ên người mình, giữa mấy tia sắc nhọn toát lên mùi quỷ dị. Không chờ cô phát hiện ra, tầm mắt kia liền rời khỏi, không ai nhìn thấy!
Ba năm trước đây giả chết, là bởi vì đã mất đi hy vọng đối với hoàn cảnh khi ấy, cũng bởi vì một chút chuyện cá nhân.
Ba năm sau lại gặp nhau lần nữa, cô nghĩ Lam Duê nhất định sẽ không nhớ rõ mình, chỉ là, cô ta vẫn nhớ!
Lam Duê, một trong những người mà người kia muốn tiêu diệt! ‘Hôm nay tôi tới vốn cũng không phải muốn giết cô, chẳng qua chỉ muốn thăm dò thực hư thế thôi, lại chẳng hề phát hiện được gì!’
Trong lúc nhất thời, cô không biết nên trở về khai báo làm sao!
"Lam chủ, giữ lại cô ta có ích lợi gì?"
Thấy anh đang lái xe đằng trước, Lam Duê nhíu mày cởi áo khoác trên người ra, chỉ là, không ngờ mới động nhẹ một cái, trên bả vai liền truyền đến cơn đau buốt như bị chặt đứt.
"Sáu năm trước, anh có nhớ lần đầu tiên tôi tham dự hội nghị với mấy lão ở Bộ Quốc Phòng hay không? Bọn họ cho tôi là một đương gia mới vừa nhậm chức, bất quá cũng chỉ là một con bé trẻ người non dạ mà thôi, muốn chiếm đoạt lợi ích từ tôi. Vào chính lúc ấy, tôi đã nhìn thấy Liliane. Khi đó cô ta chỉ là một cảnh sát viên cỏn con, nhưng ba năm sau lại bò lên được vị trí Thiếu tướng. Căn bản phụ nữ muốn được thăng chức đã là chuyện khó khăn, thế nhưng cô ta lại nhanh chóng đi lên như vậy, anh nói thử xem, có phải Liliane này là một nhân vật đặc biệt hay không?” Vừa nói vừa cởi nút áo trên người ra, kéo cổ áo sơmi của chiếc váy ngắn màu trắng gạo tuột qua khỏi bả vai. Da thịt trắng nõn như tuyết liền lộ ra bên ngoài, thế nhưng trên bả vai liền hiện lên một mảng tím đen, nhìn rất chói mắt: “Giữ lại cô ta, tự nhiên là có thời điểm dùng đến, trước giờ tôi không thích làm chuyện thừa thãi! Liliane, tôi tin, vào thời điểm quan trọng, nhất định là một con cờ tốt!”
Vân Trạch đang lái xe, lơ đãng nhìn lướt về phía sau, mặc dù giọng nói vẫn điềm tĩnh như trước nhưng lại có chút lo lắng: “Lam chủ, người bị thương!”
"Ừ!" Gật đầu một cái: “Lúc đang đối kháng, có chút thất thần, bị đá vào bả vai, cũng không có chuyện gì!”
Nghe cô nói như vậy, anh cũng không tiện nói thêm gì nữa, ước chừng lái xe được mười phút, liền dừng lại trước phố Tàu.
"Lam chủ!” Sau khi Vân Vũ, Vân Lãng lên xe, ngồi đối diện với Lam Duê thưa gửi một tiếng, liền lập tức đổi vị trí với Vân Trạch.
Lam Duê gật đầu một cái, chỉnh đốn lại quần áo trên người, đối với chiếc cổ áo còn để mở, cô cũng không để ý nhiều, nhìn về phía Vân Trạch vừa ngồi vào đối diện với mình, nói: “Dựa vào đầu mối này, anh thử điều tra xem, ba năm nay Liliane đã từng tiếp xúc với ai. Tôi nghĩ, thu hoạch cũng không ít!”
"Dạ!"
Vân Vũ và Vân Lãng nhìn nhau, đối với việc tối nay Lam chủ bị tập kích, mặc dù bọn họ không hỏi, nhưng chuyện gì nên hiểu rõ, bọn họ dĩ nhiên nắm được. Chỉ có điều, rốt cuộc ai lại dám ra tay với Lam chủ ngay trên địa bàn của nhà họ Lam? Dám khiêu chiến ngay trên đất Mỹ này, vậy chỉ có thể đại diện cho, bàn tay hắc ám kia đã vươn móng vuốt đến đây rồi.
Nhưng mà Lam chủ lại không đề cập đến chuyện này, bọn họ cũng không thể qua mặt, chỉ có thể lẳng lặng tự mình điều tra. Nếu như quả thật hắn đã đến đây, vậy thì thật sự có chút phiền toái!
Thời điểm trở lại biệt thự ở Manhattan, trời cũng vừa rạng sáng.
Vốn dĩ cô muốn đi tắm nước ấm rồi ngủ một giấc, nhưng mà đối với người không mời mà đến, gương mặt cô lại thoáng qua một tia bất đắc dĩ. Cô còn cho rằng anh sẽ không để ý đến mình trong một thời gian dài, không ngờ chỉ mới có ba ngày, anh liền bất thình lình xuất hiện.
Tiện tay cởi xuống áo khoác trên người, nhưng mới vừa cử động, cơ thể liền cứng đờ, cô quên mất trên bả vai mới vừa bị người ta đá một cú, bây giờ chỉ cần khẽ động một chút liền đau đớn vô cùng. Vân Trạch đứng bên cạnh thấy vậy, vội vàng tiến lên giúp cô cởi áo khoác ra.
“A, sao anh lại đến đây?” Đang định đưa tay phải ra rót một ly rượu cho mình, rồi lại chậm rãi thụt tay về khi bắt gặp tầm mắt bén nhọn của Lăng Ngạo. Lần này đổi sang tay trái: “Em cho rằng anh đang tức giận, nên sẽ bẵng đi một thời gian mà không màng đến em!”
Thu gọn động tác lơ đãng vừa rồi của cô vào đáy mắt, Lăng Ngạo quét mắt nhìn một vòng lên toàn bộ phía trên tay phải của cô, thản nhiên nói: “Không hoan nghênh?”
Co rụt người một cái, cô cứng nhắc cười cười: “Không có, chỉ là có chút vui mừng!” Điểm mấu chốt là, đến lúc nào không đến, tại sao lại nhằm ngay lúc này! Cô mới vừa bị thương, người này cũng không biết từ đâu xông ra, thật sự muốn hù chết cô sao? Nếu nói vui mừng, kỳ thực là vừa mừng vừa run.
"Thật sao?" Khóe miệng Lăng Ngạo vẽ nên một đường cong, bất chợt đứng lên, tiến đến gần. Thân hình cao lớn che khuất ánh sáng bên trên đỉnh đầu cô, chiếc bóng đen phủ xuống: “Vậy thì cho anh nhìn cái tay này của em xem!”
Nói xong, bất thình lình nâng tay phải của cô lên, rõ ràng cảm giác được người phía dưới cứng đờ!
Nguy hiểm nheo mắt lại, cơn sóng lớn mãnh liệt cuộn trào bên trong con ngươi đen kịt, Lăng Ngạo cắn răng nghiến lợi: "Lam Duê, em lại để mình bị thương!”
"Hức!" Hít vào một hơi, Lam Duê còn có thể bật cười, xem như là không tệ: “Đây chỉ là ngoài ý muốn, thật sự là ngoài ý muốn. Lúc ấy có chút thất thần mà thôi, nếu không…….”
Lời còn chưa nói hết cũng dần dần nuốt ngược vào trong, nhìn sắc mặt của anh ngày càng trở nên khó coi, cô nuốt nước miếng một cái, hình như cô vừa nói cái gì không phải ư, chẳng lẽ đắc tội anh?
Giận quá hóa cười, chợt kéo cô vào trong ngực: “Chỉ hơi thất thần một chút? Em khỏe nhỉ, Lam Duê, em thật sự là quá khỏe rồi! Đụng phải chuyện như vậy, thế nhưng em vẫn chỉ nói với anh là hơi thất thần? Em thật sự muốn chết, phải hay không?”
Đám thuộc hạ bên cạnh bọn họ cũng rất hiểu chuyện, đã rời đi nơi khác, hiện giờ trong phòng khách chỉ còn lại hai người.
Lam Duê phát giác được tình hình hiện tại, mím môi, đành chấp nhận số phận rũ vai xuống: “Em biết rồi, em biết tất cả đều là sai lầm của em, chẳng qua là tình huống khi đó có chút phức tạp, cho nên. . . . . . . Em hứa không có lần sau nữa! Được không?"
"Lời hứa này, em nói mấy lần rồi hả?" Ai biết người ta căn bản cũng chẳng cảm kích chút nào, lạnh lùng bóc trần lời hứa qua loa cho có lệ của cô. Răng trên răng dưới đụng vào nhau, suýt chút nữa cắn luôn đầu lưỡi, người đàn ông khôn khéo.
Thấy cô không nói tiếng nào, Lăng Ngạo thở dài, giọng nói thoáng dịu đi đôi chút: "Lam Duê, em phải biết bây giờ em không còn một thân một mình nữa, em là vợ của anh. Chồng không bao giờ muốn để cho vợ mình đi mạo hiểm, hiện giờ tình cảnh hai ta khác biệt, cho nên anh không tiện nhúng tay vào chuyện của em. Tuy nhiên, em nên chú ý nhiều hơn đến an toàn của bản thân mình!”
"Em biết rõ rồi! Lần này hứa thật, tuyệt đối sẽ không có chuyện như vậy xảy ra nữa! Em cam đoan, không bao giờ để cho mình bị thương!"
Cô biết anh thật sự không muốn thấy mình bị thương, người lúc nào cũng lạnh lùng như anh mà có thể tuôn ra một tràng như vậy, hoàn toàn nói lên được sự quan tâm của anh dành cho cô. Dù cho lời nói có hơi khó nghe một chút, thế nhưng, đôi khi so với những lời ngon tiếng ngọt bên tai còn chân thật hơn hẳn.
"Nghỉ ngơi sao?" Cởi nút áo trên người cô ra, khẽ vuốt ve bả vai bị tím đen, sóng lớn mới vừa lặn xuống, sau khi tận mắt nhìn thấy được vết thương, lại cuộn trào lên lần nữa. Bên trong con ngươi đen nhánh lóe lên một tia chết chóc tàn độc.
Nhận thấy được nỗi lòng của anh, Lam Duê kéo tay anh đến cầu thang xoắn đi lên lầu hai, vào thư phòng.
"Vốn muốn đi ngủ, nhưng mà bây giờ ngược lại không thấy buồn ngủ nữa! Anh đã đến, vừa đúng lúc muốn nói với anh một số chuyện mà trong khoảng thời gian này nhà họ Lam gặp phải!” Nói xong, cô mở máy tính bên cạnh ra, đôi tay chạy thoăn thoắt trên bàn phím: “Anh xem, đây là hơn hai tháng qua, nhà họ Lam gặp phải đủ thứ chuyện. Từ buôn bán vũ khí cho đến tập đoàn Lam thị, kẻ đứng đằng sau, đang tính toán muốn nuốt trọn cả nhà họ Lam!”
"Ban đầu em giao Vân Trạch đi điều ra chuyện này một chút, thế nhưng lần nào cũng chỉ nắm được chút đầu mối, rồi lại chợt biến mất. Em đang nghĩ, có phải bàn tay kia muốn thâu tóm cả hai nhà Lam, Lăng trong Ngũ Đại thế lực hay không? Nhưng mà đến tận bây giờ, bọn họ chỉ nhắm vào nhà họ Lam, điều này khiến em đắn đo, có phải mình đã đoán sai rồi! Hoặc giả, nhà họ Lam đã đắc tội với kẻ nào cao tay lắm, bây giờ hắn bắt đầu phản kích!"
Lăng Ngạo liếc nhìn, anh cũng không điều tra được gì nhiều, chỉ có một chút tư liệu mật mà bây giờ mới được tận mắt nhìn thấy. Nhưng mà chuyện đã xảy ra rồi, bây giờ biết cũng có lợi ích gì!
"Hiện giờ nhà họ Lăng cũng không bị bất kỳ ai nhắm vào, nếu như bọn họ lựa chọn nhà họ Lam làm mục tiêu để bắt đầu, thế thì vào lúc này, hẳn là không có đủ năng lực để đối phó nhà họ Lăng.” Dừng một chút: “Hôm nay ai tập kích em?”
"Liliane, cô ta đã từng là Thiếu tướng của Cục Cảnh Sát Hình Sự Quốc Tế, nhưng mà ba năm về trước lại giả chết rồi biến mất! Nếu như không phải hôm nay tận mắt thấy được, em cũng không ngờ cô ta vẫn còn sống. Chỉ là, em không nhớ rõ mình đắc tội với cô ta ở đâu. Ngẫm lại thì có lẽ là thế lực phía sau rồi, thế nhưng em vẫn không hiểu, nguyên nhân cuối cùng là gì, mà lại khiến cho cô ta vứt bỏ thành quả suốt ba năm phấn đấu, rời khỏi nơi đó! Sự kiện hôm nay, mặc dù quả thật trước đó có súng bắn tỉa nhằm vào em, nhưng em nghĩ cô ta không phải muốn giết em thật. Cô ta mang đến cho em một cảm giác, ngược lại…..ngược lại giống như là đang thăm dò thực hư ở em. Dạo gần đây tài liệu mật của tập đoàn Lam thị bị rò rỉ ra ngoài, mặc dù bọn em đã có đề phòng, nhưng ngay cả một cao thủ máy tính như Vân Trạch cũng không thể lần theo dấu vết. Người như vậy, là lần đầu tiên em gặp phải! Nhất thời thật sự có chút khó giải quyết!”
"Điều tra thử xem, ở Lam thị dạo gần đây tài liệu ấy đã qua tay những ai, nội bộ tập đoàn có cao thủ về phương diện này hay không!”
“Em đã điều tra!” Lam Duê nâng cằm lên, hàng mi dài cong vút kẽ run rẩy, bất chợt vỗ tay thành tiếng: “Đúng rồi, lần trước ở chỗ lão già William em có mượn được một vật, anh nhìn thử xem! Vân Trạch đã cố gắng giải mã một thời gian rồi mà vẫn không ra. Nói như vậy, em không có cánh nào nhìn thấy thứ bên trong rồi!”
Nói xong liền nhấn nút điện thoại bên trong phòng, chưa đến một phút, Vân Trạch đã mang đồ đến.
"Con chip?” Kinh ngạc nhìn cô, thì ra cô nói đồ vật chính là cái này? “Lấy năng lực của Vân Trạch, đây chỉ là chuyện nhỏ!”
Lam Duê đến gần anh ngồi xuống: "Cũng bởi vì Vân Trạch không giải mã được, nên em mới tìm đến anh. Bằng không, cần gì phải phiền toái như vậy?”
Hai tay nắm chặt lại, Vân Trạch không giải mã được mới tìm anh? Thế nào mà những lời này lọt vào trong tai lại không hề cảm thấy thoải mái?
"Thuộc hạ của em nhiều cao thủ hacker như vậy, chẳng lẽ còn cần anh dạy em?”
Lam Duê không hiểu tại sao mà sắc mặt của anh lại trở nên khó coi đến vậy, hơi mơ hồ. Coi như cô có thông minh cỡ nào đi nữa, cũng không có biện pháp nghĩ ra, chẳng lẽ trong lúc vô tình nhắc đến người đàn ông khác, khiến anh ăn dấm chua rồi hả?
"Chuyện gian lận sau lưng nhà họ Lam, giao cho anh, bây giờ em chỉ cần tập trung ứng phó với chuyện ở Lam thị. Có Lăng Ngạo anh ở đây, ngư