Lần đầu tiên gặp nàng, nàng đã kết hôn với người khác . Hận rồi lại hận, hận vì gặp nhau quá muộn . Những tia nắng mặt trời cuối cùng đã khuất sau những dãy núi cao . Mặt trời chiều ngả về phía tây , người đau khổ ở trên vách núi . Khi đêm xuống , trăng sáng nhô lên cao . Ánh trăng như nước , những tia sáng lạnh lẽo tản mác xung quanh , bầu trời tối đen như mực chìm vào trong một khoảng không vô tận . Trong một căn phòng ngủ rộng rãi , ngọn nến đang lay động .
Hoắc Thiên ngồi yên lặng ngồi bên cạnh giường , chăm chú nhìn vào giai nhân đang nằm trên giường . Ngón tay thon dài nhẹ nhàng vuốt lên đôi má mềm mại của nàng . Trong ánh nến, nàng đẹp như một bức chân dung tự họa . Nàng dường như cảm giác được cái gì, đôi mày nhíu lại , đôi mắt mê hoặc lòng người từ từ mở ra , thân thể hơi di động . Thứ mà nàng nghe thấy chính là giọng nói dịu dàng của Hoắc Thiên “Ngươi tỉnh rồi sao ?” Hắn hoảng hồn rút tay lại , trên ngón tay còn lưu lại một cảm giác ấm áp .
“Đúng .” Thiên Mạch hư nhược nằm ở trên giường , nhìn Hoắc Thiên cười dịu dàng , nụ cười tươi như ánh sáng trong tiết xuân tháng ba , lúm đồng tiền đẹp như một đoá hoa sen thanh nhã . Nàng trời sanh rất sợ nước , lúc ấy ràng rõ ràng nghe thấy tiếng bước chân nên mới dám nhảy xuống nước . Ban đầu nàng nghĩ rằng người đến chỉ có thể là Tần Mộ Phong hoặc Phi Dương , thực sự không nghĩ tới sẽ là Hoắc Thiên . Hoắc Thiên bỗng nhiên đứng dậy đứng ở bên cạnh giường, nhẹ nhàng hỏi thăm “Ngươi , có hay không cảm thấy có chỗ nào không thoải mái ?”
“Một chút .” Nàng trả lời rất rõ ràng lưu loát . Nàng giả vờ nói không có , vừa xoay người vào trong để tránh cho Hoắc thiên nhìn thấy khuôn mặt đau đớn của nàng , nhưng khi xoay người vô tình lại động vào vết thương , nàng không nhịn được hô lên một tiếng “A” . Hoắc Thiên nghe nàng kêu tự nhiên khẩn trương hẳn lên, bỏ qua cả lễ nghi mà nắm chặt lấy tay nàng “Thế nào rồi ? Chỗ nào không thoải mái ? Ta đi truyền ngự y .” Hắn đang định chạy ra ngoài thì bị tay ngọc của Thiên Mạch bắt lấy cổ tay . Thiên Mạch bật cười khi nhìn thấy bộ dạng nóng như lửa đốt của hắn “Không cần nghiêm trọng như thế , ta chỉ là không cẩn thận động vào miệng vết thương . Nghỉ ngơi một chút thì sẽ không có chuyện gì .” “Nếu thấy không khoẻ thì nhất định phải nói .”
Thiên Mạch khôi phục lại vẻ lãnh đạm , dùng đôi mắt lạnh như băng quan sát mọi thứ trong phòng , nghi hoặc hỏi “Hoắc đại ca , đây là đâu ? Tại sao ta lại ở đây ?” Nếu nàng đoán không lầm thì... đây là phủ tướng quân . Liễu Tự Hoạ đẩy ngươi xuống hồ , là ta mang ngươi về đây .” Hoắc Thiên lo lắng nàng sẽ sợ nên chỉ nói sơ qua một chút . “Cám ơn .” Thiên Mạch mệt mỏi nhắm mắt lại , sau đó xoay người , lựa chọn một tư thế nằm cho thoải mái , thở dài một tiếng “Thật mệt mỏi a .” “Ngươi có đói không ?” Hoắc Thiên buông tay nàng ra , kéo chăn đắp lên người nàng . Thiên Mạch làm tổ trong đống chăn ấm áp , lười biếng nói “Ta không đói .” Thanh âm giống như tiếng muỗi kêu , vừa thực vừa ảo bay đến bên tai hoắc thiên .
Hoắc Thiên tựa hồ không nghe thấy, nhẹ nhàng chuyển thân , đến bên cái ấm thuốc để bên bếp lò lấy một bát thuốc đem đến bên giường , dịu dàng nói “Trước tiên uống bát thuốc này đi . Uống xong sẽ cảm thấy dễ chịu hơn .” Đôi mắt Thiên Mạch từ từ mở ra , chớp chớp vài cái , làm bộ trở mình ngồi dậy . Hoắc Thiên nhanh chóng đến trước giường , đỡ nàng ngồi dậy, tiện tay lấy một cái gối mềm để ở sau lưng nàng , ghé vào tai nàng mà nói “Hãy cẩn thận, đừng để đụng vào vết thương .”
“Ân” Trái tim Thiên Mạch đập rộn lên, bên tai nóng rực , bối rối lùi về phía sau , cùng Hoắc Thiên giữ một khoảng cách nhất định , đưa tay ra đón lấy bát thuốc . “Đừng cử động, để ta đút cho ngươi , cẩn thận vết thương .” Hắn bất đắc dĩ nói , nàng tựa hồ đã thất thố , nàng không kịp quay đi nên toàn bộ vẻ mặt của nàng đã bị hắn nhìn thấy hết , tại sao trong lòng hắn vẫn không thể tự khống chế mà cảm thấy đau đơn ? Nỗi đau tột đỉnh này như những con sóng mãnh liệt bao phủ lấy hắn nhưng hắn vẫn cố chấp không chịu buông tay , hợp rồi lại tan , cứ như vậy tuần hoàn , hắn vĩnh viễn cũng không thoát khỏi gông cùm xiềng xích .
Thiên Mạch lạnh lùng từ chối “Cám ơn Hoắc Thiên đại ca , để ta tự mình uống thuốc . Ta mà không đứt tay đứt chân , cũng không phải là người tàn phế .” “Hả , hả...Vậy cũng được .” Ngoài việc cảm giác xấu hổ và chua xót ra thì còn cái gì nữa ? Thiên Mạch nhắm mắt lại, lấy một tay bịt mũi, đầu lưỡi hồng hồng vươn ra liếm nước thuốc , cảm giác đắng ngắt làm cho nàng run lên , Thiên Mạch lắc đầu , mạnh mẽ khiếu nại “Rất đắng a, rất đắng a , không uống .” Hoắc Thiên không thể không lo lắng , lập tức đi đến bên bàn lấy một viên mứt quả , vội vã đưa đến trước mặt nàng , miệng thúc giục “Mau , mau ăn viên mứt quả này cho hết đắng.”
Cho đến khi Thiên Mạch đem viên mứt quả bỏ vào trong miệng thì lông mày của nàng mới không còn nhíu lại nữa , ánh mắt chờ mong nhìn về phía trước , chép chép mỉệng , thẳng thắn đến đáng yêu , ngón tay chỉ chỉ vào chỗ mứt quả còn lại ở trên bàn , lúm đồng tiền hiện ra , tiếng nói giống như châu ngọc rơi trên đất “Ta còn muốn cái kia .” Đúng là mứt quả ngon hơn thuốc nhiều . Nụ cười của nàng rạng rỡ như mặt trời mọc ở hướng đông , ánh sáng chói loà chiếu thẳng vào trong trái tim của Hoắc Thiên . Hắn chăm chú nhìn nàng , con ngươi trong suốt như pha lê ẩn chứa sự chân thành và chấp nhất .
Hoắc Thiên cảm thấy rất vui vẻ , lấy một viên mứt quả trên đĩa đút cho nàng ăn , khó có thể kiềm chế được sự sung sướng trong lòng “Ngươi thích ăn cái này sao ?” “Ta rất thích ăn đồ ngọt .” Thiên Mạch lại bốc thêm một viên mứt quả ăn đến ngon lành . Nàng hoàn toàn không biết nụ cười ngây thơ của nàng khiến cho nam tử bên cạnh vô cùng hưng phấn .
“Ta chưa từng thấy ngươi ăn cái này .” Hắn tự cho là đúng , một nữ tử thanh cao như nàng không phải luôn khinh thường những món đồ ăn vặt này sao . Có lẽ bản thân hắn cũng không hiểu thấu được nàng . Có thể chuẩn bị mứt quả cho nàng , trong lòng hắn thầm cảm thấy may mắn . Hiện giờ thấy bộ dạng thích thú khi ăn đồ ngọt của nàng , hắn thấy mình đã làm đúng . Thiên Mạch nghe vậy lập tức xìu mặt xuống , nụ cười rạng rỡ cùng gương mặt vui vẻ đã biến mất , cái còn lại chỉ là sự thê lương bi thiết và cảm giác mất mát “Đó là bởi vì Vương phủ ngoài bữa ăn chính ra thì cái gì cũng không cho ta ăn . Không có nước uống , không có hoa quả, không có đồ ăn vặt . Nhân gian địa ngục cùng lắm cũng chỉ như thế này thôi .”
Trong lòng Hoắc Thiên cảm thấy khó chịu , trong đáy mắt lộ ra một tia sắc lạnh , hắn sủng nịnh vuốt vuốt mái tóc mềm mượt của nàng , nhẹ nhàng an ủi “Nếu ngươi thích thì lúc nào cũng có thể đến tướng quân phủ , ta sẽ chuẩn bị cho ngươi .” “Được” Mứt hoa quả trong miệng đột nhiên mất đi mùi vị , một luồng khí ấm áp chạy dọc toàn thân , cảm giác thoải mái cực kỳ . Tư vị được người yêu thương quan tâm thật sự là ngọt ngào, so với mứt quả trên tay còn muốn ngọt hơn . Hoắc Thiên đối với nàng thật tốt , tốt như Nhị sư trượng đối với Nhị sư phó vậy .
Một đĩa mứt quả bị ăn sạch bách còn thuốc thì một ngụm cũng không có uống . Hoắc Thiên nhìn nàng đang chép chép cái miệng nhỏ nhắn , bất đắc dĩ nhún nhún vai , đem cái đĩa không đặt lên trên bàn , dịu dàng khuyên nhủ “Hiện tại nên uống thuốc , lần này nhất định phải uống , biết không ?” Vừa nghe đến từ thuốc , Thiên Mạch bất giác nhíu mày . Tròng mắt vừa chuyển, trong mắt loé lên tia sáng “Hoắc đại ca, ta muốn ăn điểm tâm ngọt , ngươi đi bảo người hầu làm cho ta đi, ta sẽ tự uống thuốc .” “Được” Liễu Thiên Mạch là một nữ tử cao ngạo lạnh lùng , là dạng nữ nhân nói được làm được . Hắn không hề nghi ngờ nàng chút nào , mở miệng đáp ứng .
Thiên hạ đệ nhất thông minh cũng có lúc đoán sai , hắn vừa mới xoay người đi, Thiên Mạch đã dáo dác nhìn ra bên ngoài . Nhìn bóng dáng hắn biến mất , Thiên Mạch đi chân đất xuống giường , đem bát thuốc đen tuyền đổ vào trong chậu hoa . Nàng xem nước thuốc ngấm dần xuống đất , che miệng cười trộm vài tiếng , sau đó bưng bát không quay về giường ngủ . Liễu Thiên Mạch cũng có lúc bướng bỉnh như thế .
Nàng lấy trong chiếc vòng tay bạch ngọc ra một viên thuốc màu hồng , nhét vào trong miệng , chậm rãi nhắm mắt lại . Một trăm bát thuốc cũng không bằng một viên thuốc của nàng . Một lúc lâu sau , thanh âm thuần hậu của Hoắc Thiên từ từ vang lên , một cái bóng đen in trên cửa sổ . Thiên Mạch mơ màng mở mắt, nói bằng giọng ngái ngủ “Vào đi .” Cảnh cửa bị Hoắc Thiên đẩy ra kêu ‘kẹt’ một tiếng . Lúc Hoắc Thiên đi vào, nhìn thấy cái bát sứ trắng có vân hoa màu xanh để trên bàn chỉ còn lại một ít nước màu đen , hắn cười hài lòng “Ngoan lắm .”
Thiên Mạch vươn cái lưỡi liếm liếm khoé miệng , thổn thức nói “Rất đắng a, rất đắng a . Ngươi xem , đầu lưỡi của ta còn có màu đen đây nè, ta không lừa ngươi đâu .” Hoắc Thiên nhìn bộ dạng ngốc nghếch của nàng , không nhịn được cười ra một tiếng . Một tay che miệng, một tay cầm cái bát không lên, cười mỉa “Ngươi bị bệnh, phải tiếp tục ngoan ngoãn uống thuốc . “Ta sẽ ngoan ngoãn ăn , có hay không điểm tâm ngọt để hết đắng a .” Nói đến điểm tâm ngọt , Thiên Mạch đang bướng bỉnh cũng phải chảy nước miếng .
Bộ dạng khờ dại , thuần khiết, ngốc nghếch như thế này Hoắc Thiên mới nhìn thấy lần đầu tiên , nhìn vào đôi mắt mị hoặc của nàng , Hoắc Thiên lập tức di chuyển tâm mắt , vội vã quay đầu đi chỗ khác . Nàng là nữ nhi của tể tướng. lại là thiếp của Bình Nam Vương , vậy mà khi nói đến món điểm tâm lại lộ ra cái vẻ mặt này , giống như một tiểu hài tử mong chờ đồ ăn vặt .
Liễu gia trước kia đã đối xử với nàng như thế nào ? Bình Nam Vương lại đối xử với nàng ra sao ? “Có, nếu ngươi thích , có thể ăn mỗi ngày .” Sau khi nói xong, hắn quay người chậm rãi đi ra khỏi phòng , nàng nhìn theo bóng lưng cao lớn tiêu sái của hắn . Một cơn gió lạnh thổi qua, tay áo bay lên , tất cả tinh hoa ẩn dấu vào trong , thần vận siêu quần xuất chúng . “Lúc ta trở về , có thể đóng gói cho ta được không ?” Thiên Mạch mắt sáng rõ , không hề dấu vẻ thèm thuồng . Thấy hắn sắp rời đi , vội vã thúc giục . (đã ăn rồi còn bắt người ta gói đem về ) Hoắc Thiên quay lại cười với nàng “Đương nhiên có thể .” ****** Đêm đã khuya , đêm đông đặc biệt yên tĩnh , những cơn gió lạnh thấu xương đang gào thét ngoài cửa sổ . Tiếng gió thổi nghe có vẻ giống như tiếng kể chuyện của một hồn ma chết oan , từng thanh âm thê lương ai oán , những nụ cười âm hiểm liên tục vang lên . Làm cho người ta không thể không kinh hãi . Đúng lúc này, Bình Nam Vương đại giá quang lâm .
Đột nhiên nghe được tin tức này, Thiên Mạch có hơi sửng sốt . Đêm đã khuya , Tần Mộ Phong tới đây làm gì ? Chẳng nhẽ muốn khởi binh hỏi tội sao ? Hắn vì Liễu Tự Hoạ mà vội vã đến đây đòi công đạo . Không thể giải thích nổi cảm giác chua xót đang dâng lên trong lòng , bất giác một nụ cười lạnh như băng đá hiện lên trên môi nàng . Ngẩng đầu, ánh mắt của nàng giống như một thanh kiếm sắc bén . Nàng chờ , chờ Tần Mộ Phong mang người đến hỏi tội .
Nàng nhìn hắn ngạc nhiên , trong lòng tự nhiên lại cảm thấy yên tâm . Gương mặt hắn mệt mỏi , mồ hôi thấm ướt áo bào . Sắc mặt tuy mệt mỏi xanh xao nhưng đôi mắt vẫn rất tinh tường , trong