ực duy trì hôn nhân của bọn họ, vãn hồi tâm của hắn.
Không được khóc nữa, lôi hành lý ra khỏi tân phòng, phải càng thấy kiên cường hơn.....
Tân hôn cuộc sống chính thức mở màn.
Không có tuần trăng mật không có cùng phòng, Giản Thư Hòa lấy lí do nhận chức chủ tịch, có đưa cô qua Hồng Kông 3 ngày đương nhiên cũng phân là giường, hơn nữa hắn toàn bộ hành trình đều xử lý công việc, chỉ có ngủ mới trở về khách sạn ngả đầu đi nằm ngủ một ngày không nói với nàng câu nào. Trở lại Đài Loan hắn suốt ngày bận rộn, xã giao càng ngày càng nhiều, về nhà càng ngày càng muộn, hành lý luôn để ở vali để tùy ý đi nước ngoài công tác, hắn như sống 1 cuộc sống độc thân rất “tiêu diêu”Mà nàng là kẻ ngoài cuộc, không được tham dự
Khi gặp gỡ người thân, bạn bè nàng không nói với bất kì ai về tình trạng hôn nhân của mình. Sợ lô ra cha mẹ biết được sẽ dùng biện pháp can thiệp thì với anh ta mà nói cnagf trầm trọng hơn, khó có thể vãn hồi. cho nên nàng lựa chọn một mình phấn đấu, yên lặng gieo mầm hôn nhân của mình.
Mặc dù trượng phu đối với nàng không có bất kỳ thiện ý nào, một mực hờ hững mà chống đối, thậm chí sẽ xen kẽ vài câu châm chọc ai nghe cũng khiến cho sự lương thiện của nàng mệt mỏi. Nhưng là nàng vẫn lạc quan tràn trề ý chí chiến đấu, không bị đánh bại, tiếp tục hướng tới mục tiêu của mình.
“Em hôm qua đi học nấu ăn, anh thích ăn món gì? Chờ em học được làm cho anh ăn.” Thừa lúc hắn ăn điểm tâm nàng mới có cơ hội cùng trượng phu nói thêm vàicâu, chia sẻ một tý cuộc sống, mặc dù chủ yếu là nàng nói 1 mình, nhưng vẫn tranh thủ.
Sau khi cưới nàng tạm hoãn kế hoạch cùng bằng hữu mở cửa chỉ tiếp tục vẽ ít bản thiết kế, đem trọng tâm dồn vào g ia định, làm 1 người vợ hiền. Vì vậy gần đây nàng bắt đầu báo danh nói chuyện về cuộc sống hôn nhân, mong cho hôn nhân của họ có thể biến chuyển.
“Tôi rất ít khi ở nhà ăn cơm.” Giản Thư Hòa đáp giọng điệu, vẻ mặt như cái người máy
“Vậy thì chờ khi khi nào về nhà thử ăn 1 chút coi sao.” Nàng vẫn như cũ cười, hào hứng bừng bừng bởi vì nàng chỉ biết nướng bánh mì, nhưng tin tưởng sau khi học tập, tài nấu nướng của nàng nhất định biến chuyển.
“Tôi không muốn ăn đồ cô nấu.” Hắn để dao xuống, dùng khăn giấy lau miệng, cầm cặp tài liệu đi ra cửa
Không có biện pháp là cô ta buộc hắn nói trắng ra nếu hiểu được “Có chừng có mực”, cùng hắn giữ một khoảng cách, hắn cũng sẽ không chủ động đi công kích nàng.Đây là hắn nhân từ lắm rồi
Vài ngày sau, khi hắn sáng sớm bước ra cửa phòng đã ngửi thấy hương cà phê lan tỏa, không tự chủ đi về phía có hương thơm, đó là phòng bếp......Trong phòng bếp người không phải là giúp việc, mà là Tô Nhã An.
Hắn đang muốn quay đầu lại thì nàng đã ra bưng một ly cà phê, nhìn hắn đi tới.Hắn liếc nhìn sự lộn xộn chung quanh phòng bếp cũng biết cô ta cũng rất cực
“Uống một chút xem, em đặc biệt tìm danh sư học được, không biết có hợp ý anh không?” Nàng vẻ mặt nhao nhao muốn hắn thử, mong đợi thành quả của nàng có thể làm hắn hài lòng. Tuy không nói nhưng nàng nhớ rõ hắn thích uống cà phê, nên đã cất công tìm thầy giỏi xin học
“Tôi bây giờ không thích uống cà phê .” Hắn lạnh nhạt nói, đè nén chính mình coi thường mùi hương cà phê đang lan vào mũi. Quan trọng là hắn không muốn làm cho nữ nhân này vừa lòng đẹp ý.
“À thì ra là vậy......” Nàng nhìn tách cà phê của mình tự biết hắn cũng không dám uống thứ này, chắc nàng làm không ra gì….
Tô Nhã An cố gắng không để cho mình đau buồn, nhanh chóng che giấu nội tâm chua xót không ngừng cố gắng nhìn hắn nói:
“Vậy em về sau pha trà cho anh uống, nhà của em mọi người rất thích uống trà, cho nên em từ nhỏ liền đối với lá trà rất có nghiên cứu, hơn nữa uống trà cũng tốt cho sức khỏe ......”
Giản Thư Hòa không biết thế nào để ngăn trở nữ nhân này, hoài nghi cô ta đến tột cùng có tinh thần lạc quan hay là ngốc không hiểu.
Mấy ngày này mặc kệ hắn đối với nàng châm chọc khiêu khích, nàng vẫn có thể mỉm cười chống đỡ, không nổi giận đối với hắn, không hề oán càng sắm vai thê tử tốt. Hắn rõ ràng nói không muốn ăn, uống bất cứ những gì cô ta làm, nhưng cô ta vẫn sáng sớm làm những chuyện vô dụng này. Làm hắn như tưởng cô ta hiền thục là 1 nữ nhân tốt. Hắn đau lòng khi đối với nàng như vậy, nhưng tận mắt thấy đó là sự thật
“Tôi đi làm.” Hắn bỏ lại một bàn bữa sáng, cùng sự quan tâm của nữ nhân, lấy cặp tài liệu đi ra cửa. Tô Nhã An cầm lấy ly cà phê đang nguội dần, ngồi bất động
Nhưng người đàn ông rời đi đó kỳ thật cũng không còn so với nàng vui vẻ tý nào Hắn đem hết toàn lực, mới có thể chống cự “hành động tinh xảo” của nàng, nhắc nhở chính mình đối với nàng hung ác. Hắn không phải là đang khi dễ nữ nhân, mà là đang trả thù tội của cô ta! Khi hắn về thấy cô ta chân co rúc ở phòng khách ngồi trên ghế sô pha.
Nàng tại sao lại ở chỗ này chờ hắn? Nhìn thân hình mảnh mai ôm cánh tay trên ghế run run nhìn là biết ngủ không được thoải mái, hôm trước còn thấy cô ta ho, không sợ lạnh hay sao? Giản Thư Hòa nhăn mày, đáy lòng bắt đầu sinh một cảm giác không nên có đau lòng...... Không, là đồng tình...... Cũng không đúng! Hắn lập tức bỏ qua cái ý niệm trong đầu, một lần nữa võ trang lại lòng của mình. Không đưa tay lay nàng tỉnh, nhưng khi hắn đứng lên lại chạm phải cái bàn gây ra tiếng động
Tô Nhã An mơ mơ màng màng tỉnh lại, nhìn nam nhân đứng ở bên cạnh, lập tức ngồi dậy, xoa xoa con mắt.
“Anh đã về rồi.” Nàng mắt buồn ngủ nhìn với hắn mỉm cười, bộ dáng có vài phần ngây thơ thanh thuần, như 1 tiểu nữ nhân. Nhưng hắn biết rõ nàng tuyệt đối không phải là!
“Không phải là bảo cô đừng chờ tôi sao?” Hắn nghiêm mặt hỏi, âm thầm ảo não không để ý nàng.
“Em là xem ti vi không cẩn thận ngủ thiếp đi.” Nàng lấy cớ, vừa nghe liền biết là làm bộ. Có lẽ nữ nhân này chính là như vậy thói quen nói dối cũng có thể có thể là cố ý miêu tả khéo hiểu lòng người làm hình tượng nhu nhược, làm cho hắn sinh cảm giác tội lội. Hắn không để ý nữa, xoay người rời đi.
“Chờ một chút.” Nàng vội vàng gọi hắn lại, từ bên cạnh bàn bên cạnh láy một cái túi giấy.
“Em hôm nay cùng bạn đi giúp chồng nàng mua quần áo, cũng tiện chọn cho anh 1 cái anh thử một chút xem có vừa người không?”
Nàng lấy ra một cái áo polo ướm trên người hắn khoa tay múa chân, nhìn ra sẽ không có gì khác biệt, đi đánh gôn khẳng định rất tuấn tú.
“Cho dù cô làm những thứ này, quan hệ của chúng ta cũng sẽ không có bất kỳ thay đổi.” Hắn lạnh lùng liếc nhìn nàng, biết rõ nàng liên tục rất cố gắng muốn có được hảo cảm từ hắn, sau khi kết hôn làm rất nhiều chuyện tất cả đều là vì hắn. Nhưng hắn hận tinh thần bất khuất đó, muốn xé rách bộ mặt giả nhân, giả nghĩa, cố làm cho hắn cảm giác như cô ta vô tội. Hắn tận mắt thấy , không sai......
Sau khi gặp cô ta, Ân Trúc ra đi đó là 1 sự thực......
Vì cái gì? Vì cái gì nữ nhân này không chịu thừa nhận chính mình phạm lỗi, sau đó thản nhiên tiếp nhận trừng phạt, vẫn kết hôn, bất quá là một bi kịch! Giản Thư Hòa càng nghĩ càng nổi giận, phẫn nộ, khiến cho lương tâm hắn có áp lực. Hắn đem áo ném vào người nàng, không cảm kích xoay người đi--
“Em sẽ không từ bỏ đâu!” Nàng kiên định hô to, ôm chặt áo trong tay, giống như ôm ấp sự quyết tâm.
“Em...... sẽ liên tục đợi sẽ có 1 ngày quan hệ của chúng ta sẽ cải thiện, nhất định sẽ cố gắng làm cho anh yêu em.”
Hắn không quay đầu, nhưng nghe thấy tiếng cô ấy khóc, tay nắm chặt, chỉ sợ cô ta bi thương như thật, làm cho hắn đồng cảm, nhưng vẫn rất uất hận! Hắn thật không hiểu sao nữ nhân này lại khăng khăng như vậy? Chẳng lẽ cô ta thích bị ngược đãi
Hắn chỉ hy vọng báo thù làm tổn thương cô ta… nhưng cô ta quá nhẫn nhục, chịu đựng cảm thấy cô ta rất ngu ngốc......Giản Thư Hòa mang theo cảm xúc quỷ dị đi về phòng ngủ.
Tô Nhã An đè nén tiếng khóc, tự nói với mình không thể mềm yếu, nàng nhất định có thể làm được. Nàng biết rõ trượng phu tuyệt đối không phải là người xấu, một ngày nào đó hắn sẽ bình tĩnh, một ngày nào đó hắn sẽ tin tưởng, một ngày nào đó hắn sẽ khôi phục sự ôn nhu, một ngày nào đó......
Hắn hận còn nàng thì yêu, 1 trận chiến kéo dài không ai nhường ai.