William cười đến ôn hòa: “Nếu như Raymond tiên sinh có thể nghĩ ra được lý do tốt hơn để khước từ, tôi tuyệt đối sẽ không đi.” Không có cách nào, cũng đừng *** nói lời vô nghĩa, William lạnh lùng giễu cợt trong lòng. Dẫu sao cũng là quan hệ hợp tác, nếu như bây giờ lại trở mặt, kỳ thực chẳng ai có lợi.
Hắn ta muốn nhìn xem, rốt cuộc Lam Duê có thể dấy lên được biến cố gì.
***
Bởi vì sự kiện mời mọc lần này, Lão thái gia nhà họ Lam vội vã gọi Lam Duê trở về đại bản doanh.
Chuyện của Lam Triệt, tuy rằng chưa hề nhắc lại, nhưng sự thật đã rất rõ ràng, chẳng qua, Lam Duê cũng đã ra chỉ thị, thông báo Lam Triệt không rõ tung tích, trong lòng bọn họ cũng có điểm sáng tỏ, vả lại cũng âm thầm ôm một tia hy vọng, hi vọng kỳ tích xuất hiện.
Sự kiện trên biển của Lam Duê, do cố tình che giấu, người trong nhà cũng không biết được. Sau khi nghỉ ngơi một ngày ở Las Vegas, lúc trở lại Thượng Hải, vẫn bình tĩnh điềm nhiên như cũ, không có lấy nửa điểm khác thường.
"Nguyệt trở về rồi!" Tô Tinh tươi cười nhìn con gái mình vẫn còn nguyên vẹn như lúc ban đầu, may mắn con gái không có việc gì, bằng không, bà thật sự không biết phải sống thế nào.
Lam Duê cầm tay của bà, nhẹ giọng cười nói: "Mẹ, nhìn thấy con không vui mừng sao? Như thế nào lại khóc rồi?"
"Chị Lam Duê."
"Tiểu Kiệt!"
Lam Duê chào hỏi qua từng người rồi đi vào giữa đại sảnh, lúc này liền nhìn thấy mấy vị Đại gia trưởng đang ngồi đó chờ mình.
"Ông nội!"
Lam Kính nhìn cô một cái, nói: "Lam Duê, đây là lần đầu tiên con mời mọc kẻ khác, như vậy ý đồ đã rất rõ ràng, kẻ ngu ngốc cũng có thể nhìn ra được. Lam Duê, con nói cho ông biết, rốt cuộc con muốn làm gì?"
Những người khác trong nhà họ Lam ngồi ở vị trí cách đó không xa, chuyện như vậy, bọn họ không có quyền nhúng tay vào, chỉ có thể lấy tư cách là người trong nhà, ngồi nghe ở một bên. Một là người sáng lập nên nhà họ Lam, một là chủ nhân đương nhiệm của nhà họ Lam, cuộc đối thoại giữa bọn họ, luôn không thích người khác xen vào, cho dù là người trong nhà cũng không ngoại lệ.
Vân Trạch đặt tách ca phê đen đến trước mặt Lam Duê, sau đó lui ra đứng ở phía sau cô.
Bưng tách cà phê còn bốc khói nghi ngút lên, dùng chiếc muỗng khuấy nhẹ mấy cái, khẽ cười nói: "Ông nội, chủ nhân của nhà họ Lam hiện giờ là con, chẳng phải ban đầu ông nội cũng đã nói qua ư? Tất cả mọi chuyện đều giao cho con quyết định, một khi con đã quyết làm chuyện gì, bất kỳ ai cũng không được can thiệp? Vậy mà bây giờ ông nội lại muốn cản trở con?”
Khóe môi đượm nụ cười nhẹ, tầm mắt của Lam Duê hơi chếch lên, quét về phía gương mặt trầm tĩnh của Lão thái gia một cái, nhấp một ngụm cà phê đắng, tiếp tục nói: “Chính bởi vì đây là lần đầu tiên con có ý muốn mời khách, dẫu cho chuyện của Lam Triệt có xảy ra hay không, bất cứ ai trong bọn họ cũng không thể tránh thoát. Hoặc nói một cách chuẩn xác hơn là, không thể không đến. Ông nội, nhà họ Lam hiện giờ không còn giống với thưở người lên nắm quyền nữa, những thế lực khác cũng không còn giống như thời của người. Lúc nào cũng có mấy kẻ cậy gìa lên mặt, lại đi chiếm những vị trí không phù hợp với năng lực của mình, quả thật cũng nên dọn dẹp một chút.”
Lam Kính thâm sâu nhìn cô, trước mắt là đứa bé do một tay mình nuôi nấng, hiện giờ lại càng lúc càng ‘nông sâu khó lường’, ngay cả ông cũng nhìn không thấu. Thật ra thì ông gọi đến cũng chẳng phải để trách tội gì, cũng không lo lắng cho cơ nghiệp nhà họ Lam xảy ra chuyện, chẳng qua là quan tâm con bé mà thôi. Tính khí quật cường khiến ông không thể nói ra là mình đang lo lắng cho con bé, ngược lại đi nói những lời khiến người ta không biết phải làm sao, tựa như là đang thẩm vấn, chả trách Lam Duê mất kiên nhẫn.
"Tự con biết chừng mực là tốt rồi, đừng làm chuyện gì cũng không nghĩ tới hậu quả. Chuyện của Lam Triệt……….Ông mới không hy vọng Lam nha đầu con lại xảy ra bất cứ chuyện gì, hiểu chưa?” Ông già rồi, thật sự là già rồi, không quản nổi con cháu mình nữa. Coi như quên đi, mặc sức để cho chúng nó giày vò, chỉ cần giữ lại cái mạng già của mình là tốt rồi.
Lam Duê cũng biết ý tứ của ông, chẳng qua là bọn họ đã quen với việc cô hành động bên ngoài địa bàn, lần này lại đột nhiên mời khách đến nhà, cảm thấy lạ lẫm là phải. Thả tách cà phê trong tay ra, đứng lên, nói: “Ông nội yên tâm, con tự có chừng mực. Con còn có một số chuyện cần phải xử lý, không nán lại được nữa. Đúng rồi, ông nội, về sau người cũng không cần phải thành thật nghiêm túc như vậy, làm con rất không thoải mái đó.”
Nói xong câu ấy, lên tiếng chào mấy người trong nhà rồi vội vã rời đi.
"Lam Duê, con bé nha đầu chết tiệt kia, ông già này vất vả lắm mới nuôi con thành người, bây giờ lại thuận cột bò lên trên nữa à! Lần sau trở lại, xem ông đánh gãy chân chó của con thế nào. Hừ. . . . . ."
Ưmh, giọng nói đầy đủ mười phần âm khí, thân thể của ông nội vẫn rất khỏe mạnh, trước khi lên xe, Lam Duê đã nghĩ như vậy.
***
Ba ngày sau, Casino Las Vegas nghênh đón sự kiện náo nhiệt nhất trên thế giới, một đêm ngấm ngầm ẩn giấu sóng cả.
Lam Duê và Lăng Ngạo đang ở phòng theo dõi tần số cao, quan sát hình ảnh từ các nơi.
"Quyền kiểm soát trên biển khổng lồ như vậy, mấy người ở Bộ quốc phòng kia cũng dám thả ra thật.” Lam Duê ngồi dựa vào bên cạnh Lăng Ngạo, nheo mắt, tùy ý liếc nhìn: “Lợi ích quốc gia, đây cũng là lợi ích quốc gia, Hừ!"
Lăng Ngạo liếc cô một cái: "Theo như nhu cầu, không thiếu nợ lẫn nhau."
Giữa các quốc gia, đôi khi cũng cần phải kìm hãm như vậy, những thế lực ngầm cũng sử dụng một loại phương thức như những quốc gia chính chủ. Bọn họ nắm rõ chuyện này, cho nên mới khinh thường như thế.
Đứng lên, sửa sang lại trang phục trên người, nói: "Đi thôi, mắt thấy là chín giờ, tính toán thời gian, những người nên tới và không nên tới, hẳn đã đến đông đủ? Lăng Ngạo, anh đi hay không đi? Em phải đích thân đi chiêu đãi bọn hắn thật tốt!”
Nhìn lên màn hình, trong đồng tử đen nhánh của Lăng Ngạo hiện lên một tia khó nắm bắt, bỗng nhiên nói: "Em đi trước đi!"
Nhàn nhạt liếc mắt nhìn anh, sáng tỏ gật đầu, nói: "Được rồi, anh đi sớm về sớm."
Xoay người đẩy cửa rời đi, khóe miệng Lam Duê chứa đựng nụ cười khát máu, tối nay, là một đêm tốt lành. . . . . .
....còn tiếp.....
*Cutie Coco: hehe, hi em, ss ko nghĩ họ dám bán não LD đâu em, nghiên cứu thì may ra
"Ngự Phong, sau khi bọn hắn tiến vào nơi này, cậu phải xử lý gọn gàng những kẻ đang mai phục bên ngoài.”
Thời điểm Lăng Ngạo đứng lên đi ra phía bên ngoài, lạnh giọng phân phó. Hiện tại anh cũng không định lập tức đi đến bên cạnh Lam Duê, chuyện này vốn dĩ do cô khơi mào, cô nên tự biết đối phó thế nào cho phải. Về phần anh, đem những việc còn lại sắp xếp thật tốt, đề phòng xảy ra chuyện ngoài ý muốn.
Ngự Phong đi theo phía sau không nói hai lời, trực tiếp chấp hành mệnh lệnh. Chuyện này trước đó thủ lĩnh cũng đã nhắc qua, đêm nay, giới hắc đạo sắp sửa xảy ra biến cố kinh hoàng, không còn gia tộc William và gia tộc Raymond nữa, vậy thì ai sẽ lên ngôi đây?
Mới vừa bước ra từ cửa bên, bước chân chợt khựng lại, ánh mắt sắc bén lạnh lùng nhìn chiếc xe hơi đỗ cách đó không xa. Biểu tượng của gia tộc Andrew, Nathan Andrew thật sự đã tới, ngược lại tuyệt nhiên không nằm ngoài dự đoán.
Dường như cảm giác được tầm mắt của anh đang bắn về phía mình, Andrew vốn đang cúi thấp đầu, bỗng chốc nhấc mắt hướng thẳng về phía anh. Chỉ thấy hắn ta lạnh lùng nhếch môi, hướng về phía Lăng Ngạo cười một tiếng đầy ma mị, sau đó cũng không nhìn nữa.
Lăng Ngạo vốn đang tính rời đi một chút, hiện giờ tạm thời thay đổi chủ ý, xoay người vừa vặn đón nhận ánh mắt khó hiểu của Âu Liêm, lạnh nhạt nói: "Trở về!"
Trở về? Âu Liêm nghiêng người nhường đường, một màn với mừa rồi, anh đã thu hết vào đáy mắt, tự nhiên cũng hiểu được nguyên nhân vì đâu. Có vẻ như tình địch tới chơi nhà, thủ lĩnh đang khẩn trương? Kỳ thật thì, căn bản không cần thiết, hiện giờ trên người Nathan Ansrew đang gánh chuyện của thiếu gia nhà họ Lam, mặc kệ thật sự là do hắn làm, hay là đang cõng nỗi oan thay ai khác, Lam đương gia tuyệt đối sẽ không nhìn hắn với sắc mặt tốt.
Chỉ có điều, những suy nghĩ này có đánh chết anh cũng không dám nói ra, bằng không, khó đảm bảo việc thủ lĩnh có tặng cho mình một viên đạn hay không.
***
Lam Duê ngồi trong phòng, lạnh lùng nhìn lướt qua mấy bộ trang phục được bày biện ở trên giường. Vân Trạch không lên tiếng, lẳng lặng đi đến, dùng một cây trâm màu xanh ngọc vấn mái tóc đen dài lên. Nhẹ nhàng đặt thiết bị truyền tin vào tai phải của cô, nói:
“Lam chủ, thay quần áo!"
"Không cần, mặc thế này được rồi."
Nhìn mình trong gương, trang phục kỳ thực rất bình thường, tóc mai hai bên thái dương hơi rũ xuống, vừa vặn che đi thiết bị truyền tin bên tai phải. Chiếc sườn xám không tay màu xanh dương thêu kim tuyến, vẽ nên những đường cong tuyệt mĩ trên cơ thể cô, mê hoặc ánh mắt của người khác.
Vân Trạch thấy thế, liền đem tất cả trang phục trên giường cất vào tủ quần áo, xoay người đứng ở bên cạnh cô: “Tất cả bọn họ đã tới, Lăng thủ lĩnh đã cho người bố trí ổn thỏa, sau khi người đi xuống, liền bắt đầu."
Cầm chiếc quạt gỗ hương trên bàn lên, chiếc tua màu đỏ thật dài rũ xuống trên cổ tay trắng nõn. Nhẹ nhàng chậm rãi mở chiếc quạt ra, ngăn trở nụ cười tàn nhẫn nơi khóe miệng: “Đã đến cả rồi, người làm chủ nhà như tôi, nếu không ra ngoài, chẳng phải rất thất lễ?” Nói xong, liền ưu nhã đứng lên, đi ra ngoài.
Hai người bọn hắn, làm sao lại to gan lớn mật như vậy đây? Biết rõ đây là một Hồng Môn Yến* mà đám người đó còn dám đến. Nếu như người ta đã biết phối hợp như vậy, cô dĩ nhiên không thể để cho bọn họ thất vọng.
* Hồng Môn Yến: một sự kiện nổi tiếng năm 206 trước Công Nguyên, nơi tướng quân Hạng Vũ ám sát đối thủ Lưu Bang.
Hừ, bọn họ thật sự cho rằng cô là loại người tuân theo khuôn phép cũ hay sao? Đã nằm trên địa bàn của cô, vậy thì tất cả đều phải nghe theo cô, một khi đã đến, thì đi sẽ rất khó.
‘ Bốp ’ một tiếng, chợt khép chiếc quạt lại, rõ ràng chỉ là một người phụ nữ cổ điển, nhưng lại toát lên sát khí khiến lòng người run sợ.
Lam Duê cũng không ra mặt, đám người phía dưới đều do những người nhà họ Lam tự đứng ra chiêu đãi. Còn mấy kẻ hết sức quan trọng kia, được đưa đến phòng kim cương ở lầu 20. Có thể nói, phía bên dưới là một cảnh tượng khác, còn bên trên, lại là một đẳng cấp khác cao hơn.
Những viên kim cương xa xỉ được bày trí khắp phòng, mặc dù lúc này trên mặt của Bá tước Wiliam và Raymond Hadley vẫn giữ vẻ thản nhiên như trước, nhưng lồng ngực lại không ngừng đánh trống liên hồi, cảm giác như có chuyện gì xấu sắp sửa xảy ra.
Thật ra thì khi vừa đến đây, bọn họ liền hối hận. Bởi vì không chỉ đối mặt với một người phụ nữ khó hiểu như Lam Duê, còn phải đối diện với người đang ngồi yên lặng trước mắt, Lăng Ngạo thủ đoạn tàn nhẫn vô tình. Bọn họ nên sớm nghĩ đến, nếu như không xảy ra chuyện lần này thì Lam Duê và Lăng Ngạo hẳn đã kết hôn rồi, anh ta ở đây cũng không phải là chuyện đáng ngạc nhiên. Nhưng nếu như đêm nay hai người đó kết hợp lại để đối phó với bọn họ, chuyến này đến đây, chính là đưa dê vào miệng cọp.
Song, có lẽ lá gan của Lam Duê không to đến thế, chắc không dám hành hung ngư