n bệnh nặng, giao cho Yến điện hạ nhiếp chính, nghe nói muốn thoái vị cho Yến điện hạ để chuyển tới Lạc Nhật Hồ dưỡng bệnh. Chuyện lạ năm nào cũng có, năm nay đặc biệt nhiều. Thái thượng hoàng sức khỏe không tốt nên nhường ngôi, Hoàng thượng sức khỏe cũng không tốt, cũng đòi nhường ngôi. Người nhà Mộ Dung bị làm sao nhỉ?
Vĩnh Dạ nghe vậy, bàn tay thoáng run, mực trong bình đổ hết ra giấy vẽ. Nàng cười khan:
- Đây là kỹ thuật hất mực, không biết lần này vẽ ra được cái gì?
Trần Thu Thủy nhấc bút vẽ ra một con tuấn mã, rồi sau vài nét bút đơn giản lại vẽ ra một kiếm khách hào hùng ngồi trên lưng ngựa, thần thái kiêu ngạo, hắc y tung bay.
Vĩnh Dạ liếc một cái rồi nói:
- Sao thế, người mà Trần đại gia khâm phục nhất là người này sao?
- Đúng thế, có thể bỏ những thứ mà người thường không dám bỏ, cầu những thứ mà người thường không thể cầu, tự do tự tại, những người chung tình là những người lão phu thực sự khâm phục!
Vĩnh Dạ hừ một tiếng:
- Căn nhà đối diện trông thật là chướng mắt, che mất phong cảnh của Thu Thủy sơn trang, tôi cũng chán ở rồi, đi đây.
- Chờ tới khi người ta xây xong nhà rồi mới đi, định chuyển sang căn nhà có phong cảnh đẹp để ở sao?
- Gần đây tiêu hết tiền rồi, không ở nổi sơn trang của ngài nữa, tôi phải sang Trần quốc kiếm ít ngân lượng. - Vĩnh Dạ nói xong bèn quay đầu bỏ đi.
- Đây là một nghề cổ xưa và thần bí, coi chừng có người cướp mất bát cơm của cô. - Trần Thu Thủy thưởng thức kiệt tác mới của mình, không ngẩng đầu lên, nhắc nhở.
Vĩnh Dạ nhún vai, thản nhiên bỏ đi.
Trạch Nhã Y Thủy Các.
Cảnh sắc mặt hồ thu trọn vào đáy mắt.
Hôm nay Mười lăm, trong tòa tiểu lầu Thính Cầm, nơi có phong cảnh đẹp nhất ở Y Thủy Các có người bày một bàn yến tiệc thịnh soạn.
Ban đêm tĩnh mịch, trên mặt nước được soi sáng bởi ánh đèn bỗng dưng nhô lên một ống trúc.
Lúc này, trên nóc nhà thủy tạ đột nhiên có mấy hạt lạc bị ném xuống, trúng vào ống trúc.
Mặt hồ bỗng nổi sóng, Vĩnh Dạ như con cá lao vọt lên mặt nước. Hạt lạc suýt thì chui tọt vào khí quản, nàng ho khù khụ, phi đao đồng thời rời tay.
Người trên nóc nhà vung tay đỡ lấy phi đao, gọi to:
- Đại sư phụ của Y Thủy Các đang rán cá, có thơm không?
Vĩnh Dạ khựng lại, lao xuống nước như nhìn thấy ma.
Người đó vung tay phóng một sợi roi ra, khi nàng nhảy vào nước, ngọn roi đã cuốn lấy chân nàng, kéo mạnh một cái, người thì bay xuống, Vĩnh Dạ lăng không tung tụ đao chém đứt roi, người đó ôm lấy nàng. Như một con cua quắp lấy thân hình nàng, rồi xoay người rơi vào thủy tạ.
- Nàng mà còn dùng ám khí, ta sẽ lột hết y phục nàng ra để vứt ám khí đi, sau đó phế võ công của nàng, xem nàng còn có thể tìm được viên dược hoàn khôi phục công lực thứ hai không?
Vĩnh Dạ cười yêu mị:
- Sao ta lại đấu với chàng làm gì? Phong đại hiệp.
Phong Dương Hề nhìn nàng chăm chăm, cũng bật cười:
- Dù sao ta cũng không làm Hoàng đế nữa, nàng mà còn muốn trèo qua cửa sổ thì ta sẽ đuổi theo. Ta có thời gian và tinh lực.
- Vì sao ta phải chạy? Thực ra ta rất thích phủ đệ bên bờ hồ Lạc Nhật, có nhà to để ở, việc gì ta phải ướt sũng đứng đây cho gió thổi? Chúng ta về đi!
Phong Dương Hề thích thú nhìn nàng:
- Nàng trở mặt còn nhanh hơn người ta lật sách. Sớm biết thế ta đã ở bên hồ Lạc Nhật chờ nàng, việc gì phải đi xa thế này?
- Bởi vì ta thích chàng đuổi theo ta, phải cho ta bậc thang để mà ta xuống chứ.
Phong Dương Hề không nén được cười.
Trong rừng, song mã lướt nhanh.
Vĩnh Dạ cười lớn:
- Phong Dương Hề, chàng ngốc thật, sao chàng không làm Hoàng đế? Thực ra ta rất muốn chơi với các nữ nhân trong hậu cung, ai cũng nói hậu cung thiên hạ, chắc chắn là thú vị lắm.
- Nàng thích thì ta sẽ giống như Trần Thu Thủy, cưới mười chín thê thiếp vào phủ, cũng vui vậy.
- Được thôi, ta sẽ tìm mười chín thanh niên tới quyến rũ họ.
Phong Dương Hề ngậm miệng, sa sầm mặt.
Nửa canh giờ sau, Vĩnh Dạ cười khẽ một tiếng, thân thể bay lên, đáp xuống ngựa của Phong Dương Hề, tựa vào lòng chàng. Phong Dương Hề không đếm xỉa gì tới nàng.
- Không chỉ là vì nàng, ta vốn cũng không muốn làm Hoàng đế. Như thế này cũng tốt, Tề quốc mà có việc ta sẽ lập tức ra tay. Nàng không trách ta là vẫn quản chuyện của Tề quốc chứ? - Phong Dương Hề nghiêm túc nói.
Vĩnh Dạ lướt ngón tay qua vạt áo chàng:
- Không đâu, ta vốn... vốn định vì chàng mà vào cung. Định... ừm, chơi thêm một, hai năm nữa.
Phong Dương Hề lườm nàng, bật cười:
- Bây giờ thì sao?
- Ta nhớ chàng rồi, ta cảm thấy mình chẳng thể nào tìm được một nam nhân nào tốt hơn chàng nữa, ta quyết định đi theo chàng cả đời.
Phong Dương Hề nhướng mày không tin:
- Thật hả?
Vĩnh Dạ gật đầu, ôm lấy chàng, lẩm bẩm:
- Thật.
Phong Dương Hề lắc đầu:
- Lời nàng nói ta không tin.
- Thật mà, nếu ta mà nói dối thì... võ công bị phế, muốn chạy cũng không chạy được. - Vĩnh Dạ chân thành trả lời chàng.
Phong Dương Hề cười ha hả, ôm chặt lấy nàng.
- Thế thì tốt. Cuối tháng này ta sẽ tổ chức đại lễ phong Hậu!
- Cái gì?
- Giang sơn của ta, Hoàng vị của ta có thể dễ dàng nhường cho người khác sao? Nàng tưởng là trẻ con chơi trò Hoàng đế à? - Phong Dương Hề phì cười - Nàng mắc bẫy rồi! Chẳng qua ta chỉ cho Yến giúp ta xử lý quốc sự, nhân tiện dùng bình trà bằng đá quý, bộ ly thượng hạng để mua một vài câu nói của Trần Thu Thủy thôi.
- Ta...
- Nàng hối hận thì sẽ mất võ công đấy. Trong cung không có bảy mỹ nhân, không có phi tần, nàng cùng ta làm Hoàng đế. Rất công bằng! - Phong Dương Hề lập tức ngắt ngang lời Vĩnh Dạ.
- Làm Hoàng đế bận lắm, một mình ta thì không vui.
- Nàng bận cùng ta.
- Ta không thích quốc sự.
- Sao lại không thích? Nàng nghĩ xem, bao nhiêu là đại thần, người nào là trung thần, người nào không phải, phải mất bao nhiêu tâm tư mới tìm hiểu được? Ngày nào cũng có rất nhiều việc cần ra quyết sách, đều là vì bách tính, có ý nghĩa lắm chứ! Bách tính sống tốt thì thu thuế sẽ nhiều, thuế nhiều thì quốc khố mới đầy đủ. Tiền tron quốc khố nhiều thì nàng cũng được tiêu thoải mái, kiếm ít tiền mọn trên giang hồ thế thì có ý nghĩa gì? - Phong Dương Hề thuyết giáo một tràng.
- Còn nữa, nàng muốn uống Thanh Châu Hồng của Trần quốc, chỉ một câu nói là có người mang tới cho nàng; nàng muốn ăn cá ở Cố Nhã Viên, một câu nói là có người mang lên tận bàn. Mùa thu có thể đi săn chồn, Hoàng gia có một khu săn bắn rất rộng. Đúng rồi, thịt gấu xiên lên nướng thơm lắm, ta có thể cùng nàng đi săn gấu. Nàng xem, ăn uống chơi bời, có thứ nào mà ai hơn được nàng không?
- Cưới chồng, ăn uống... - Vĩnh Dạ lẩm bẩm, nàng muốn sống cuộc sống như thế nào - Nhưng ta muốn sống đơn giản một chút, không muốn cả ngày phải bận rộn vì quốc gia, bách tính.
- Ừ, ta nói thật đấy. Ta có thể vì chàng vào cung, nghe thì có vẻ thích lắm, nhưng ta thực sự vẫn muốn sống cuộc sống đơn giản một chút.
Phong Dương Hề cau mày, bỗng dưng nhớ ra điều gì đó, cười nói:
- Nàng còn đeo tấm mộc bài ta tặng nàng không?
Vĩnh Dạ ngơ ngác, tháo tấm mộc bài ở cổ ra, gần như nàng đã quên mất là mình còn đeo nó, hình như từ khi Phong Dương Hề đeo tấm mộc bài này lên cổ nàng, nàng chưa từng gỡ nó xuống. Nàng ngạc nhiên nhìn chàng:
- Sao chàng biết ta vẫn đeo?
- Sao ta lại không biết? Ở trúc lầu bên hồ Lạc Nhật, ta đã cởi hết của nàng... lườm ta làm gì? Nàng là vợ đã hứa gả cho ta, sao ta không thể cởi y phục của nàng? - Phong Dương Hề hùng hồn.
Vĩnh Dạ đỏ mặt, quay đầu đi hỏi:
- Làm gì?
Phong Dương Hề xoay mặt nàng lại, cười nói:
- Ta từng nói, có tấm mộc bài này thì ta sẽ làm cho nàng một việc. Ví dụ, nàng có thể yêu cầu ta vì nàng mà từ bỏ Hoàng vị.
Vĩnh Dạ sửng sốt.
- Rốt cuộc là chàng có nhường ngôi cho Mộ Dung Yến không?
- Phong Dương Hề! Chàng còn giễu cợt ta, ta mà giận là không đi với chàng nữa!
- Là ai nói “Ta nhớ chàng rồi, ta cảm thấy mình chẳng thể nào tìm được một nam nhân nào tốt hơn chàng nữa, ta quyết định đi theo chàng cả đời. Nếu ta nói dối thì bị phế võ công, muốn chạy cũng không chạy được?” Ha ha! - Phong Dương Hề nhắc lại lời nàng. Quất roi thúc ngựa chạy nhanh.
Trong gió vang lên giọng nói đầy sầu não của Vĩnh Dạ:
- Thế ta phải theo chàng làm Hoàng đế hay là không?
- Trên đường từ đây về Tề quốc, nàng có thể thong thả mà suy nghĩ.
Vĩnh Dạ thở dài, đúng là một lựa chọn khó khăn. Làm Hoàng đế có rất nhiều tác dụng, làm Vương gia cũng có rất nhiều lợi ích. Đối với nàng mà nói, nhà thì một bên rộng hơn, một bên nhỏ hơn. Nàng nhớ lời phụ vương từng nói, chàng có phải là Thái tử không thì có quan hệ gì, nếu chàng thực sự muốn đưa nàng cao chạy xa bay thì ông và phụ hoàng chàng chẳng phải cũng chỉ biết giương mắt lên nhìn?
Nàng ngẩng đầu lên mỉm cười:
- Ta không chọn. Có nhà là được, dù to hay nhỏ. Có chàng là được, an tâm là ổn. Chàng không lo thì ta lo cái gì? Thế nên câu hỏi lựa chọn này để chàng tự trả lời đi.
Lời này vừa thốt ra, nàng thấy trái tim mình bỗng nhiên thật an bình, chỉ cần có chàng, là tốt rồi.
Phong Dương Hề cúi đầu nhìn nàng, trong mắt Vĩnh Dạ tràn đầy tin cậy. Cuối cùng chàng cũng có được thứ mình muốn, cho dù chàng đưa ra quyết định thế nào, nàng cũng sẽ ở bên cạnh chàng.
Phong Dương Hề nhéo nhéo mặt nàng, cười khẽ:
- Ngốc! Làm Hoàng đế làm gì có nhiều thời gian ở bên nàng? Yến tâm tư cẩn mật, tính tình ôn hòa, tâm địa rộng lượng, chắc chắn sẽ rất tốt với bách tính. Có điều, ta hứa với đệ ấy, nếu Tề quốc có chuyện, ta sẽ không khoanh tay bàng quan. Giờ chúng ta về nhà nhé?