Nghe thấy phía trước truyền đến tiếng cười, Hứa Tình Hoan ngẩng đầu nhìn lại, chỉ thấy Bạch Hạo Duy đang cười nói với mấy đồng nghiệp, không biết anh nói gì làm cho mấy nữ đồng nghiệp đó cười đến run rẩy hết cả người.
Cô nhẹ nhàng sờ lên ngực mình, nơi đó đột nhiên cảm thấy rầu rĩ, âm thanh vui cười của các cô ấy lọt vào tai cô, lại trở nên có chút chói tai.
Nhíu mày, cô không rõ vì sao mình lại cảm thấy không mấy vui vẻ.
Hứa Tình Hoan cúi đầu muốn chuyên tâm làm việc, nhưng bên tai liên tục truyền đến tiếng cười nói khiến cô không thể chuyên chú.
Cô bắt đầu có chút tức giận, tức giận vì trong thời gian làm việc mà họ không làm việc của mình đi, lại còn đi buôn chuyện, tức giận vì Bạch Hạo Duy nếu muốn theo đuổi cô, thì vì sao còn đi trêu chọc những cô gái đó!
Tiếng đàm tiếu của họ làm cô càng lúc càng phiền lòng, cô đứng dậy, cầm cốc đi đến phòng trà nước, chuẩn bị pha cho mình một chén trà nóng.
Sau khi bỏ trà vào chén và đổ nước nóng vào, nghe thấy phía sau vang lên tiếng bước chân, cô quay đầu liếc mắt một cái, chính là cái tên vừa rồi cười nói vui vẻ cùng với mấy nữ đồng nghiệp, Bạch Hạo Duy.
Mày vẫn nhíu chặt, cô không để ý đến anh, nâng cốc trà lên, đã nghĩ rời đi.
Anh lại chắn ở cửa không cho cô đi, cao hứng phấn chấn hẹn cô.
“Tình Hoan, buổi tối cùng nhau ăn cơm được không? Anh vừa nghe nói có một bộ phim điện ảnh rất hay, chúng ta ăn tối xong cùng đi xem nhé.” Nếu Triết Tự không ở nhà, như vậy thời gian buổi tối của cô đều dành cho anh.
Cô muốn nói không cần, thế nhưng lỗ tai lại nghe được âm thanh của mình, “Được.” Cô có chút buồn bực với chính mình, sao mình lại đồng ý không chút do dự như vậy chứ. Vừa rồi rõ ràng còn giận anh mà, tuy nhiên vừa nhìn thấy khuôn mặt tươi cười của anh, cái gì cô cũng quên.
Bình tĩnh mà xem xét, anh cũng chỉ nói chuyện với mấy nữ đồng nghiệp thôi, cô cũng không hiểu vì sao mình lại cảm thấy không thích, trước đây rõ ràng là cô không như vậy mà.
Chẳng lẽ, đây là…… Ghen? Bởi vì thích anh, cho nên không muốn thấy anh ở cùng một chỗ với những cô gái khác?
Nghe thấy cô đồng ý rồi, Bạch Hạo Duy thật cao hứng, nhưng thấy sau khi cô đồng ý lại nhíu mày, trên mặt luôn không có biểu tình gì giờ lại biến ảo không ngừng, anh quan tâm hỏi:“Tình Hoan, làm sao vậy? Em không thoải mái à?”
“Không, không có.” Chỉ là cô đột nhiên hiểu được thì ra lòng mình cũng hẹp hòi như vậy, vừa nhìn thấy người mình thích ở gần những cô gái khác, đã không nhịn được suy nghĩ miên man.
“Vậy sau khi tan tầm, anh chờ em ở chỗ cũ nhé.” Bạch Hạo Duy cười dài nói.
Bởi vì Triết Tự ra nước ngoài, nên anh có thể dễ dàng đón cô đi làm, cô từng nói không cần, nhưng anh quá kiên trì, rơi vào đường cùng, cô đành để anh đưa với điều kiện duy nhất là, cô còn không muốn người trong công ty biết chuyện của họ, cho nên anh đều chờ cô ở bên ngoài.
“Vâng.” Vội vàng nói tiếng đồng ý, cô vòng qua người anh trở về chỗ ngồi của mình, cúi đầu nhấm nháp trà nóng.
Sau khi Bạch Hạo Duy rời đi đám nữ đồng nghiệp kia cũng trở lại vị trí của mình, văn phòng lại an tĩnh.
Nhưng tâm tư của Hứa Tình Hoan lại không thể bình tĩnh, khi thì mím môi khi thì nhíu mày.
Thì ra khi thích một người, có thể không tự chủ được mà để ý tất cả những gì về anh ấy, để ý anh nói chuyện với ai, để ý anh nói gì, có thể chỉ vì một ánh mắt của anh mà tâm tình phập phồng không yên.
Cô đột nhiên hoang mang nhắm chặt mắt lại, mơ hồ cảm thấy cảm giác như vậy trước đây cũng từng có rồi.
Nhưng cô không nhớ rõ trước đây mình từng kết giao với ai mà! Đợi chút, cô nghĩ tới, khi học đại học năm thứ nhất, cô từng kết giao ba tháng với một anh khóa trên, sau đó bởi vì cá tính hai người không hợp nhau mà chia tay, rồi, cô nhớ mình không kết giao với ai nữa.
Cô nhớ được loại cảm giác này chắc chắn không phải có được với anh khóa trên ấy, vậy người đó là ai nhỉ?
Mãi cho đến lúc tan tầm, cô vẫn không thể nhớ ra. Thu dọn mặt bàn, cô rời công ty, đi đến một chỗ rẽ, liền nhìn thấy Bạch Hạo Duy đang chờ cô.
Thấy cô đến, anh vui vẻ chạy tới, kích động nói:“Hôm nay anh đưa em đến một nhà hàng mới mở, nghe nói cơm bí đỏ ở đó rất ngon.”
“Vâng.” Cô không kén ăn và quan tâm nhiều đến đồ ăn, cô chỉ cần cầu có thể ăn no là tốt rồi.
Nhưng anh lại rất thích nếm thức ăn tươi, mấy ngày gần đây, anh luôn đưa cô đến ăn tối ở những nhà hàng có phong cách khác nhau, sau đó bình phẩm từ đầu đến chân những món ăn đó, nói xong lời cuối cùng, anh có thể cho rằng chính mình làm đồ ăn mới là ngon nhất.
Khi hai người đi vào rạp xem phim, cửa kính phản xạ thân ảnh họ.
Bạch Hạo Duy đột nhiên dừng bước, quay đầu hỏi cô, “Tình Hoan, em có thấy bộ dạng anh rất khó nhìn không?”
“Không đâu, anh cũng dễ nhìn mà, chỉ là rất gầy.” Cô trả lời không cần nghĩ nhiều.
“Rất gầy?” Anh nhìn qua cửa kính hiện ra tướng mạo hai người, đứng bên cạnh cô là Bạch Hạo Duy, thoạt nhìn quả thật rất gầy, nhìn kỹ, có vẻ như còn gầy hơn cô.
Anh bực bội. Không được! Anh phải rèn luyện cho cường tráng một chút, nhỡ về sau không bế nổi cô thì sao, ồ, chờ một chút.
“Em cảm thấy khuôn mặt anh cũng đẹp?”
“Ừm.” Cô gật đầu. Nữ đồng nghiệp trong công ty đều nói bộ dạng anh thực tuấn mỹ, giống cậu bé Nhật Bản Kiệt Ni Tư. [1]
“Cho nên nói, em rất vừa lòng với khuôn mặt này của anh?” Anh còn tưởng cô thích anh chàng mặt mày thì sáng sủa như ánh mặt trời, thân hình thì cường tráng như Phí Lăng Tuyên kia.
Cảm thấy anh hỏi thật sự kỳ quái, Hứa Tình Hoan hỏi lại:“Anh không thích mặt mình sao?”
“Em không biết là có điểm giống con gái à.”
Nghe anh nói như vậy, cô nhìn kỹ anh một lát. “Ngũ quan của anh cũng rất thanh tú, nhưng bởi vì cá tính của anh mạnh bạo vui vẻ, cho nên người khác cũng không cảm thấy anh giống con gái.”
Nếu cô vừa lòng với khuôn mặt này của anh, thì anh cũng an tâm. Sau đó, anh lặng lẽ cầm tay cô.
Cô cúi đầu nhìn tay anh, lại giương mắt nhìn anh, anh đang cười rạng rỡ, mặc dù tay anh rất lạnh, nhưng khi anh nắm tay, cô cũng không cảm thấy chán ghét, vì vậy cô không từ chối, tùy ý để anh nắm.
Anh dẫn cô vào bên trong, phối hợp với bước chân cô, thỉnh thoảng lại nghiêng đầu nhìn cô, biểu tình thoải mái vui vẻ đó, làm cho cô không khỏi nở nụ cười, có một niềm hạnh phúc nho nhỏ, tự nhiên nảy nở trong lòng cô.
Cô cảm thấy mình tiếp tục kết giao với anh cũng tốt, chờ em trai trở về gặp anh, chắc cậu ấy cũng thích anh thôi!
***
“Duy, anh đang làm cái gì thế?” Sau khi Troy trở về nhìn thấy cảnh tượng trong phòng khách, vẻ mặt trợn mắt há hốc mồm.
“Anh không nhìn thấy tôi đang tập thể hình hả?”
Troy ngạc nhiên. “Trước kia anh ghét nhất vận động, làm sao có thể đột nhiên muốn tập thể hình chứ?”
Bạch Hạo Duy dẫm chân lên máy chạy bộ, một bên chạy chậm một bên thở hổn hển trả lời.
“Tôi muốn rèn luyện cho thân thể cường tráng một chút.” Lần này anh muốn sống bên Tình Hoan đến già, vì thế tốt nhất anh nên rèn luyện thân thể này, bởi vậy anh đã đặc biệt đi mua máy chạy bộ và ghế tập tạ về.
“Anh thật sự thay đổi rất nhiều, quả thực cứ như thay đổi người khác vậy, tôi không ở cạnh anh mấy ngày nay, đến tột cùng đã xảy ra chuyện gì, làm cho anh thay đổi lớn như vậy?” Quan sát anh một lát, Troy chau mày.
Ở nơi này vài ngày, hắn phát giác càng lúc mình càng không quen biết anh, không chỉ tất cả thói quen của anh đều thay đổi, mà ngay cả tính cách cũng không giống trước nữa. Nếu không phải khuôn mặt kia vẫn là Bạch Hạo Duy, thì hắn sẽ nghĩ anh thật ra là người khác rồi.
“Anh sẽ không hiểu được. Anh chỉ cần biết tôi không phải là Bạch Hạo Duy trước kia nữa, cho nên tôi không có khả năng cầm bút vẽ, anh nên sớm trở về đi, không cần lãng phí thời gian vì tôi đâu.” Nói xong, anh cầm khăn mặt vắt trên cổ lau mồ hôi trên trán, liếc nhìn thời gian, đã chạy nửa giờ rồi, anh tắt máy chạy bộ, bước xuống rót nước uống.
“Tôi sẽ không từ bỏ, Duy, ngày nào anh còn chưa cầm bút vẽ, thì ngày đó tôi cũng không quay về.” Troy kích động nói.
“Anh chớ quên, lúc trước chúng ta ước định thời gian là ba tháng.”
Ánh mắt anh quá sắc bén, làm cho Troy không khỏi rùng mình. “Trong ba tháng, tôi nhất định làm anh quay về với hội họa!” Bạch Hạo Duy là do một tay hắn khai quật và bồi dưỡng, hắn bỏ ra không ít tâm huyết, mới đẩy anh lên được địa vị này, hắn tuyệt không thể buông tay dễ dàng như vậy được.
***
Đánh giá Hứa Tình Hoan từ đầu đến chân, Troy muốn biết đến tột cùng là cô có điểm gì mà Bạch Hạo Duy lại si mê như thế. Cô cũng rất xinh đẹp, nhưng những người đẹp hơn cô hắn nhìn qua không ít, cho nên hắn vẫn không hiểu vì sao Duy lại có thể yêu cô?
“Anh tìm tôi ra đây, rốt cuộc có chuyện gì?” Bị người khác nhìn chăm chú không kiêng nể gì như vậy, làm cho Hứa Tình Hoan thực không thoải mái.
Sau một lúc lâu, hắn mới lên tiếng nói:“Tôi tìm cô là muốn nhờ cô khuyên Duy theo tôi trở về Mỹ, anh ấy có tài năng hội họa trời cho, nếu cứ mai một như vậy, không chỉ là tổn thất của giới hội họa, mà ngay cả Thượng Đế cũng không thể tha thứ.” Hắn cũng có lòng nhiệt tình với nghệ thuật, rất hy vọng mình cũng có tài năng trời cho như thế, nhưng hắn lại không có, cho nên hắn tuyệt không cho phép có người đạp hỏng tài năng của chính bản thân mình như vậy.
“Anh tìm lầm người rồi, chuyện này anh phải bàn với anh ấy, chứ không phải đến tìm tôi.” Sau khi lãnh đạm nói xong, cô quay đầu muốn đi, không muốn ở đây thêm chút nào nữa. Cô không nghĩ mình có quyền quyết định thay Bạch Hạo Duy, chuyện của anh chỉ có chính anh mới có thể làm chủ thôi.
Troy rơi vào tình thế cấp bách vội giữ chặt cô lại, không cho cô rời đi.
“Anh ấy không chịu theo tôi trở về, tôi nghĩ là vì quan hệ với cô, nếu cô thật tình thương anh ấy, thì nên khuyên anh ấy tiếp tục vẽ mới đúng, nếu cô nhìn tranh của anh ấy, nhất định cũng sẽ bị những bức tranh đó làm cảm động. Thượng Đế ban cho anh ấy tài hoa như vậy, mà anh ấy cứ buông tha, đó chẳng phải là một tội lỗi sao.”
Hứa Tình Hoan tránh tay hắn ra, mặt không chút thay đổi tỏ vẻ, “Cho dù anh ấy có tài hoa, nhưng lại không muốn tiếp tục vẽ tranh, thì ai cũng không thể miễn cưỡng anh ấy.”
“Cô có thể nói như vậy nhất định là vì chưa nhìn thấy tranh anh ấy vẽ rồi. Lên mạng tìm đi, cô sẽ biết, anh ấy không vẽ tranh nữa, chính là chuyện đáng tiếc nhất.” Troy bắt đầu không thích cô gái mà Duy yêu thương này, nếu không phải bởi vì yêu thương cô, Duy cũng sẽ không từ bỏ vẽ tranh.
Đúng vậy, đều là vì cô, nếu không có cô thì tốt rồi…… Không có cô…… Hắn vì ý niệm đột nhiên nảy sinh trong đầu mà âm thầm chấn động.
Hứa Tình Hoan không hiểu gì về ý niệm chợt hiện lên trong đầu Troy giờ phút này, chỉ là thản nhiên nói:“Tôi sẽ không miễn cưỡng anh ấy làm một chuyện gì, chuyện của anh ấy chỉ có anh ấy mới có thể quyết định.” Nói xong, cô liền quay đầu trở về công ty.
Nhìn bóng dáng cô, Troy thầm nghĩ, nếu không có cô gái này, sẽ không có ai giữ chân Duy, đến lúc đó anh sẽ ngoan ngoãn theo hắn về Mỹ tiếp tục vẽ tranh ……
***
Gõ ba từ khóa là Bạch Hạo Duy, trên mạng lập tức hiện ra một loạt thông tin về anh, bao gồm cả những tác phẩm gần đây của anh.
Hứa Tình Hoan chọn một bức để xem, cô không biết thưởng thức hội họa là như thế nào, nhưng khi nhìn tác phẩm của anh,