía trước.
Càng lúc càng nhanh, khe hở càng ngày càng nhỏ.
1m5, một thước, năm mươi phân.
Trong nháy mắt lối đi đã nhỏ đến mức không thể nhỏ hơn.
Lưu Nguyệt hai mắt trợn tròn, thấy khe hở kia dường như sắp biến mất, không khỏi quát nhẹ một tiếng: “Đi.”
Bắt lấy Hiên Viên Triệt cổ tay căng ra, đem hết toàn lực ném Hiên Viên Triệt về phía cửa đá đang sắp đóng lại.
Hiên Viên Triệt bay trong không trung, vọt đi.
Cùng lúc này, Lưu Nguyệt hết sức kéo một cái Thiên Tàm Ti trong tay, thân hình nằm sấp xuống, phóng về phía khe hở.
Thân thể dính sát trên mặt đất, vụt qua.
Lưu Nguyệt gần như cảm giác được trên chóp mũi truyền đến áp lực cường đại nặng nề, gần như cảm giác được tảng đá cọ vào chóp mũi.
Nhanh như chớp, vụt qua.
“Ầm.” Một tiếng vang lớn nặng nề, cửa đá ầm ầm hạ xuống, khóa lại không gian nơi đây.
Loáng thoáng vang lên tiếng phập phập, đó là tiếng mũi tên cắm vào tường.
Thân thể trượt qua, cổ tay Hiên Viên Triệt nhấn một cái, không cho chính mình va vào tường, xoay người trong không trung, khuôn mặt lo lắng nhanh chóng nhìn vè phía sau: “Nguyệt.”
“Ầm.” Mới quay đầu, một bóng dáng xông đến, Hiên Viên Triệt vội vàng duỗi tay ra, giữ lấy Lưu Nguyệt đang lăn qua đây.
Lực đạo cuồng mãnh, gần như khiến hắn không chịu được mà phải lui về sau một bước.
Ngay cả Lưu Nguyệt cũng khống chế không được lực đạo, có thể biết Lưu Nguyệt dùng bao nhiêu sức.
Giữ lấy Lưu Nguyệt, Hiên Viên Triệt liếc qua nửa tay áo mất hoàn toàn của Lưu Nguyệt, hai mắt không khỏi run lên, ngẩng đầu nhìn cửa đá vừa mới hạ xuống kia.
Cửa đá nặng nề như vậy, rõ ràng đè lên một mảnh tay áo, Hiên Viên Triệt thấy vậy trong bụng co rút…
Nếu như Lưu Nguyệt chậm một chút, vậy…
“Không có chuyện gì.” Lưu Nguyệt chống dậy, thu lại Thiên Tàm Ti, nhe răng cười cười với Hiên Viên Triệt.
Hiên Viên Triệt nghe vậy cũng không nói lời nào, chỉ đưa tay ôm Lưu Nguyệt, thật chặt Lưu Nguyệt của hắn khẩn yếu quan đầu (thành bại trong nháy mắt) như vậy, người ra ngoài trước lại là hắn.
“Chàng cũng giống vậy thôi.” Đưa tay ôm chặt Hiên Viên Triệt của nàng, Lưu Nguyệt nói.
Nếu hôm nay là Hiên Viên Triệt, hắn sẽ để cho nàng ra ngoài trước, không cần ngờ vực vô căn cứ, thậm chí ngay cả nghĩ cũng không, giữa hai người bọn họ khong càn nói những thứ này.
Nghe thấy Lưu Nguyệt khẳng định như vậy, Hiên Viên Triệt chậm rãi nở nụ cười, đúng vậy, giống nhau.
Đứng lên, kéo Lưu Nguyệt, Hiên Viên Triệt không có hiện ra bất kì biểu tình nào khác, quay đầu liếc nhìn sơn động phía trước phát sáng, nói với Lưu Nguyệt: “Tiếp tục.”
“Tiếp tục.” Lưu Nguyệt quay đầu nhìn thoáng qua cửa đá phía sau, cản trở con đường trở về của bọn họ, nếu không có cách nào quay đầu lại, vậy đi về phía trước.
Cùng nhau đi, không có nhàn nhã như vừa rồi, thay vào đó là sự cẩn thận.
Không biết là ai chạm vào cơ quan, cơ quan mấy trăm năm trước này, tuy rằng không cần quá e ngại, nhưng là tuyệt đối không thể làm nhưh không thấy, ai biết mấy trăm năm trước có đại sư giỏi tay nghề hay không.
Một trước một sau, Hiên Viên Triệt tự nhiên che Lưu Nguyệt ở phía sau.
Sơn đạo càng ngày càng sâu, hình như đang không ngừng hướng xuống, xoay quanh, quanh co uốn lượn.
Rẽ vào một chỗ ngoặt, Hiên Viên Triệt đột nhiên dừng lại, Lưu Nguyệt qua bả vai Hiên Viên Triệt thấy khung cảnh phía trước.
Trên đất loạn tiễn, trên đất đầy gai.
Trong loạn tiễn gai góc, vài người ngã xuống, giống như con nhím, bị bắn thành tổ ong.
Vách tường, đỉnh đầu, khắp nơi đều là gai.
Nhìn qua hình như là đột nhiên, hành lang lật nhào một cái, lại đứng sừng sững kì quái
“Không có bọn họ.” Hiên Viên Triệt tiến lên vài bước quét mắt qua người chết, giảm thấp xuống nói với Lưu Nguyệt không có Độc Cô Dạ và Vân Triệu.
Lưu Nguyệt gật đầu, cũng chầm chậm đi qua, đạp trên khe hở.
Độc Cô Dạ và Vân Triệu một thân võ công, sẽ không dễ dàng bị diệt ở đây, xem ra cũng không có quay lại, hẳn là đi tiếp rồi.
Liếc mắt nhìn nhau, Lưu Nguyệt và Hiên Viên Triệt càng cẩn thận đi lên phía trước.
Lần này, con đường phía trước không ngừng xuất hiện cơ quan lợi khí, ven đường huyết sắc lan tràn, một người lại một người ngã xuống. Nhìn tình huống, Lưu Nguyệt và Hiên Viên Triệt cũng an tâm.
Xem ra, cơ quan phía trước toàn bộ rơi xuống người Độc Cô Dạ và Vân Triệu, bị bọn họ phá hết, tiện cho hai người bọn họ.
Đi một chút rồi ngừng, địa thế càng ngày càng xuống sâu, dường như muốn đi vào tận tâm địa.
“Bản đồ?”Qua một góc ngoặt, Hiên Viên Triệt nhìn trong rừng thương lộ ra một cuộn giấy mỏng manh, bị đính trên vách tường, nhìn qua hình như là cái bản đồ mà Vân Triệu xem.
Lập tức, Hiên Viên Triệt nghiêng thân, ra khỏi rừng thương đi đến cạnh bản đồ.
Lưu Nguyệt thấy vậy không có ngừng bước, chậm rãi rẽ vào một chỗ khác trong rừng thương.
Quay lại rừng thương, con đường phía trước đột nhiên chia ra làm hai, xuất hiện chỗ rẽ, Lưu Nguyệt cúi đầu nhìn thoáng qua mặt đất, đã có dấu vết có người đi vào.
Xem ra, Độc Cô Dạ và Vân Triệu là chia nhau đi vào hai con đường.
Ngẩng đầu, nhìn lướt qua hai con đường thoạt nhìn hết sức ảm đạm, Lưu Nguyệt đột nhiên nhíu nhíu mày.
Âm trầm, con đường bên trái này, âm phong từng trận ùa vào, cảm giác rét lạnh nguy hiểm đến không nói nên lời, làm cho người ta sởn cả gai ốc.
Nhíu mày, Lưu Nguyệt nhìn con đường bên phải.
Thực bình tĩnh, một loại hơi thở gió êm sóng lặng nguy hiểm gì cũng không có.
Ngẩng đầu hít lấy hơi thở bình tĩnh, Lưu Nguyệt nhìn thật chăm chú vào con đường bên trái, rất im lặng, nhưng lại có một cảm giác nói không nên lời, đó là một loại trực giác, là giác quan thứ sáu do cận kề, vượt xa cả năm giác quan còn lại, đối với nguy hiểm lại nhạy cảm cực kì.
Con đường này…
Tai khẽ nhúc nhích, nghe tiếng bước chân Hiên Viên Triệt chậm chạp đi tới, cổ chân Lưu Nguyệt đột nhiên duỗi ra, xóa đi dấu vết do âm phong để lại trước con đường, chỉ để lại khá ít dấu chân.
“Bản đồ vô dụng.” Hiên Viên Triệt giơ giơ lên bản đồ trong tay, bên trên ghi lại con đường tiến vào đây, phía dưới cũng không có gì, khiến cho hắn mất công.
“Hai con đường, đi bên kia?” Lưu Nguyệt quay đầu nhìn Hiên Viên Triệt hỏi. Hiên Viên Triệt ném bản đồ đi, nhìn kỹ dấu vết hai bên.
Trầm ngâm trong nháy mắt ngẩng đầu nhìn Lưu Nguyệt cười nói: “Nếu hai bên đều có người đi, vậy chúng ta cũng chia làm hai đường, nàng đi này, ta đi này.”
Dứt lời ngón tay chỉ chỉ, chỉ cho Lưu Nguyệt chính là con đường có rất nhiều dấu vết có người đi, lại gió êm sóng lặng.
“Đừng tranh giành, nhớ kỹ, nếu như gặp nguy hiểm cũng đừng mạnh mẽ xông tới, trở về đây chờ ta.” Nắm tay Lưu Nguyệt thật chặt, Hiên Viên Triệt thận trọng dặn dò.
Con đường kia xem ra rất nhiều người đi, hẳn là không có nhiều nguy hiểm.
Đến khi hắn đi đường này, nhìn qua ít người quỷ dị, sát khí tứ phía, Lưu Nguyệt mặc dù lợi hại, nhưng có thể không làm cho nàng bị vây trong nguy hiểm là tốt nhất, chỗ địa phương nguy hiểm, hắn đi là được rồi.
Nhìn chăm chú Hiên Viên Triệt, trên mặt Lưu Nguyệt đột nhiên hiện lên nụ cười, gật gật đầu nói: “Tốt lắm, chàng cũng vậy.”
Nhìn nhau cười, Hiên Viên Triệt vỗ vỗ vai Lưu Nguyệt, nâng bước đi vào lối đi sát khí tứ phía kia.
Lưu Nguyệt nhìn Hiên Viên Triệt không có đi vào chỗ âm u, mặt mày hiện lên một chút dịu dàng, tâm tư hắn là như vậy, nàng cũng không phải không có.
Luôn miệng nói muốn chết phải cùng chết, nhưng lúc gặp nguy hiểm, cũng không nguyện đối phương bị bất kỳ tổn thương gì, bọn họ, đều là giống nhau, tâm tình cũng là giống nhau.
Sửa sang lại trang bị trên người, Lưu Nguyệt nâng bước chậm rãi tiến vào sơn động chỉ có sát thủ trời sinh, mới có thể cảm giác được nguy hiểm.
Mở ra cơ quan, phong tỏa đường lui của bọn hắn, chỉ có thể đi về phía trước chỉ có thể chỉ có thể tìm đường ra từ một nơi khác.
Hào quang phát sáng, âm nhuyễn mà ảm đạm.
Chậm rãi mà đi, ven đường gió êm sóng lặng, không có bất kỳ cơ quan nào, không có bất kỳ nguy hiểm gì.
Lưu Nguyệt chậm rãi bước đi, rất trọng ổn, rất tỉnh táo.
Chỗ rẽ, lại là chỗ rẽ.
Ven đường, không ngừng xuất hiện chỗ rẽ, Lưu Nguyệt nhìn chỗ rẽ dấu vết càng ngày càng ít, hiển nhiên người phía trước bị phân tán không ít.
Đánh dấu kí hiệu tốt, Lưu Nguyệt cũng không chọn lựa, tùy ý đi vào. Địa hình càng ngày càng đi xuống dưới, giống như là muốn vào địa tâm.
Xoay người một cái, phía trước chợt sáng sủa, một mảnh đất trống hai ba trăm mét vuông, giống như mặt đồng hồ đeo tay, ngang dọc ở trên dây đồng hồ.
Nóng, nhiệt độ từ kẽ đất chui ra đập thẳng vào mặt.
Trong nháy mắt, Lưu Nguyệt cả người đầy mồ hôi.
Lông mày bất động, Lưu Nguyệt tĩnh táo bước về phía trước.
Mặt đất trống trải, đi tới giữa, Lưu Nguyệt mới phát hiện trên đất trống có đồ án, một cái Ngũ Hành bát quái đồ vẽ trên đất trống, dưới ánh sáng âm u, hiện ra chút đỏ.
Cái gì vậy? Tim Lưu Nguyệt khẽ động, đi lung tung, đúng lúc dẫm vào chấm đen trên bát quát đồ kia.
“Ầm.” Chỉ nghe thấy một tiếng, bàn đá xanh dưới chân Lưu Nguyệt, đột nhiên ầm một cái tách ra, một cỗ lửa nóng và nhiệt độ, ào ạt trào ra.
Thân hình đột nhiên hạ thấp xuống, rơi xuống cái khe màu đỏ đã tách ra.
Thần kinh Lưu Nguyệt vốn căng thẳng nháy mắt rùng mình, trở tay một chủy thủ liền đâm tới chỗ vừa đứng, cùng lúc cổ tay chợt động, Thiên Tàm Ti vọt tới một cửa động khác.
Chủy thủ cắm vào bàn đá xanh, còn không đợi Lưu Nguyệt ra sức nhảy, bàn đá xanh kia rơi xuống phía dưới, rơi vào màu đỏ phía dưới.
Lưu Nguyệt thấy vậy ánh mắt đột nhiên co rút, chỗ này là đất trống.
Trong giây lát, bên cạnh Lưu Nguyệt đã trống rỗng, cái gì cũng không có, tốc độ cực nhanh, khiến cho Lưu Nguyệt quả thực không dám nhìn nữa.
Thiên Tàm Ti rơi ra, Lưu Nguyệt rơi trên không trung.
Một cỗ nóng bức khó nói lên lời, từ phía dưới dâng lên, gần như nướng chín Lưu Nguyệt.
Không kịp nhìn xuống phía dưới, cổ tay run lên, Lưu Nguyệt dậm châm hết sức, thừa lúc Thiên Tàm Ti bay về phía lối ra.