Bị kéo đi QUYẾT MINH sợ hãi giãy giụa , cô không muốn đâu , sợ qúa! Bọn chúng muốn làm gì cô đây? Tên chồng đáng ghét kia đâu rồi , đang ở đâu mau đến cứu cô đi! Cô sợ lắm rồi! Huhuhu! Có ai không làm ơn cứu cô với huhuhu.
Bọn chúng hai tên kèm hai bên cầm tay kéo Quyết Minh , nhiều lúc chúng còn thừa cơ đụng chạm vào người cô khiến cô sợ hãi hoảng loạn vô cùng.
Khuôn mặt mệt mỏi tái xanh, cơ thể gầy yếu giờ đang gia sức chống lại bọn chúng. Cô nói trong tiếng nấc cầu xin bọn chúng
- Các người mang tôi đi đâu! Tôi xin mấy người thả tôi ra đi mà!
- Người đẹp ! Trật tự nào! Anh sẽ đưa em đến một nơi thiên đường của Hạnh Phúc … Đến đó chúng ta sẽ hahaha
- KHÔNG ! Thả tôi ra! Tôi là người đã có gia đình rồi … Thả ra!
Muốn trốn này ” bốp” tao cho mày trốn” bốp” này thì trốn này” bốp , bốp”
bụng cô bị đạp không ngừng , qúa sợ hãi lại muốn bảo vệ cho bé con… Cô nằm khom người lại cuộn tròn để che chở cho đứa con yếu đuối…
Cứ như vậy Quyết Minh nằm đó chịu đau đớn cho đến khi kiệt sức ngất xỉu tại chỗ…
Nhưng lũ vô nhân tính kia vẫn không chịu dừng lại… Chúng vẫn đánh , … Đánh đến khi dòng máu đỏ tươi chảy ra ồ ạt xuống chân cô , thấm đẫm chiếc váy trắng tinh khiết mà Quyết Minh đang mặc.
Thấy máu dưới chân cô chảy ra qúa nhiều , bọn chúng mới chịu dừng lại rồi nhìn nhau