ới ngươi bàn việc .” “Cái này cũng có thể nghe được ?” Rốt cuộc võ công của nàng thâm sâu thế nào ? “Biết cái gì gọi là khổ nhục kế không ? Chính là...” Thiên Mạch cnàg cười càng lạnh , giống hệt như ác ma dưới địa ngục . Y Tiểu Lục tự nhiên rét run , cảm thấy mình hình như đã rơi vào bẫy . Cái bẫy này Thất cô nương bố trí cho kẻ nào chứ ? Cho dù là núi đao cũng phải nhảy xuống . Thất tiểu thư của Vô Tranh sơn trang , nàng không có gan đắc tội .
*** Chuyện xảy ra buổi tối ngày hôm qua Tần Mộ Phong càng nghĩ càng cảm thấy quái dị . Hắn tập võ từ nhỏ, rất ít khi ngã bệnh , tại sao tự nhiên lại đau đầu mãnh liệt như thế . Hắn cảm giác được có chỗ quái dị nhưng lại không biết chỗ quái dị đó nằm ở đâu .
Chẳng nhẽ là do hắn quá mệt mỏi ? Hoặc là Liễu Thiên Mạch đột nhiên quay lại dã khiến cho hắn cảm thấy hưng phấn quá độ ? Hắn luôn luôn có thể khống chế tâm tình của bản thân , có thể hưng phấn quá độ sao ? “Vương gia, ngươi đang suy nghĩ cái gì ?”
Giọng nói của Phi Dương khiến cho Tần Mộ Phong tỉnh lại “Không có gì .” “Vương gia , ngươi xem trên mặt mình có cái gì ?” Đôi mắt Phi dương liếc nhìn Tần Mộ Phong , sau đó cúi đầu húp cháo . Nghe Phi Dương nói như vậy , Tần Mộ Phong mới cảm giác được trên mặt mình hơi ẩm ướt , lại mang theo cảm giác ấm áp . Lây tay sờ lên , đúng là có một ít chất lỏng màu trắng . Hắn cúi đầu , thấy cháo trong bát chỉ còn một nửa . Tần Mộ phong bật cười “Ta lại ngẩn người .” Hắn vẫn dùng thìa khuấy loạn trong tô cháo , làm cho cháo trắng bắn lên trên mặt .
“Vương gia, ngươi không phải cảm thấy khó chịu đấy chứ .” Vương gia cho tới bây gờ cũng chưa từng thất thố như thế . “Một chút .” “Triệu ngự y đến xem .” Tần Mộ phong xua xua tay , cũng không có để ý “Không cần .” Nếu không có việc gì thì hắn cũng không muốn quan tâm . “Tại sao lại không cần a ?” Trong tay Thiên Mạch bưng một chén canh , nhàn nhã đi vào trong “Buổi tối hôm qua ngươi đau đầu rất dữ dội . Hẳn là nên tìm đại phu đến xem .” Ngoài miệng thì nàng nói như vậy nhưng trong lòng lại cười lạnh . Ngay cả nàng cũng không tìm ra nguyên nhân thì mời ngự y có ích gì . “Tại sao ngươi lại đến đây ?” Bọn thủ vệ ở cửa ăn phải cái gì vậy ?
“Lần trước Phi Dương đại ca đưa ta đến nhìn ngươi , cho nên bọn họ biết ta , để cho ta vào .” Thiên Mạch ngồi đối diện hắn , làm ra bộ dáng không sao cả . Con măt sắc bén của Tần Mộ Phong nhìn vào Phi Dương . Đưa nàng vào Thính Phong hiên cũng được thôi , cư nhiên đem toàn bộ chuyện của Dạ cơ nói ra hết . Hắn cũng không bực bội khi nàng biết mà hắn chỉ lo lắng cho an nguy của nàng . Phi Dương ngẩng đầu lên ,làm bộ nhìn lên nóc nhà .
Trừng mắt nhìn hắn một hồi lâu , Tần Mộ Phong mới quay đầu lại , cầm lấy bàn tay lạnh lẽo của Thiên Mạch chà xát “Tại sao lại không ngủ thêm một lúc , hôm qua thức trắng một đêm , ngươi nhất định rất mệt .” Những lời này bay đến tai Phi Dương , hắn lại hiểu ra một ý khác . Phi Dương ho khan một tiếng “Ta đi trước , không cản trở hai vị ân ái .” Tần Mộ Phong biết Phi Dương hiểu lầm nhưng không thèm giải thích “Ngươi đi ra ngoài trước đi .” “Tại sao không nói rõ .” Thiên Mạch móc từ trên người ra một cái khăn tay , thay hắn lau đi những vết bẩn trên mặt “Ngươi đã làm cái gì để biến thành thế này ?”
Trên mặt Tần Mộ Phong hiện lên một tia xấu hổ “Bên cạnh ngươi là cái gì ?” “Canh an thần .” Thiên Mạch thuận tay ném cái khăn lên mặt đất , đem bát canh đến trước mặt hắn “Đây là canh an thần ta đặc biệt nấu cho ngươi , uống vào có thể an thần định khí .” “Có đúng không ?” Tần Mộ Phong không hề nghi ngờ mà đón lấy bát canh . Hắn còn chưa kịp uống thì nghe Thiên Mạch kinh hô một tiếng “Vương gia, cẩn thận .” Tiếp theo sau đó là hắn bị đẩy ra , thân thể nhỏ bé của Thiên Mạch đã che trước mặt hắn .
Hắn giương mắt , thấy một cái bóng đen đâm đầu đánh tới , kiếm quang loè loè , đâm vào ngực thiên mạch . Máu đỏ tươi bắn lên y phục của hắn . Hắc y nhân thấy đã quá trễ để hạ thủ , mạnh mẽ thu hồi bảo kiếm . Lúc hẳn rút kiếm ra , máu phun ra càng nhiều , từng tia máu ấm áp bắn vào trên mặt hắn .
Khoé miệng Thiên Mạch nhếch lên , cười thê lương “Vương gia , vì ngươi mà chết , ta không hối hận .” Một giọt nước mắt lặng lẽ rơi xuống , nước mắt rơi vào mu bàn tay của hắn . Đôi mắt xinh đẹp nhẹ nhàng khép lại , yên lặng mà bình yên , giống như là đang say ngủ . Tất cả mọi chuyện phát sinh quá đột ngột , Tần Mộ Phong còn chưa có phục hồi tinh thần nhưng hai bàn tay run rẩy của hắn nhanh chóng ôm lấy thân thể mềm mại của nàng , đồng thời phi thân chạy về phòng ngủ