br/> Theo hướng mũi tên bắn về phía hai tộc trưởng, tìm được hai cánh cung, không ai, không có bất kì người nào.
“Không cần loạn, cũng không phải tự hoài nghi chính mình, nếu không chúng ta còn chưa có đánh, cũng đã thua.” tộc trưởng Hùng Khoát tộc mắt thấy không khí quái dị lên, cưỡng chế không yên trong lòng, lớn tiếng hét lên.
“Đúng, bắt lấy thích khách mới là quan trọng nhất, chỉ cần bắt lấy hết thảy sẽ tra ra manh mối, chúng ta nếu người một nhà hoài nghi người một nhà, sẽ trúng gian kế của thích khách .” tộc trưởng tộc Phi Ngôn sắp mặt đang xanh mét cũng nói tiếp lời.
“Đúng, truy bắt thích khách mới là quan trọng nhất, chúng ta không thể tự mình làm loạn”. Còn lại mấy đại tộc trưởng cũng đã nhất tề mở miệng.
Liếc nhau, tộc trưởng tộc Hùng Khoát liên tiếp truyền mệnh lệnh xuống.
Ở trên địa bàn của bọn họ, cư nhiên để cho người ta kiêu ngạo đến nước này, quả là nhẫn cũng không thể nhẫn, mười bảy tộc Tiên Ti bọn họ chỉ sợ còn chưa đánh đã bại trận.
Thanh âm mệnh lệnh ở trên trời đêm bay lên rất xa, toàn bộ doanh địa mười bảy tộc Tiên Ti, một mảnh đao quang kiếm ảnh, đề phòng sâm nghiêm.
Dân tộc Tiên Ti cũng coi như kiêu hùng trên thảo nguyên, có chúng tộc trấn định, ở trong thời gian ngắn nhất đã bình tĩnh lại, cung tiễn ra khỏi vỏ, hàn quang hiển hách, giống như chưa từng loạn.
Chính mình không tự loạn, người ngoài nào có thểđục nước béo cò.
Qua hai ba canh giờ, cũng chưa có cái gì dị thường phát sinh.
Thích khách, giống như đã đi rồi.
Ngẩng đầu nhìn phía chân trời trước mắt, màn trời tối đen xa xa đã bắt đầu có điểm xanh xanh lộ ra, trời sắp sáng.
Phất tay cho vài vị tộc trưởng lui ra, tộc trưởng tộc Hùng Khoát chậm rãi hướng đến lều trại của mình, bị gây sức ép một đêm, gần như không ngủ, nghĩ ngơi một hồi, ngày mai nói tiếp.
Đi vào trong trướng, nhìn quét qua bên trong lều trại, nhóm hộ vệ liền nhất tề lui ra.
Tộc trưởng Hùng Khoát tộc thấy mọi người đều đi ra ngoài, chậm rãi đưa tay lên, trong lòng bàn tay đã là một mảnh hồ hôi, nhăn mi lại thật sâu rồi hít một ngụm khí dài.
Nhiều năm như vậy, chưa từng trở nên e ngại giống lúc này, bọn người họ, ở trên chính địa bàn của mình, cư nhiên bị đối phương muốn tới thì tới, muốn đi thì đi, quả thực hủy diệt tất cả tôn nghiêm của dân tộc Tiên Ti bọn họ, cũng đảo loạn thâm tâm mọi người.
Mạnh như vậy, bọn họ, bọn họ. . . . . .
Ý niệm trong lòng còn đang dao động, tộc trưởng tộc Hùng Khoát đột nhiên nhảy dựng, trong bóng đêm lều trại, một người đường đường chính chính ngồi ở kia, dung nhan giấu trong bóng đêm xung quanh, đang nhìn hắn cười cười.
Gia Luật Lưu Nguyệt, Gia Luật Lưu Nguyệt.
“Ngươi. . . . . .” tộc trưởng Hùng Khoát tộc đều là hoảng sợ, ngón tay chỉ hướng Lưu Nguyệt đang ngồi trên ghế của hắn, nói cũng không được, sắc mặt nhăn nhó giống như gặp phải quỷ.
“Không được chỉ chỉ, nếu không, tay của ta có thể không để yên được.” Phía sau, không biết khi nào thì một đạo bóng người đã đến gần hắn, một tia lạnh băng nhanh chóng chế trụ cổ hắn.
Tộc trưởng Hùng Khoát tộc quá hoảng sợ, cư nhiên ngay cả chống cự cũng không có, đã bị bắt.
Lưu Nguyệt cười nhìn khuôn mặt dữ tợn của tộc trưởng Hùng Khoát tộc kia, ngón trỏ đặt ở trên ngồi, nhẹ giọng cười nói: “Dân tộc Tiên Ti nhiệt tình như thế, bổn vương há có thể đi ngay được, như vậy là không để lại thể diện cho các tộc trưởng.”
Cổ bị chế trụ, tộc trưởng tộc Hùng Khoát một chữ cũng nói không được, chỉ có thể để người phía sau kéo hắn về phía Lưu Nguyệt.
Cặp mắt kia nhìn chằm chằm Lưu Nguyệt, cơ hồ muốn phun ra.
Lưu Nguyệt thấy vậy càng cười vui vẻ, nhìn cái trán dày đặc gân xanh, khuôn mặt tái nhợt kinh người của tộc trưởng tộc Hùng Khoát, lắc đầu nói: “Nhìn một cái, lạnh như thế này mà vẫn còn hung dữ thật, thân thể tộc trưởng tộc Hùng Khoát của ngươi thật là tốt.”
Dứt lời, Lưu Nguyệt càng nhìn sâu vào khuôn mặt trắng bệch như tuyết của tộc trưởng tộc Hùng Khoát, khẽ cười nói: “Trước đó vài ngày rượu kia uống qua đã phát nghiện, hôm nay bổn vương giúp ngươi mời vài cái tộc trưởng, chúng ta ở đây uống hai chén.”
Lời nói vừa ra, cái trán đầy gân xanh của tộc trưởng tộc Hùng Khoát, đột nhiên cứng ngắt toàn bộ, không dám tin nhìn Lưu Nguyệt, trong mắt phát ra một cỗ tuyệt vọng kinh hãi.
“Ngươi. . . . . . Ngươi. . . . . .” cổ họng bị chế trụ, nói không nên lời, chỉ có thể phát âm tiết đơn giản nhất, tộc trưởng Hùng Khoát tộc khuôn mặt dữ tợn, cơ hồ muốn ăn thịt người.
Lưu Nguyệt thấy vậy không khỏi càng phát ra tiếng cười vui vẻ .
Mà lúc này, ngoài lều trại.
“Không phải mới vừa nói chuyện sao, lại có sự tình gì?” Tộc trưởng tộc Phi Ngôn còn chưa trở lại lều trại của mình, đã thấy một kẻ mặt quần áo tộc Hùng Khoát đến tìm, nói là tộc trưởng có việc cho mời.
“Không biết.” Người tới cúi đầu, không nói nhiều lời.
Phi Ngôn tộc trưởng bị làm cho kinh ngạc, thấy vậy phất phất tay, theo người hướng tới lều trại tộc trưởng tộc Hùng Khoát.
“Các ngươi cũng đến đây?” Ngoài lều trại, Phi Ngôn tộc trưởng nhìn hai tộc trưởng khác đi tới, không khỏi tiếp đón một tiếng.
Hai tộc trưởng khác gật gật đầu, sắc mặt đều là vẻ trầm trọng.
Người dẫn đường nhấc rèm cửa của tộc trưởng tộc Hùng Khoát lên, khom người mời ba vị tộc trưởng tiến vào.
Tộc trưởng tộc Phi Ngôn thấy vậy, phất tay cho hộ vệ tùy thân ở bên ngoài chờ, ba người nối đuôi nhau đi vào lều trại của tộc trưởng tộc Hùng Khoát .
Cửa lều buông xuống, che trụ hết thảy bên trong.
Người dẫn đường lui xuống rất nhanh.
“Hùng Khoát, tìm chúng ta đến làm gì. . . . . .” Một lời còn chưa hỏi xong, tộc trưởng tộc Phi Ngôn liền nghẹn ở trong họng, nói cũng nói không nên lời.
Trừng lớn mắt nhìn người thần tình hoảng sợ, tộc trưởng tộc Hùng Khoát sắc mặt trắng bệch cùng với người ở bên cạnh hắn.
Gia Luật Lưu Nguyệt, Bắc Mục Nhiếp chính Vương, cái người mà bọn họ đang muốn giết.
Cư nhiên ở trong này, ở trong này.
Cổ họng ùng ục vài tiếng, thân thể chậm rãi hướng về phía sau.
Đối diện Gia Luật Lưu Nguyệt đang chậm rãi nở nụ cười, tươi cười tuyệt sắc khuynh thành, đẹp như vậy, khát máu như vậy, nàng, đến từ địa ngục.
Cuối cùng ánh mắt đảo qua hai tộc trưởng cùng đi với hắn, cũng đồng loạt ngã xuống, trên cổ máu tươi chớp lên, hoảng loạn còn trong đáy mắt.
Tất cả lời nói nghẹn trọng cổ họng, cũng rốt cuộc nói không nên lời.
tộc trưởng tộc Hùng Khoát trơ mắt nhìn ba cái tộc trưởng ngay trong lều trại của hắn, bị Lưu Nguyệt giết, mặt đã trắng bệnh hoàn toàn không còn tia máu.
Lưu Nguyệt cười xinh đẹp, hướng Đỗ Nhất đứng ở phía sau tộc trưởng tộc Hùng Khoát chú ý một chút.
Đỗ Nhất nhất chỉ điểm huyệt đạo trên người tộc trưởng Hùng Khoát tộc , dẫn theo tộc trưởng tộc Hùng Khoát bước đi tới trước mặt vài cái tộc trưởng đã chết.
Tiếp nhận huyết kiếm trong tay Ngạn Hổ, nhét vào trong tay tộc trưởng tộc Hùng Khoát không còn động đậy, vì tộc trưởng Hùng Khoát tộc làm ra một cái tư thế oai hùng.
Mặt, toàn bộ trắng bệch, tộc trưởng Hùng Khoát tộc muốn nói gì, lại cũng nói không nên lời, nghĩ muốn động, lại không động đậy, cặp mắt màu đỏ kia, cơ hồ tất cả mạnh máu đều giãn ra.
Đây là vu oan hắn, vu oan hắn.
“Thật thông minh.” Thânh âm cười khẽ truyền đến, Lưu Nguyệt tiến đến, mỉm cười nhìn kẻ giống như thú trong bẫy, tộc trưởng Hùng Khoát tộc có muốn giãy dụa cũng không giãy dụa được.
Cười, càng cười đẹp đẽ.
Bình tĩnh nhìn tộc trưởng tộc Hùng Khoát, Lưu Nguyệt cười khát máu, một chữ một chữ, chậm rãi nói: “Chưa từng có kẻ tính kế với ta, lại có kết cục tốt, ngươi, dân tộc Tiên Ti các ngươi, cũng không nên đến gây chuyện với ta.”
Hai mắt híp lại lóe ra sát khí tuyệt đỉnh, Lưu Nguyệt lại lần nữa nở nụ cười, hướng tới Đỗ Nhất cùng Ngạn Hổ phất phất tay, ba người ẩn vào bên trong như những bóng ma.
“Lão Bát, ngươi cũng đến đây?” Mà ngay tại phía sau cửa, một đạo thanh âm vang lên.
“Đúng vậy, không biết lão Hùng có chuyện gì?” Nhất Trường tộc trưởng tiếp lời.
“Đi thôi, có lẽ là phát hiện cái gì cũng không chừng.” Tên còn lại mở miệng, một hàng vài người vén rèm lên đi đến.
“Lão Hùng, ngươi. . . . . .” Năm tộc trưởng mới từng bước đi vào, cành tượng trong lều trại rơi thẳng vào mắt bọn họ, nháy mắt năm tộc trưởng chấn kinh rồi.
“Ngươi giết . . . . . .” tộc trưởng Hùng Khoát tộc tay cầm lợi kiếm, trên thân kiếm còn lại dấu máu, một đầu giơ lên, nhìn như đang chuẩn bị thu kiếm.
Tình huống này, lại bị bọn họ bắt được. . . . . .
“Ngươi cư nhiên giết đám người Phi Ngôn tộc trưởng, ta muốn thay bọn họ báo thù.” Trong khiếp sợ, ngoài lều trại đột nhiên có mấy người nhảy vào, luyện tập võ nghệ trong tộc, hướng tới tộc trưởng tộc Hùng Khoát đang sợ ngây người mà vung kiếm.
Một kiếm xuyên qua, huyết sắc văng khắp nơi.
Năm tộc trưởng đột nhiên cả kinh, sắc mặt nhất tề đại biến.
Mà trong nháy mắt đại biến này, hộ vệ gian ngoài của tộc Hùng Khoát, tai nghe khác thường, lập tức huy kiếm vọt tiến vào, liếc mắt một cái đã nhìn đến tình huống trước mắt.
Khoảnh khắc, hộ vệ Hùng Khoát tộc điên cuồng .
Ánh kiếm nổi lên bốn phía, đằng đằng sát khí.
Vô số tộc nhân dân tộc Tiên Ti nghe thấy tiếng động khác thường, nhất tề xông tới..
Rối loạn, nơi này đã hoàn toàn rối loạn.
Tam đại tộc trưởng chết ở trong tay tộc trưởng tộc Hùng Khoát, tộc trưởng tộc Hùng Khoát chết ở trong tay năm tộc trưởng còn lại, toàn bộ dân tộc Tiên Ti rối loạn.
Ngọn lửa quay cuồng, tiếng kêu rung trời dậy đất.
Binh khí rút ra, sát phạt một vùng.
Không ai thấy năm người đã động thủ trước tiên, ẩn vào trong bóng đêm.
Mọi người chỉ thấy nợ máu trả bằng máu, mọi người chỉ nhìn thấy những điều trước mắt là thật.