r/> Lam Duê híp mắt, hơi nghiêng đầu, Vân Trạch lập tức đưa chồng văn thư lớn trong tay lên.
"Con biết rõ hiện giờ ai trong mọi người cũng rất nhàn rỗi, đặc biệt tới đây ‘thăm con’…con rất cảm động!” Nói xong, mở chồng văn thư trong tay ra, tiếp tục: “Vì để tỏ lòng cảm ơn đến sự quan tâm của mọi người, con đã đích thân nhờ Vân Trạch chuẩn bị chút quà đáp lễ!”
"Bác cả, từ khi con tiếp nhận vị trí tổng giám đốc của tập đoàn Lam thị đến nay, mặc dù con đã rời khỏi được một thời gian, nhưng vẫn chưa nói trao trả vị trí ấy lại cho bác. Con biết rõ trong thời gian qua bác cũng cảm thấy nhàm chán, cho nên hôm nay con chính thức thông báo, chức vị tổng giám đốc từ nay vẫn do bác cả nhận lấy là tốt nhất!”
Bác cả nhà họ Lam không hề gì, gật đầu một cái, dù sao tất cả mọi công việc của tổng giám đốc đều nằm trong tay của con trai và các cháu, coi như ông có về lại đi nữa, chỉ cần không tiếp nhận những công việc kia, thì làm tổng giám đốc hay không cũng mãn nguyện như nhau.
Nhưng lời kế tiếp của Lam Duê, lại bất ngờ dội thẳng một gáo nước lạnh từ trên đỉnh đầu của ông xuống.
"Tất cả công việc ở tập đoàn thuộc về quyền hạn của tổng giám đốc, đều giao hết vào tay bác cả.” Tươi cười dập tắt mộng đẹp giữa ban ngày của bác cả, Lam Duê tiếp tục nói: "Về phần anh cả, anh hai, anh ba, thân là phó tổng giám đốc, tổng quản lý, tổng thanh tra, trong khoảng thời gian này tạm thời để xuống. Công việc của ba người các anh toàn bộ đều giao cho bác cả xử lý. Để tránh cho bác cả mệt mỏi, vậy phải phiền bác cả gái đi theo hỗ trợ!”
Da đầu của ba anh em nhà họ Lam run lên từng cơn, cảm giác như có chuyện gì chẳng lành sắp sửa xảy ra, không hề cảm thấy may mắn vì vừa được tháo xuống một thân gánh nặng. Nếu như có thể, bọn họ tương đối sẵn lòng tiếp nhận lượng công việc nằng nề kia hơn.
"Ah, Bác hai, bác ba, bọn họ cũng không tới sao? Ưmh, vậy coi như xong!" Đảo mắt một vòng, không phát hiện ra người kế tiếp theo thứ tự, liền dời tầm mắt lên người ba mẹ thân yêu của mình: “Ba mẹ, hai người là luật sư, mấy việc nặng nhọc này kia ở tập đoàn của gia tộc cũng không rơi vào trong tay hai người. Chẳng qua là, con nghe nói, dạo gần đây một số quốc gia ở bên Châu Phi xuất hiện mấy vụ án tương đối khó giải quyết, cho tới nay cũng chưa có ai nhận lấy, con nghĩ ba là người thích hợp nhất! Về phần mẹ, con cảm thấy khá hứng thú với mấy món đá quý mà Thái Lan sắp sửa sản xuất, một năm này mẹ ở lại đó lưu ý dùm con một chút đi!”
"Lam Duê, ta là ba con, làm sao con có thể ném ba tới cái nơi ngay cả cứt chim cũng không có?” Bác tư nhà họ Lam nổi giận, bị ném đến Châu Phi cũng được đi, lại còn bị chia cách với bà xã yêu dấu, chuyện này tuyệt đối quá sức chịu đựng.
Lam Duê nhẹ nhàng liếc ông một cái, nói: "Ba, xin chú ý thân phận của người, không nên tùy tiện nói tục! Chỉ là một năm mà thôi, chẳng lẽ ba muốn thường trú ở Châu Phi?"
Một câu nói, đem lời đã chui lên đến cổ họng của Tô Tình và bác tư nhà họ Lam trở ngược vào trong. Không thể đắc tội tới đứa con gái này nữa, từ trước đến nay nó xuống tay chưa bao giờ nể tình.
"Anh cả, xà đảo dạo gần đây nghiên cứu đến cổ chai, phiền anh đến đó một năm!" Dừng một chút, rồi sau đó rất hào phóng nói tiếp: "Dĩ nhiên, vị trí và hoàn cảnh của anh cả khác với mọi người, trong khoảng thời gian đó anh cả vẫn có thể trở về, chỉ là không được vượt quá ba ngày, bằng không thời hạn sẽ bị gia tăng!”
Xà đảo kìa!
Người luôn trầm ổn như Lam Thương, lúc này cũng xuất hiện dấu hiện bị rối loạn, mấy cái con trơn nhẵn, bóng lưỡng gì đó, ghê tởm muốn chết, anh lại phải ngây ngốc ở đó những một năm?
"Anh hai, trong khoảng thời gian này, những thế lực địa phương ở Ả Rập có dấu hiệu bắt đầu hoạt động, em tin rằng anh hai nhất định có thể xử lý tốt! Sau khi anh hai giải quyết xong, phiền anh tạm thời ở lại đó, chời tin tức của em rồi hẵng trở về!”
"Anh ba, lại nói, sở nghiên cứu ở New York vẫn còn đang tiến hành một số thí nghiệm, anh ba tạm thời ở lại đó nghiên cứu một chút về phân tích vũ khí hạt nhân đi!”
Lam Duê nhanh chóng giao trách nhiệm cho tất cả mọi người, trong nháy mắt, chỉ còn lại duy nhất một vị lão thần thích chạy đi khắp nơi đang ngồi ở phía đối diện, Lam lão ông.
"Lam Duê, em không thể nhẫn tâm như vậy! Anh mới không cần đi Ả Rập, phụ nữ bên ấy toàn mang khăn che mặt, có quỷ mới biết bọn họ lớn lên mang hình dáng ra sao, anh không muốn đi!"
Không có gái đẹp làm bạn, cuộc sống của anh phải trôi qua như thế nào? Lam Dịch vừa nghĩ tới cuộc sống như thế, toàn thân liền cảm thấy bứt rứt.
"Như vậy anh hai vốn định nán lại một đời rồi hả?"
"Em……Qủa nhiên, độc ác nhất là lòng dạ đàn bà! Hừ!” Lam Dịch hung hăng quay mặt sang hướng khác, khóc không ra nước mắt, bọn họ đã chọc phải ai chứ?
"Ông nội!" Lam Duê nhẹ nhàng gọi một tiếng: “Người là ông nội của con, hơn nữa tuổi tác cũng lớn như vậy rồi, chịu không được giày vò, cách trăm tuổi cũng không còn bao lâu! Con nghĩ một năm này người nên ngoan ngoãn sống ở đại bản doanh nhà họ Lam, không cho phép ra ngoài nửa bước.”
Lam lão ông co giật khóe miệng: "Con không để cho ta ra ngoài, tất cả bọn họ đều bị con sai đi, ta phải làm thế nào?"
"Ông nội không cần lo lắng, nếu có người sẵn lòng ở cùng với người một năm, không ra cổng trước, không bước cổng sau, con cũng không ngại!”
Lam Duê nói xong, đảo mắt qua đám người ở chỗ này một vòng, tất cả mọi người theo bản năng quay mặt sang một bên. Mặc dù nhiệm vụ mà Lam Duê giao cho bọn họ có hơi nặng, nhưng còn tốt hơn việc bị giam ở trong biệt tự, được đi ra ngoài vẫn tốt hơn.
"Chậc, cứ như vậy đi!" Lam Duê ưu nhã đứng lên, vỗ vỗ quần áo trên người không vướng chút bụi, nói: "Còn nữa, con hy vọng về sau, chưa có sự cho phép của con, bất luận là ai cũng không được truyền đạt bất kỳ một mệnh lệnh nào! Nếu chuyện này còn tái diễn lại lần nữa, có khả năng hình phạt sẽ không nhẹ như vậy đâu!”
Lam Duê xoay người, rời khỏi phòng khách chính, đi về phía phòng ngủ.
"Vân Trạch, chuẩn bị một chút, ngày mai trở về Las Vegas!"
"Dạ!"
Chuyện bên kia của Lăng Ngạo đã không thể thay đổi được nữa, vậy thì cô cũng nên đi giải quyết chút chuyện đang còn dang dở.
Ánh mắt của Lăng Tâm lấp lánh tim hồng: “Chị hai thật là phong độ!”
Lăng Kỳ giựt giựt khóe miệng, nói: "Rốt cuộc anh cũng biết vì sao trước đó bọn họ lại có phản ứng như vậy rồi, thật là đáng sợ! Cuối cùng anh cũng biết, so với anh hai của chúng ta, chị hai lại càng đáng sợ hơn. Ở anh hai, tối thiểu người ta còn có thể nhận thấy được, còn chị hai thì cười nhưng làm mặt hổ! Giết người vô hình, sạch sẽ!"
"Anh nói bậy bạ gì đó, anh ba!" Lăng Lan bật cười, nhưng trong lòng không thừa nhận cũng không được, quả thật chị hai là như thế.
Quả nhiên, đây mới thật sự là Lam đương gia khiến cho người ta sợ hãi! Đối đãi với người nhà, thoạt nhìn vào cứ như là một loại trừng phạt cho vui, bọn họ thật sự là nghĩ không ra, những kẻ địch kia ở trước mặt chị hai sẽ kinh hồn bạt vía ra sao đây?
Rốt cuộc bây giờ Lăng lão ông cũng hiểu rõ, lúc ông khen cô cháu dâu Lam Duê khéo léo hiếu thuận, tại sao Lam lão ông lại có biểu hiện quái dị như thế.