Mặc dù làm việc không lâu, nhưng mà đối với “mỹ danh” của thiên kim hai nhà Tào, Mai, họ vẫn nghe nói không ít. Thì ra là hai vị biểu tỷ muội bởi vì quan hệ của cha, thường đến làm khách trong phủ, nhưng bởi thân phận tiểu thư nhà quan, hai người đối với việc ăn mặc ngủ nghỉ đều tương chú trọng, có lúc chỉ vì bắt bẻ cái ăn, mà sai nha đầu trong phủ chạy gãy chân, thỉnh thoảng nếu mà gặp phải lúc tâm trạng hai người không tốt, thì lại càng không tránh được bị khinh bỉ, mắng nhiếc.
Nghe tin hai người lại tới cửa, trong phòng bếp, cả đám người ngươi đẩy ta, ta đẩy ngươi, hoàn toàn không có ai nguyện ý ra ngoài hầu hạ, vì vậy, người mới tới như các nàng không thể làm gì khác hơn là lại bị hy sinh —— á, lại bị sai ra rồi.
"Khăn đâu?"
"Ách. . . . . ." Đoàn Đoàn cực sợ, lắc lắc tay chần chờ mấy giây, mới dám trả lời: "Còn chưa có tìm thấy." Sợ bị trách mắng, Viên Viên bên cạnh liền bổ sung: "Nhưng Hoan Hoan đang đi tìm, nên rất nhanh sẽ tìm thấy."
"Hoan Hoan?" Thiên kim Tào gia bên cạnh không khỏi sắc bén nhướng lông mày. "Nàng ta là ai?"
Hai tỷ muội còn chưa kịp mở miệng, một giọng nói mềm mại mượt mà lại không báo trước xen vào —— "Cận thân nha hoàn của Hoàng Phủ Hạo Nguyệt."
Mọi người lập tức quay đầu nhìn về phía Ấn Hoan.
Giữa khung cảnh trăm hoa đua nở, nàng đạp hương thơm mà tới, tay áo trắng ngà chập chờn phiêu bày trong gió, tơ lụa mềm mại khiến thân hình nàng càng thêm yểu điệu. Khi nàng khép mắt khom người thì khí chất trong trẻo lạnh lùng tựa hoa mai, không khỏi khiến mọi người đồng loạt ngừng hơi thở.
"Là khăn tay này phải không?" Nàng nhẹ giọng hỏi, dưới ánh mặt trời, da thịt trắng nõn non mềm phản chiếu một tầng sáng nhàn nhạt mà chói lọi, xinh đẹp xuất trần, làm cho người ta không khỏi hoài nghi, nàng liệu có phải là tiên nữ từ trên trời giáng xuống? “Đúng đúng, chính là chiếc khăn tay này." Hai tỷ muội vô cùng vui vẻ.
"Không đúng." Thiên kim Tào gia lại mở miệng phủ nhận. "Không phải cái khăn tay đó." Nhìn chằm chằm vào Ấn Hoan kiều diễm vô song, trong mắt lập tức tràn đầy đố kị.
"Vậy sao?" Vẻ mặt Ấn Hoan không thay đổi.
"Mặc dù chỉ là một cái khăn tay, nhưng là công chúa ban cho, đánh mất cũng không hay, cho nên phiền ngươi tìm giúp một chút." Mao tiểu thư bên cạnh cũng hận nghiến răng nghiến lợi .
Dõi mắt khắp Kim Huyễn Vương triều, khuê nữ nhà ai mà không mến mộ Hoàng Phủ Hạo Nguyệt? Mặc dù thân thể không tốt lắm, nhưng tướng mạo địa vị đều là số một, chớ nói chi còn là một Vương gia! Vì leo lên cửa hôn sự này, các đại thần trong nhà có khuê nữ, ai cũng xuất hết vốn liếng, tìm hết lý do tới cửa thăm viếng, chính là để cho khuê nữ nhà mình có cơ hội lộ mặt, nhưng Hoàng Phủ Hạo Nguyệt từ trước đến giờ tuân thủ nghiêm ngặt giới hạn nam nữ, xưa nay chỉ bàn chuyện ở phòng khách, về phần phần nữ quyến khác, đều được mời đến vườn hoa nghỉ tạm.
Mấy năm qua, thiên kim các nhà tranh đấu gay gắt, dùng hết thủ đoạn, nhưng vẫn không ai có thể thuận lợi đến gần Hoàng Phủ Hạo Nguyệt, ai biết nửa đường lại nhảy ra “cận thân nha hoàn”. Tin tức Duệ Vương gia thu một nha hoàn cận thân xinh đẹp đã không ngừng lan truyền từ mấy ngày trước. Duệ Vương gia xưa nay thanh tâm quả dục, không gần nữ sắc, vậy mà giờ lại có tuyệt sắc nha hoàn bên người, trong triều nghị luận ầm ĩ, mọi người ai cũng lén lút suy đoán quan hệ giữa hai người.
Nhưng trăm nghe không bằng một thấy, lần này tự mình gặp mặt, lời đồn đúng thật không sai —— nha đầu này quả nhiên xinh đẹp hút mắt! Nếu không dạy dỗ nàng một chút, sợ rằng nàng ta nghĩ mình thực sự có thể phất lên làm phượng hoàng! "Công chúa ban?" Đoàn Đoàn, Viên Viên bên cạnh không khỏi hô lên, sợ tới mức lập tức chạy đến bên Ấn Hoan. Hai người cúi đầu cẩn thận nhìn khăn lụa, nhìn thế nào cũng thấy đúng là khăn tay kia, không có lầm.
"Ưm. . . . . . đúng là khăn lụa này mà, Tào tiểu thư, ngài có muốn nhìn lại một cái không, không có lầm đâu." "Không cần nhìn, ta nói không phải thì là không phải." Tào tiểu thư lạnh lùng nói, nhìn cũng không nhìn khăn tay một cái. "Nhưng. . . . . ."
"Thế nào? Chẳng lẽ các ngươi là đang hoài nghi bản tiểu thư nói láo?" Tào tiểu thư không vui nheo mắt lại, ánh mắt như châm như đốt khiến hai tỷ muội mãnh liệt lắc đầu.
“Không, không phải, nô tỳ không có ý đó.” “Tốt nhất là không có”. Hừ lạnh một tiếng, Tào tiểu thư liền nhắm mũi dùi ngay vào Ấn Hoan. "Có thể lên làm nha hoàn bên người Hoàng Phủ Hạo Nguyệt, chắc hẳn ngươi cũng không phải là một nhân vật đơn giản, ta coi mặt mũi ngươi cũng thông minh, chuyện khăn tay phải nhờ ngươi rồi, dù sao ngươi cũng là nha hoàn, việc tìm đồ không làm khó được ngươi chứ ?”
Mặc dù khóe miệng mỉm cười, nhưng ai cũng nghe được, sự hạ thấp trong lời nói, cả đám người không nhịn được che miệng cười, chỉ có Đoàn Đoàn, Viên Viên là có vẻ mặt không hiểu.
"Tào tiểu thư, không bằng nô tỳ cũng giúp tìm đi." Hai người rất nghĩa khí, vội vàng xung phong nhận việc.
"Chỉ một chiếc khăn tay, một người tìm là đủ rồi." Tào tiểu thư lập tức lắc đầu cự tuyệt
"Hả? Thế nhưng, thế nhưng chuyện vốn không liên quan tới Hoan Hoan ——"
"Ai nói không liên quan?" Một nha hoàn chợt lên tiếng quát mắng . "Đều là nha hoàn như nhau, tiểu thư nhà ta muốn nhờ người nào tìm khăn tay, đến lượt các ngươi xen vào sao?"
"Này. . . . . . Dĩ nhiên không có." Hai tỷ muội bị dọa đến sắc mặt trắng bệch.
"Nếu không có, vậy còn không nhanh đi đổi trà? Hôm nay lạnh như thế mà không có trà nóng uống... nếu mà tiểu thư nhà ta cảm lạnh, để ta xem các ngươi lấy cái gì bồi thường!" Nha hoàn kia lại rống.
"Thật xin lỗi, nô tỳ sẽ đi đổi ngay!" Hai tỷ muội lần này không dám chần chờ nữa, vừa nghe chỉ thị, vội vàng xoay người về phía trước, không ngờ cánh tay lập tức bị người nắm lấy.
"Đừng nóng vội." Nắm tay hai tỉ muội, Ấn Hoan cười yếu ớt, ngăn cản bước chân hai người.
"Nhưng, nhưng. . . . . ."
"Nha hoàn lớn mật, ngươi dám đối nghịch tiểu thư ta!" Nha hoàn kia không phân tốt xấu, lập tức định tội danh thay Ấn Hoan, tiểu thư hai nhà Tào, Mai bên cạnh, mặt cũng liền trầm xuống.
Thấy thế, hai tỷ muội càng thêm kinh hoảng luống cuống, muốn mở miệng nói giúp, nhưng không biết nên nói cái gì, gấp tới nỗi muốn khóc, may nhờ Ấn Hoan bình tĩnh, không những không sợ hãi, còn đưa tay trấn an cảm xúc hai tỷ muội.
"Ngươi hiểu lầm, ta không hề có ý đó, ta chỉ cho rằng bên ngoài gió thổi, nếu các tiểu thư lo lắng bị lạnh, không bằng dời chân đến Ấp Xuân Các gần đây, đến lúc đó chúng ta sẽ lại dâng lên trà nóng." Nàng cười nhẹ, lễ độ giải thích. "Tiểu thư nhà ta muốn đợi ở đâu, tới phiên nha hoàn ngươi quyết định sao? Còn nữa, ai cho phép ngươi dùng ‘ngươi’, ‘ta’ mà xưng hô cùng tiểu thư chúng ta? Đừng tưởng rằng làm nha hoàn bên người Duệ Vương gia, liền láo xược như vậy!"
". . . . . . Ta không có loại ý nghĩ đó."
"Còn nói không có! Người tới là khách, tiểu thư nhà ta chẳng qua là nhờ ngươi tìm chiếc khăn tay thôi, ngươi cứ một mực từ chối, còn nói không láo xược!"
Quả nhiên là muốn gán tội cho người khác, sợ gì không có lý do.
Nhìn nhóm người từ lúc bắt đầu rõ ràng đã có thái độ thù địch với nàng, Ấn Hoan khẽ thở dài trong lòng. Kể từ khi trở thành nha hoàn bên người Hoàng Phủ Hạo Nguyệt, trừ dịch văn, biên sách, chính sự, nàng chưa từng thấy hắn nhìn nhiều một người nữ tử, đừng nói chi tới việc gần gũi người nào.
Hôm nay, thật vất vả mới có hai gốc “hoa đào” tới cửa, nhưng hắn không những không thưởng thức, còn muốn đẩy người ra Trừng Tâm Viên ngắm hoa, hôm nay trời cao Hoàng đế xa, nàng hiển nhiên cũng không hy vọng xa vời hắn có thể phát triển ra đào hoa kiếp gì. Chỉ là như đã nói qua, mang thân phận tiểu thư nhà quan, lại để mặc cho kẻ dưới hô to gọi nhỏ không hề có giáo dục, đối xử người khác như chó, nàng nghe còn không vui, trách sao Hoàng Phủ Hạo Nguyệt muốn tránh xa. "Xin các tiểu thư đừng hiểu lầm, về chuyện khăn tay, ta ——"
"Xem xem, còn không phải lại cãi hả!" Không đợi Ấn Hoan nói xong, nha hoàn kia lại ồn ào."Xem ra nếu không dạy dỗ ngươi một chút, ngươi sẽ không để tiểu thư ta vào mắt!" Vén tay áo lên, nha hoàn kia bỗng dưng nở nụ cười âm hiểm khiến người ta rét lạnh.
Lần này, Đoàn Đoàn, Viên Viên cũng không nhịn được nữa.
Nước mắt đảo quanh hốc mắt từ lâu lập tức ào ào rơi xuống như mưa, thân thể mượt mà cũng bắt đầu run lên.
"Tào Tiểu Thư, Mao tiểu thư, Hoan Hoan chỉ mới tới, còn nhiều quy củ chưa hiểu, xin ngài mở một mắt lưới, bỏ qua cho nàng đi!" Cho dù là sợ muốn chết, hai người vẫn cố lấy dũng khí, yếu ớt quỳ rạp trên mặt đất, khóc lóc rối rít cầu xin cho Ấn Hoan, đáng tiếc Tào, Mao tiểu thư không những thờ ơ, mà còn đạp hai người một cước.
Ấn Hoan lập tức giận tái mặt.
Đám người kia mượn nhiều lí do để nói như vậy, đơn giản là muốn gán ghép tội danh lên người nàng, thuận nước đẩy thuyền cho hả giận. Mặc dù nàng có thể ra tay đánh lại, nhưng đối phương chỉ là người bình thường, lấy mạnh hiếp yếu thì thật đáng xấu hổ, huống chi nếu nàng thực sự phản kháng, sợ rằng còn liên lụy đến Đoàn Đoàn, Viên Viên.
Xem ra, biện pháp tốt nhất chính là nàng để nha hoàn kia đánh cho sảng khoái, làm cho các nàng hết giận thì sẽ êm chuyện.
Dù sao nàng cũng là người luyện võ, chịu mấy bàn tay, chỉ như là bị muỗi chích, tuyệt đối không có vấn đề.
Nhìn nha hoàn giơ cao tay phải, nàng không tránh không né, lẳng lặng chờ đợi bàn tay rơi xuống ——"Làm cái gì đấy?!"
Theo một tiếng quát mắng trầm thấp, Hoàng Phủ Hạo Nguyệt không báo trước xuất hiện trước mắt mọi người.
Trước kia, dù gặp bất cứ trường hợp nào, bất cứ kẻ nào hắn vẫn luôn ôn hòa lễ độ, ngọc thụ lâm phong như vậy. Nhưng hôm nay —— ôn hòa lễ độ đã không còn.
Ngọc thụ lâm phong cũng biến mất.
Mặc dù gương mặt tuấn mỹ vẫn khiến người ta động lòng mê muội, thế nhưng ánh mắt quá mức lạnh lẽo và cái cằm căng thẳng, lại làm cho người ta cảm thấy rõ ràng sự tức giận thâm trầm kia.
Trừ Ấn Hoan, còn lại đều lập tức sợ đến choáng váng