“Những dấu kim này là do tiểu thư vì gấp may bộ quần áo này…”
Lăng Tây Nhi nghẹn ngào, nàng chưa từng thấy Lâm Y Y mạnh mẽ như vậy. Trước giờ tiểu thư luôn là người yếu đuối, không có chủ kiến, nhưng hôm nay vì Đoan Tuấn Mạc Nhiên trở nên kiên cường hơn rất nhiều.
“Đúng vậy, trước kia ta biết thêu thùa một chút, nhưng khi bắt tay vào, mới biết thật ra không đơn giản chút nào!”
Lâm Y Y đưa ngón tay lên môi, mút thật mạnh, sau đó đầu cũng không ngẩng lên và mũi kim trong tay không ngừng bay lượn.
“Tiểu thư…”
Lăng Tây Nhi không biết làm sao mở miệng, nên ngăn cản tiểu thư hay giúp nàng ?
“Tiểu thư, ta đến cùng may với tiểu thư!”
Mặc dù đường kim mũi chỉ của nàng rất kém, nhưng vì…
“Không cần đâu, ngươi cũng biết tài vá may của mình kém như thế nào mà, cùng ta trò chuyện là được rồi, chỉ cần ngày hôm nay nữa thôi, buổi tối có lẽ sẽ hoàn thành! Yên Chi, nếu các ngươi đi trễ hơn một ngày thì tốt biết mấy!”
Nàng từ chối ý tốt của Lăng Tây Nhi, không ngừng thì thào như tự nói với mình.
…
“Không cho đi!”
Lăng Tây Nhi trở lại phòng, đem hành lý nhét dưới giường, sau đó chu cái miệng nhỏ nhắn ngồi xuống.
“Ngươi vừa nói gì?”
Đoan Tuấn Mạc Nhiên hừ lạnh, do hắn cưng chiều nàng quá rõ ràng rồi sao? Nàng bắt đầu dám cãi lời hắn, không phải sao?
“Ta nói không cho đi, ít nhất hôm nay không thể đi!”
Lăng Tây Nhi thấp giọng nói, hung hăng ôm hành lý vào ngực, hừ, nàng không tin hắn có thể ném mình trên xe giống như ném hành lý!
“Lý do!”
Đoan Tuấn Mạc Nhiên lạnh lùng ngồi xuống, đôi mắt sắc bén không kiên nhẫn nhìn nàng.
“Không có lý do gì cả, ở lại, chỉ cần ngày hôm nay thôi!”
Lăng Tây Nhi đáng thương cụp mắt xuống, khẩn cầu hắn, ít nhất phải đợi tiểu thư may áo xong!
“Không có lý do?”
Đoan Tuấn Mạc Nhiên chậm rãi lẩm bẩm những lời này, mỗi chữ mỗi câu giống như những miếng băng từ đôi môi phấn hồng từ từ phun ra, sau đó im lặng, ánh mắt âm độc quét qua gương mặt nhỏ nhắn của Lăng Tây Nhi, đôi mắt lạnh lùng nheo lại, thân thể chậm rãi bước tới gần nàng.
“…” Lăng Tây Nhi khiếp sợ cụp mắt, hai bàn tay nhỏ bé dùng sức xoa xoa, trước lúc người nào đó mang nàng ra ngoài, khiếp sợ mở miệng:
“Thật ra mỗi ngày ngươi ra ngoài làm việc, không có dịp thưởng thức phong cảnh trong thành, cảnh vật ở đây thật sự không tệ , nước chảy dưới cầu, mây bay trên đỉnh núi, đúng vậy, cảnh sắc thật tuyệt vời, không thôi chúng ta dành một ngày đi ngắm cảnh và mua sắm, luôn tiện thưởng thức những món ngon nơi đây, hơn nữa sẵn dịp…”
Lăng Tây Nhi còn chưa dứt lời, người nào đó không kiên nhẫn phất bàn tay to.
“Ngày đầu tiên đến đây đã đi dạo rồi, ngươi quên sao?”
“Á…”
Lăng Tây Nhi giật mình, suy nghĩ hồi lâu, cuối cùng ngu ngơ ngước mặt lên tươi cười, ôi ôi, đúng vậy, hắn còn mua vòng phỉ thúy cho nàng mà!
“Đi ra nhanh lên!”
Đoan Tuấn Mạc Nhiên đem tất cả hành lý ném về phía Lăng Tây Nhi, đứng bất dậy, hai tay chấp sau lưng.
“Chờ một chút!”
Lăng Tây Nhi ném hành lý trên giường, vươn bàn tay nhỏ bé kéo tay hắn, thương cảm ngước mặt lên.
Trầm mặc, lần này Đoan Tuấn Mạc Nhiên không thèm mở miệng, chỉ dùng đôi mắt âm độc lạnh lẽo trừng nàng, sau đó nhìn nhìn về phía cửa sổ đang mở. Ánh mắt đó giống như muốn cảnh cáo Lăng Tây Nhi, nếu nàng dám phản đối quấy rối một lần nữa, hắn nhất định sẽ ném nàng ra ngoài cửa sổ giống như ném hành lý vậy.
“Thật ra còn một số chuyện chưa làm, ngươi không muốn gia nhập Thiên Địa Thịnh nữa sao?”
Lăng Tây Nhi đột nhiên nuốt một ngụm nước miếng, đôi mắt to chớp chớp cười hì hì mở miệng.
“Không cần nữa!”
Hử? Là ai từ đầu đòi sống đòi chết muốn bước chân vào xã hội đen, hiện tại dám nói không cần nữa!
“Cái kia, a. Đoan Tuấn Mạc Nhiên, còn nữa, ít nhất chúng ta chưa cùng tiểu thư và Thượng Quan Hi từ biệt một chút, như ăn cá uống rượu gì gì đó…”
“Không cần!”
“… Còn có Lãnh Phiêu Hương ngươi thích nhất… Không biết khi nào mới có dịp gặp lại, hay chúng ta…”
“Không cần!”
Trời ơi, nam nhân này ngoan cố hoài không đổi sao? Lăng Tây Nhi muốn nổi giận rồi!
“Còn lý do gì nữa?”
“Ta không muốn đi hôm nay!”
Lăng Tây Nhi không kiên nhẫn hét to, trời ơi, nàng thật sự muốn điên rồi, đời trước không biết nàng tạo nghiệt gì, xã hội hiện đại không ở, lại hồ đồ lạc tới thời cổ đại hoang dã, chuyện đáng thương nhất chính là đụng phải tên nam nhân dã man này….
“Ở lại, ngày mai đi!”
Hắn đi nhanh ra ngoài, đóng cửa phòng lại.
Hử? Lăng Tây Nhi nghiêng đầu, ngoái ngoái lỗ tai, vừa rồi tên ác ma kia nói gì? Ở lại? Ngày mai đi!
Vẻ ngu ngơ tươi cười không ngừng tràn ra trên khuôn mặt nhỏ nhắn, Lăng Tây Nhi chớp chớp đôi mắt to đen láy, có một vấn đề quan trọng hơn khiến nàng suy nghĩ, nàng còn chưa tìm ra lý do thuyết phục, sao hắn đồng ý nhanh vậy?
Lăng Tây Nhi lập tức báo cho Lâm Y Y tin tốt này. Lâm Y Y vui mừng ôm Lăng Tây Nhi thật chặt, sau đó quay ngoắc người lại, cúi đầu gấp gáp may vá.
Cơm tối xong, vẻ mặt Lăng Tây Nhi trầm trọng nhìn những món sơn hào hải vị trước mặt ngẩn người. Nàng bĩu bĩu môi, cô đơn cụp mắt xuống. Ánh mắt cảm kích của tiểu thư khiến lòng nàng cảm thấy thêm nặng nề. Nàng không biết chuyện mình giữ Đoan Tuấn Mạc Nhiên lại hôm nay, làm cho tiểu thư hy vọng là việc làm đúng hay sai!
“Tại sao không ăn?”
Đoan Tuấn Mạc Nhiên lạnh lùng liếc mắt nhìn nàng , trước kia nếu trong những tình cảnh như thế này, âm thanh kinh khủng kia đã nổi lên rồi.
“Đoan Tuấn Mạc Nhiên, ngươi thật sự không thích tiểu thư sao?”
Nàng buồn bã nhíu mày.
“Không thích!”
“Tại sao vậy, nếu không có sự xuất hiện của ta, hiện tại có lẽ nàng chính là Vương phi cưới hỏi đàng hoàng của ngươi!”
Lăng Tây Nhi bĩu bĩu cái miệng nhỏ nhắn.
Đoan Tuấn Mạc Nhiên hừ lạnh:
“Vĩnh viễn không bao giờ!”
“Tại sao?”
Cũng tốt, nàng là một nữ tử không ngại học hỏi kẻ dưới!
“Ta không thích!”
Hắn gắp một miếng thịt kho tàu.
Tốt, đúng là một lý do đơn giản, có lẽ người hắn thật sự thích chỉ có Y Nhân kia! Lăng Tây Nhi nhẹ thở dài một lần nữa.
“Không cần thở dài!”
“Ta thở dài có liên quan gì tới ngươi…”
Lăng Tây Nhi không kiên nhẫn nổi giận, cau mày, chống lại ánh mắt khiến người sợ hãi kia, “Hắc hắc!”Tiếng cười thật xấu hổ nha!
“Ta có thể nói cho tiểu thư biết thân phận thật sự của ngươi không?”
Một lúc sau, Lăng Tây Nhi một lần nữa cẩn thận mở miệng.
“Không thể nói!”
Hắn bưng chén cơm lên, lập tức và cơm vào miệng.
“Tại sao?”
Người nào đó không kiên nhẫn ngước mắt lên.
“Được rồi, ta sẽ không nói nữa, thật ra ta cũng sợ nói ra khiến tiểu thư đau lòng … Nếu nàng biết ngươi chính là…”
Ôi ôi, một ánh mắt sắc bén lạnh lẽo bắn về phía nàng, Lăng Tây Nhi nhanh chóng ngậm miệng lại, khuôn mặt nhỏ nhắn lập tức vùi vào chén cơm, gắng sức không ngừng và cơm vào miệng.
“Ăn đi!”
Giọng nói lạnh như băng vang lên, sau đó đã thấy một miếng thịt kho tàu chợt bay tới. Nàng nhanh chóng tránh sang một bên làm miếng thịt kho tàu nửa thịt nửa mỡ nhìn chảy nước miếng rơi vào trong chén cơm.
“Ừ!”
Lăng Tây Nhi ăn không ngừng miệng gật đầu, phải mang ơn hắn rồi!
Một lúc sau Đoan Tuấn Mạc Nhiên buông chén đũa, đứng dậy. Hắn bước tới mở cửa phòng ra:
“Lưu An còn đang ở Lâm phủ, nếu ta để lộ thân phận, Lưu An sẽ gặp nguy hiểm, chúng ta cũng vậy!”
Hắn nói xong, thong thả bước chậm rãi xuống lầu, hắn có thói quen đi dạo sau khi ăn.
Lăng Tây Nhi ngây người, cuối cùng gương mặt từ chén cơm ngước lên, nàng chớp chớp mắt, trợn mắt hồi lâu, đột nhiên nhớ lại đây là vấn đề nàng từng hỏi qua. Nàng nheo đôi mắt đen láy cười hắc hắc, xem ra, Đoan Tuấn Mạc Nhiên cũng không phải khó thuyết phục nha!
Màn đêm vừa buông xuống, đã nghe tiếng gõ cửa của Lâm Y Y . Ánh mắt Lăng Tây Nhi liếc nhìn Đoan Tuấn Mạc Nhiên đang đọc sách dưới ánh đèn, đôi mắt hung ác nham hiểu nheo lại hừ một tiếng, dường như có vẻ không vui khi bị người làm gián đoạn dòng suy nghĩ của hắn, sau đó tiếp tục nhìn chăm chú vào quyển sách.
“Cộc cộc!”
Âm thanh có tiết tấu vang lên liên tục ngoài cửa phòng , Lăng Tây Nhi lặng lẽ đứng bật dậy bước tới mở cửa phòng ra.
Ngoài cửa phòng, nét mặt Lâm Y Y rất vui vẻ cầm bộ quần áo mới tinh trong tay, gương mặt nhỏ nhắn đầy vẻ chờ mong.
“Tiểu thư tới rồi!”
Lăng Tây Nhi dắt nàng vào, hiểu ý lui ra ngoài khép cửa phòng lại.
Mắt của Đoan Tuấn Mạc Nhiên không thèm chớp một cái, vẫn nhìn chăm chú quyển sách trong tay.
“Nam Cung công tử…”
Lâm Y Y nhỏ giọng gọi hắn, để quần áo trên bàn, ánh nến chiếu vào thân người mảnh mai duyên dáng phản chiếu trên tường càng có vẻ dịu dàng uyển chuyển.
“Nói!”
Đoan Tuấn Mạc Nhiên lạnh lùng mở miệng, giọng điệu lạnh như băng khiến tâm tình Lâm Y Y cảm thấy hơi nặng nề.
“Nam Cung công tử đang đọc sách gì vậy?”
Nàng cố nén vẻ không hài lòng, ánh mắt si mê ngắm nhìn gương mặt tuấn mỹ của hắn thật sâu, gương mặt nhỏ nhắn chợt đỏ bừng mỉm cười yếu ớt, nàng bước đi uyển chuyển đến gần hắn, nhẹ giọng mở miệng hỏi.
“Binh thư!”
“Vậy sao… Nghe nói ngày mai công tử lên đường phải không?”
Nàng cố bỏ qua vẻ lạnh lùng xa cách trong lời nói của hắn, tiếp tục hỏi.
“Đúng!”
Lâm Y Y cụp mắt cười khổ, ánh mắt vừa không cam lòng vừa có chút bất đắc dĩ, không lẽ hắn chỉ có thể nhả ra từng chữ từng chữ một như vậy sao? Một câu hoàn chỉnh cũng không thèm nói với nàng?
“Tự tay ta may cho công tử một bộ quần áo, thủ công có chút thô sơ, xin công tử đừng chê!”
Nàng đem quần áo đẩy tới trước, thấy hắn vẫn chăm chú nhìn quyển sách trong tay, ngay cả ngẩng đầu liếc nàng một cái cũng không có khiến nàng mất hết hy vọng . Lâm Y Y một lần nữa thở dài nhè nhẹ, từ từ xoay người.
“Lâm tiểu thư!”
Đoan Tuấn Mạc Nhiên rốt cuộc mở miệng nói ba chữ một lần khiến nàng cảm thấy vừa vui mừng vừa sợ hãi quay nhìn lại, ánh mắt long lanh đầy vẻ hưng phấn.
“Nghe nói ngươi gả cho Đoan Tuấn Vương gia phải không? Tại sao không gả?”
Đôi mắt thật đen sâu thẳm dừng lại trên mặt nàng, khóe môi nhếch lên châm chọc.
“… Công tử biết?” Lâm Y Y cảm thấy có chút xấu hổ.
“Dĩ nhiên, liên hôn giữa Vương phủ và giang hồ, một chuyện lớn như vậy ai mà không biết?”
Hắn cười lạnh, đứng dậy. Thân thể cao ngất chiếm ưu thế tuyệt đối đứng trước mặt nàng, che khuất ánh nến, tạo thành một bóng ma thật lớn, giống như từ trên cao phủ lấy nàng.
“Ta…Thật ra người gả cho Đoan Tuấn Vương gia là muội muội của ta…”
Nàng không biết mở miệng thế nào, chỉ còn cách nói dối.
“Vậy à? Lâm tiểu thư không phải là con út của Lâm gia, Tam tiểu thư sao?”
Đoan Tuấn Mạc Nhiên cười lạnh, bàn tay to vươn tới. Tay hắn vuốt ve giống như đang thưởng thức mái tóc đen khiến lòng nàng rung động. Ánh mắt tà mị làm nàng muốn chạy trốn, nhưng có một sức hấp dẫn khác giữ chân nàng lại. Nàng nghĩ thầm hai người họ đã đụng chạm thân thể rồi không phải sao?