Nhưng ở hiện đại, anh cũng chỉ là một người bình thường. . . . Nhìn gương mặt trang nghiêm tuấn mỹ của ta, nhếch môi để lộ ra quật cường, còn có cặp con ngươi đen sáng ngời hữu thần kia. . .
Cho dù anh ở hiện đại, như cũ vẫn là một nam tử xuất sắc làm người ta không thể xem nhẹ, cũng là một. . . . nam tử dễ nổi bão.
“Tại sao muốn như vậy?”
“Còn phải hỏi sao?” Lan Tĩnh ngay cả khẩu khí đều tràn ngập mùi thuốc súng.
“Anh không nói em làm sao có thể biết? Em cũng không phải con giun trong bụng anh.”
“Em biết không? Khi em không ăn giấm, dịu dàng, khéo hiểu lòng người, giống hệt như một đóa hoa giải ngữ xinh đẹp. Nhưng khi ghen, lại khí thế bức người, tàn nhẫn hơn bất luận kẻ nào, còn hạ thủ không lưu tình.” Anh phẫn nộ lên án.
Anh đang chỉ trích cô sao? Là đang oán hận cô sao? Là đang nói với cô, anh đã không thích cô nữa sao?
“Anh tức giận cái gì?” Nên tức giận là cô mới đúng!
“Bổn vương thật là rất tức giận. Bổn vương tức giận đến muốn giết em. Nếu cái máy thối này có thể dùng, bổn vương thật muốn đem em mang về thế giới của anh, làm cho em hết hy vọng, làm cho em khuất phục, làm cho em chỉ có thể dựa vào bổn vương, chỉ có thể dựa vào bổn vương mà thôi. Nhưng bổn vương làm không được, cho nên chỉ có thể mặc cho em một vốn một lời ngang ngược càn rỡ ở trong thế giới phụ nữ và đàn ông ngang hàng này, cao cao tại thượng hơn bổn vương, còn đúng lý hợp tình hơn bổn vương, còn có thể tự bảo vệ mình hơn bổn vương. Cho nên bổn vương dứt khoát thiêu cái máy móc đáng giận này, ngăn chặn lý do hoang đường nhấtcủa em cự tuyệt bổn vương. Như vậy em còn có thể nói sợ bổn vương không hiểu sao rời bỏ em sao?”
“Thiêu máy móc này, cũng không đại biểu chúng ta có thể cùng một chỗ thiên trường địa cửu.” Nghênh Xuân nhẹ nhàng nói.
Lan Tĩnh đột nhiên như phát cuồng gào thét với Nghênh Xuân, “Quan Nghênh Xuân, em rốt cuộc muốn thế nào?”
Quát to rung trời của anh quát hết tất cả mọi người. Ngay cả Quan mẹ khóc sướt mướt cũng không dám lên tiếng. Nghênh Thu thì núp ở phía sau Nghênh Xuân, sợ anh sẽ xông lại.
Hiện tại Lan Tĩnh và Đại vương gia bình thường lạnh như băng giống như một tòa băng sơn đang di động, căn bản không phải một người. Một màn cuồng dã không khống chế được kia đã làm cho tất cả mọi người sợ hãi.
Nghênh Xuân lại lẳng lặng không nói gì. Hai tròng mắt nguyên bản đã khóc sưng lại tràn đầy nước mắt, không nói gì lại đau thương nhìn anh, rất giống như anh là đại ác nhân thế kỷ, bắt nạt cô nữ tử nhỏ bé đáng thương này.
Nhưng trời mới biết, rốt cuộc là ai đang bắt nạt ai a?
“Em. . . . em chỉ. . . ghen tị. . . .”
“Ghen tị cái gì?”
“Anh và Văn Thiến Ni khanh khanh ta ta. Nếu anh quả thật quan tâm em, nên biết tránh né. Anh đã có em, vì sao còn muốn đi trêu chọc cô ta? Anh muốn em nghĩ như thế nào? Em thực chán ghét ăn dấm chua, một mặt xấu như vậy, vì sao anh cố tình muốn dụ dỗ mặt đáng ghét lại không tốt của em ra, sau đó hiện tại bị thương tổn là em. Em. . . . em chẳng lẽ sẽ không thống khổ sao? Em chẳng lẽ hi vọng anh rời bỏ em sao?”
Nhìn thấy cô nói xong, nước mắt lại vô thanh vô thức như hơi thở lăn xuống. Tất cả dấu vết thương tâm cùng thống khổ trong lòng Lan Tĩnh tiêu tan mất, thay vào đó là hạnh phúc mừng rỡ như điên.
Nguyên lai cô thích anh, để ý anh, thương anh. Căn bản không phải lãnh huyết vô tình như anh nghĩ.
Đột nhiên, cô xông tới nhào vào ngực anh, khóc to nói “Anh thiêu đi tốt lắm, như vậy em liền không cần lo lắng đề phòng anh sẽ rời bỏ em. Em không cần cũng không cho phép anh rời khỏi em, cũng không cho phép anh đi ra ngoài. Muốn em nuôi anh cả đời cũng không sao, dù gì anh cũng chỉ có thể là của em, của em. Nếu cô gái nào muốn đến đoạt anh, em liền giết cô ta.”
Bị cô ôm chặt lấy, có thể rõ ràng ngửi được mùi thơm mê người trên người của cô, có thể cảm nhận được thân hình mềm mại của cô. Nhìn chăm chú vào nước mắt vì anh mà rơi của cô, từng tiếng, giọt giọt đều độc ác thiêu cháy cõi lòng của anh.
Anh rốt cục buông rơi cây đuốc trong tay, gắt gao ôm cô, cúi đầu hôn đi nước mắt đáng thương của cô, trong miệng thủ thỉ bày tỏ tình yêu của mình “Anh yêu em. Anh chưa từng nói với cô gái khác như vậy, cả đời anh chỉ có một mình Nghênh Xuân, sẽ không còn người khác nữa. Cô gái khác đối với anh đều là mùa đông rét lạnh.”
“Thật sự?” Nghênh Xuân nâng lên khuôn mặt nhỏ nhắn đầy nước mắt, cái mũi khóc đến đỏ ửng, giọng mũi rất nặng hỏi.
“Đương nhiên, bổn vương nói lời giữ lời.”
“Nhưng anh không thể trở về làm hoàng đế rồi! Như vậy anh cũng không để ý?”
“Trong lịch sử cũng sớm đã không có bổn vương, chẳng lẽ em muốn bổn vương trở về thay đổi lịch sử? Em không phải muốn cùng bổn vương se chuyện xưa『Hiệu ứng hồ điệp』sao? Hơn nữa bổn vương đã biết nhiều chuyện hiện đại và lúc trước xảy ra lắm rồi, bổn vương còn có thể làm bộ như tất cả đều không biết trở về sao? Nói sau, bổn vương có thể trở về một thế giới không có em sao? Nếu là như vậy, cho bổn vương cả thiên hạ anh cũng không cần.”
Thật sự sẽ có loại chuyện vì mỹ nhân bỏ giang sơn xảy ra trên người của cô sao? Cô không thể tin được nhìn người đàn ông yêu thích trước mắt.
Nhưng trong lòng cô đã có thanh âm hiểu được nói với cô. Cho dù anh không thể làm hoàng đế thì thế nào? Chỉ sợ anh là tên khất cái ven đường, cô cũng sẽ vô oán vô hối thay anh cầm bát ăn xin. Huống chi anh không có khả năng sẽ luân lạc tới kết cục như vậy, bởi vì anh là Đại vương gia lớn hơn bất cứ người nào!
“Vậy về sau anh còn có thể đùa giỡn tính lớn (cao cao tại thượng, ngang ngược bá đạo =]]) đối với em không?”
Nói đến đây cái, vẻ mặt nguyên bản nghiêm túc của anh tràn đầy tình cảm “Đương nhiên, bằng không em còn có thể thích bổn vương sao? Em không phải nói em thích nam tử hán?”
Nam tử hán và tính lớn hay không có quan hệ gì sao?
Bất quá, cô lộ ra một cái tươi cười tuy là vẻ mặt nước mắt nhưng đều là hạnh phúc nhất trên toàn thế giới “Lớn liền lớn, dù sao chỉ cần yêu em nhất là được.”
Anh kích động cúi đầu, thật sâu hôn nàng. Hai người vong tình ôm hôn ở trong đình, tuyệt không chú ý đến người khác.
Cây đuốc vừa mới bị đánh rơi xuống, rơi trên một đôi gỗ cạnh máy thời gian, khiến Nghênh Thu đang vụng trộm thay mẹ mình cởi dây sợ tới mức dây mới cởi đến một nửa, hoàn hảo bị mẹ gầm nhẹ một tiếng, mới kích động tiếp tục cởi bỏ.
Sau khi Quan mẹ đạt được tự do, vốn muốn gọi hai người cút ngay đi chỗ khác để cho bà cứu hoả. Bất quá nhìn thấy hai người khổ tận cam lai, mưa xanh trời, khiến cho bà nhớ tới thời điểm mối tình đầu của mình và bạn già, cũng thật liều lĩnh, mặc kệ trời có muốn sụp đổ xuống hay không.
“Mẹ?”
“Không cần ầm ĩ bọn họ, nhanh chóng đi lấy nước. . . . A! Không còn kịp rồi, này cho con.”
“Tại sao có thể có quả chuối tây này?” Nghênh Thu kinh ngạc nhìn quả chuối tây trong tay.
“Không cần lo, nhanh chóng dập tắt lửa.”
Chỉ thấy hai cô gái điên cuồng vây quanh đống lửa dập lửa, người không biết còn tưởng rằng đang nhảy điệu múa cúng bái của Bộ Lạc gì. Nhưng các cô dập không tắt chính là lửa tình nồng đậm giữa Lan Tĩnh và Nghênh Xuân.
Bọn họ thẳng đắm chìm ở trong thế giới hai người, ánh mắt thâm tình gi¬ao nhau, tất cả đáp án đều nằm trong ánh mắt trao đổi tìm được câu trả lời.
Mặc kệ tương lai sẽ thế nào, bọn họ cũng không sợ hãi, bởi vì chỉ cần hai người yêu nhau, cùng giúp đỡ nhau, cùng nhau cố gắng. Cho dù là khoảng cách thời không lớn như vậy, cũng không ngăn cản được sự thật bọn họ ở bên nhau.