hoặc kiếm cớ gì đó để không dấy lên trận can qua giữa hai nước Trần, An.
Không có Phong Dương Hề, trăm Báo Kỵ tinh nhuệ này chắc chắn không phải là đối thủ của Dịch Trung Thiên. Đêm nay liệu có bình an không? Vĩnh Dạkhông biết, nàng buộc phải âm thầm bảo vệđội ngũđã theo nàng đi sứ. Cho dù nàng không coi trọng tính mạng của hàng trăm Báo Kỵ này thì cũng tuyệt đối không để họ xuất hiện trên kim điện của Trần quốc với bộ dạng lem luốc.
Ánh chiều tà đã dứt, chim mỏi bay về rừng.
Con đường giữa rừng sáng bàng bạc dưới ánh trăng.
Đêm không chút gió, thi thoảng có tiếng chim kêu.
Giữa núi nghe thấy tiếng vó ngựa, cùng với đó là tiếng lốc cốc của bánh xe nghiến xuống mặt đường. Nhìn từ xa, khu rừng tối tăm ánh lên một hàng dài đèn đuốc, hệt như một con rắn đang trườn đi lặng lẽ.
Các Báo Kỵđều tập trung phòng bị, sát khí phảng phất trong không gian.
Vĩnh Dạ sắp xếp ổn thỏa, nhìn Ỷ Hồng trong phục sức của mình bèn cười: - Ngươi không có võ công, nhớ ba bước ta dạy ngươi là được.
Ỷ Hồng gật đầu, bàn tay siết chặt cây nỏ ngắn, thắp sáng thêm ngọn đèn trong xe, cửa sổ lập tức thấp thoáng một bóng người đầu đội kim thiền.
Vĩnh Dạ kéo khăn che mặt, đẩy ngăn giữa của xe ngựa ra chui vào trong, rồi lại mở một tầng để lộ gầm xe, đang định nhảy xuống thì nghe thấy Ỷ Hồng dặn với theo một tiếng: - Thiếu gia, người phải cẩn thận nhé.
Nàng quay đầu lại, chớp mắt: - Có chuyện gì thì vào đây, việc khác mặc kệ. Nghe thấy chưa?
- Vâng!
Vĩnh Dạ hít một hơi rồi chui xuống, kéo tấm ván lại, nhân lúc cỗ xe đi qua một ngã rẽ, bèn lăn vào đám cỏ dài. Đội Báo Kỵđi theo không phát hiện bất cứđiều gì dị thường, khi đội xe đi qua, Vĩnh Dạ thi triển khinh công bám theo sát nút.
Đã lâu lắm không chạy giữa rừng, Vĩnh Dạ cảm thấy thật vui vẻ, tốc độ của đội xe không bằng nàng, chẳng mấy chốc nàng đã ởđằng trước cảđội.
Trước khi xuất hành nàng đã xem bản đồ rất kỹ. Phía trước cánh rừng này có một cây cầu gỗ, qua khỏi cầu thì rừng cây sẽ càng cao lớn, rậm rạp hơn. Nếu có mai phục thì đội xe ra khỏi khoảnh rừng này là sẽ lập tức nằm trong phạm vi cung nỏ của đối phương. Khi đội xe đi qua cầu rồi cho nổ, thế là cảđội sẽ hết đường lùi.
Nàng rảo nhanh bước chân, lướt đi như một cơn gió.
Dưới ánh trăng, cây cầu gỗ lặng lẽđứng đó, bên dưới là dòng suối chảy róc rách, Vĩnh Dạ nhảy xuống suối, lợi dụng những tảng đá to đểẩn thân, chỉ trong giây lát đã tới gần gầm cầu.
Quả không nằm ngoài dựđoán, nàng thấy dưới gầm cầu có bốn bóng đen. Làm thế nào để bọn họ chết mà không để lại âm thanh gì? Trong vòng nửa canh giờ nữa đội xe sẽ tới nơi. Nàng hít sâu một hơi, ngưng thần phân biệt hơi thở lẫn giữa tiếng nước chảy róc rách. Một tay nắm chặt ba cây châm lặng lẽ lại gần, còn cách khoảng hai trượng nữa thì kim châm bay ra, chớp mắt đã cắm vào yết hầu của ba người. Còn một người kinh ngạc quay đầu, cổ họng đã đón phải thanh dao trong tay Vĩnh Dạ, khí quản bị cắt đứt, hơi thở chấm dứt, hắn há hốc miệng cố hít không khí vào, ôm chặt cổ họng phát ra tiếng rên khe khẽ.
Vĩnh Dạ lạnh lùng nhìn hắn, bàn tay lướt qua. Hắn cảm thấy ngực mình lành lạnh, như thể nước suối đã chảy vào tim, thanh dao mỏng như tờ giấy rút ra khỏi cơ thể, nhanh tới mức máu còn chưa kịp bắn vọt ra thì toàn thân đã ngã xuống.
Cũng được! Vĩnh Dạ so vai, nương theo ánh trăng kiểm tra y phục của chúng, rặt một màu đen tuyền, không có tiêu chí gì, ngay cả binh khí cũng là đao và tiễn nỏ có thể mua ở bất kỳ tiệm binh khí nào. Vĩnh Dạ mỉm cười, nàng không cho rằng sơn tặc lại sử dụng phục trang và vũ khí thống nhất, hơn nữa lại toàn là đồ mới.
Vĩnh Dạ có thể khẳng định rằng, đám người này là người của Dịch Trung Thiên, Dịch đại tướng quân. Xem ra, đội xe sẽ không bị tiêu diệt, muốn cướp lễvật để nàng mất mặt mới là mục đích thực.
Nàng đứng lên, sờ lên thân cầu, ngón tay chạm phải cái gì ươn ướt và trơn trượt, đưa lên mũi ngửi, quả nhiên là dầu hỏa. Nàng ngẫm nghĩ, không vào rừng mà xách mấy thi thể ném vào một bụi cỏ cao trong rừng, rồi nhanh chóng quay đầu lại.
Khi nàng chui vào gầm xe ngựa, bèn vội vàng dặn Ỷ Hồng: - Tắt đèn đi, bảo Lâm Đô úy lại đây.
Chưa kịp thay y phục, Vĩnh Dạđã nghe thấy tiếng vó ngựa, giọng Lâm Đô úy vang lên bên ngoài: - Hầu gia có việc gì ạ?
- Bảo đội ngũđi chậm lại! - Nàng nhanh nhẹn thay y phục, Ỷ Hồng vội vàng đội kim thiền cho nàng, Vĩnh Dạ lại trầm giọng căn dặn một hồi qua tấm rèm.
Lâm Hồng gật đầu hiểu ý.
Bấy giờ Vĩnh Dạ mới thở phào, thay y phục xong thì bắt đầu chỉnh lại dung nhan.
Vĩnh Dạ uống một ngụm trà, nhắm mắt: - Mệt chết mất. Lát nữa cúi đầu thấp một chút, đừng để người ta nhìn thấy.
Chớp mắt, đội xe đã lên cầu và chầm chậm đi qua. Vừa mới vào rừng, tiếng mũi tên đã cắm phập phập vào xe ngựa. Đó là loại tiễn thường dùng của bọn sơn tặc, trên thân có buộc sáo trúc, khi bắn sẽ vang lên âm thanh cảnh cáo.
- Đây là đội xe của sứ thần nước An sang Trần, tặc tử phương nào mà to gan đến thế! - Lâm Hồng quát to.
- Ha ha! Muốn đi qua đây thì hãy để lại tiền mãi lộ, ta chỉ cướp tiền chứkhông giết người! - Một giọng rất hống hách vang lên giữa rừng, trong chốc lát, trước mặt xuất hiện một đội nhân mã, đèn đuốc chiếu sáng cả khu rừng. Đưa mắt nhìn sang, dường như cả khu rừng đã bịđịch nhân chiếm đóng.
Tên đi đầu mặt mũi hung tợn, khoảng bốn mươi tuổi, đầu chít khăn vuông, tay cầm cửu hoàn đại đao. Vĩnh Dạ vén rèm kiệu lên nhìn đầy vẻ thích thú, đây là sơn đại vương mà người ta vẫn đồn sao?
Lâm Hồng lạnh lùng quát: - Ngươi là lộ khách ở núi nào?
Nếu là sơn tặc thì thường đều để lại danh hiệu, chỉ cướp tiền tài. Có điều Vĩnh Dạ lắc đầu, tiền tài của sứ thần, cướp rồi chẳng ai dám lên tiếng, lại còn báo danh hiệu làm gì?
Đại hán đó bật cười to: - Ta để lại tên để chờ các ngươi tìm tới bắt hay sao?
Đội Báo Kỵ nổi giận, lập tức lao lên: - Đô úy, mạt tướng sẽ chém đầu gã!
- Khoan! - Lâm Hồng ném một vật trong ngực ra, cười nói - Vị hiệp sĩ này có biết tấm mộc bài này không?
Tên đại hán đó nhận lấy, liếc một cái rồi ném trở lại: - Phong Dương Hề là cái thá gì! Đại gia không sợ hắn đâu. Địa bàn của ta, ta làm chủ!
Lâm Hồng thầm thán phục Vĩnh Dạ tính toán rất chuẩn, cười lạnh một tiếng, thần thái lập tức trở nên ngượng ngùng, rụt rè nói: - Phong Dương Hề Phong đại hiệp... hiệp sĩ không biết ư?
- Đừng nhiều lời! Để lại quà mừng rồi ta sẽ thả cho các ngươi đi!
Lâm Hồng tỏ ra khó xử, các tướng sĩ thủ hạđều rút đao ra, quát: - Đô úy, đánh đi!
- Câm miệng! Cho dù có thí mạng thì liệu có thểđấu lại được với bao nhiêu người thế không? - Thái độ ông trở nên vô cùng cung kính. - Hầu gia nhà tôi nói, tiền tài là vật ngoài thân, coi như là để kết giao với mấy vị bằng hữu. Để lễ vật lại, chúng ta đi!
Đội Báo Kỵđều phẫn nộ bất bình, sa sầm mặt không lên tiếng, hộ tống xe ngựa của Vĩnh Dạ rời đi, để lại toàn bộ năm xe quà mừng.
- Chờ chút! Còn ba xe kia chở cái gì?
- Hiệp sĩ, đó là hành trang của Hầu gia nhà tôi.
- Để lại!
- Chuyện này... - Lâm Hồng vô cùng khó xử, bèn tới trước xe của Vĩnh Dạ bẩm báo.
Hán tửđó chỉ thấy trong xe có một bàn tay thò ra phẩy nhẹ, bất giác tò mò, một kẻ nhát gan yếu đuối tới mức không dám đánh nhau lại là con trai của Đoan Vương ư? Gã nổi lòng hiếu kỳ, thúc ngựa lên trước quát: - Bước ra để ta xem phò mã nước Trần chúng ta trông như thế nào? - Ha ha! - Tiếng cười nhạo nhất thời vang lên khắp rừng.
Đội Báo Kỵ mắt ai cũng tóe lửa, chỉ hận không thể rút đao ra đánh.
- Ngươi lại đây, ta cho ngươi nhìn là được chứ gì. - Vĩnh Dạ lạnh nhạt nói.
Hán tửđó ỷ mình đông người, bèn bước lại gần thật.
Rèm xe vén lên, gã thấy một thiếu niên đầu đội mũ sa đang ngồi trong xe, bên cạnh có một người ăn mặc như thị nữ cúi thấp đầu. Gã càng to gan hơn, thò tay vào định vén tấm sa mỏng, Vĩnh Dạ bất động, mặc cho gã vén tấm sa lên, cười nói: - Hiệp sĩ có thể cho chúng tôi qua không? - Giọng nàng rất rõ ràng, nói xong còn cúi đầu ho hai tiếng.
Hán tửđó thấy Vĩnh Dạđúng là bệnh tật yếu ớt như lời đồn, sắc mặt u ám, đôi môi xám xịt, trong bóng đêm nhìn như sắp đoạn khí, chỉđược cái ngũ quan tinh tế, toát lên một vẻ vô cùng quỷ dị.
Gã rụt tay về, xua đao cười lớn: - Thả cho họđi, các huynh đệ tới chuyển quà mừng đi!
Lâm Hồng thấy thế bèn hô to: - Đi!
Một trăm tướng sĩ hộ tống xe ngựa nhanh chóng rời đi. Tới khi trời sáng, ra khỏi khu rừng đi tiếp mười dặm cuối cùng cũng tới được trấn Thanh Tuyền.
- Hầu gia, ởđây bắt đầu phân đường. - Lâm Hồng nói nhỏ.
Vĩnh Dạ xuống xe ngựa, hít thở bầu không khí trong lành nơi đây, tâm trạng vô cùng thoải mái, cười nói: - Nghỉ ngơi ăn sáng ở trong trấn.
Trấn Thanh Tuyền rất nhỏ, chỉ có mười mấy hộ, con đường bị chia làm hai.
Thị trấn tuy nhỏ nhưng trà lầu, tửu quán, khách điếm đều có.
Vĩnh Dạ chỉ tay vào khách điếm nói: - Mọi người vất vả cảđêm, vào khách điếm nghỉ ngơi, dùng cơm xong thì xuất phát. Mọi người chỉ có một khắc thôi đấy.
Từ trong núi đi ra đều là các sơn khách, buôn bán hàng hóa giữa ba nước, trong khách điếm đột nhiên có hàng trăm người tới khiến ông chủ giật mình.
Lâm Hồng ném một đĩnh vàng ra, cười nói: - Bọn ta là sứ thần của An quốc, sang nước Trần chúc thọ Trần Vương, chỉ nghỉ ngơi một lát là đi ngay. Mang ít đồăn lên đây nếu vui sẽ thưởng thêm.
Ông chủ cầm đĩnh vàng nghe nói chỉ là dừng chân nghỉ ngơi thì vui vẻ cười tươi, ra lệnh cho nhà bếp mau nấu cháo, hấp màn thầu, mang hết các món ngon vùng sơn dã ra hầu hạ.
Các tướng sĩđều thấy bất mãn. Vĩnh Dạ liếc thấy, gọi Lâm Hồng tới bàn mình, cười nói: - Tức lắm phải không? Còn chưa động thủđã cống nạp năm xe lễ vật và ba xe hành lý, tay không tới chúc thọ Trần Vương nói thế nào cũng quá sơ sài đúng không?
Chúng nhân bị nói trúng tâm sựđều cúi đầu xuống, trên mặt thoáng lộ vẻ khinh thường.
Vĩnh Dạ uống một ngụm cháo nóng, cười nói: - Mùi vị khá lắm, mọi người vất vả cảđêm rồi, ăn nhiều một chút.
Lâm Hồng thấy có người mặt mũi đã đỏ bừng định phát tác thì vội quát: - Ăn mau lên, Hầu gia tự có sắp xếp! - Trong lòng ông cũng nhưđánh trống, tuy đã làm theo lời Vĩnh Dạ nói, nhưng ông cũng không biết trong lòng Thế tửđang nghĩ gì.
Vĩnh Dạ thở dài nói: - Lâm Đô úy cũng thấy lạ phải không? Chẳng qua ta chỉ cảm thấy năm cỗ xe đó làm lỡ hành trình, nhờ bọn tặc tửđó vận chuyển giúp mà thôi. Còn vềhành trang, chỉ là mấy bộ y phục rách, không có cũng chẳng sao, có ngân phiếu còn sợ không mua được đồ sao? Ăn cơm xong chúng ta nhẹ nhàng lên đường.
Lâm Hồng ngờ vực, làm gì có chuyện bọn tặc tửấy trả lại năm xe lễ vật. Chứđừng nói là chuyển giúp.
Ỷ Hồng thấy ông ngây người ra thì mím miệng cười: - Lâm Đô úy, thiếu gia nói phải là phải, ngài ăn mau đi. - Nói rồi múc cho ông một bát cháo.
Lâm Hồng thấy điệu bộ chắc chắn của Vĩnh Dạ thì an tâm phần nào, uống vài ngụm cháo rồi vội vàng ra ngoài chuẩn bị. Sau bữa cơm, đội ngũ lên đường đi tới kinh đô nước Trần.
Vĩnh Dạ vén rèm xe nói với Lâm Hồng đi bên ngoài: - Tăng tốc khởi hành. Trên đường mà gặp sơn tặc thì không cần phải hỏi, giết hết cho ta, không