ó người theo dõi. Vĩnh Dạđi rất chậm, cảm nhận cơn gió đêm xuân dễ chịu. Người đi theo là ai? Muốn làm gì? Nàng cười, khi đi qua một ngã rẽ bèn thi triển khinh công bay nhanh lên nóc nhà, núp sau bóng râm của một bức tường tránh gió. Không lâu sau, nghe thấy tiếng gió lướt qua, nàng thả lỏng bản thân lặng lẽ ngó đầu ra, thấy người đó dừng chân vẻ do dự, rồi đi về phía Đoan Vương phủ.
Tới Vương phủ tìm mình ư? Vĩnh Dạ nghĩ ngợi, có phải người của Mẫu Đơn viện đi tìm Lý Ngôn Niên không? Nàng tới Mẫu Đơn viện không quan trọng, quan trọng là dùng Ngọc Tụ uy hiếp Du Li Cốc để có được giải dược cho Nguyệt Phách. Một thích khách từ nhỏđã được bồi dưỡng ở Du Li Cốc, hành động này chỉ có thể khiến Du Li Cốc vốn kỷ luật nghiêm minh nổi lên sát ý. Vĩnh Dạ thở dài, nhớ lại tình cảnh năm xưa nhất thời không đành lòng đểNguyệt Phách đứng ra. Lý Ngôn Niên có lập tức tới Hoàn Ngọc viện trách tội nàng không? Hay nhắc nhở nàng rằng trong thuốc của Hồi Hồn có cổđộc? Nói với nàng rằng... không có Nguyệt Phách thì còn có Phong Dương Hề?
Thời gian không còn nhiều nữa, nàng phải về tới Vương phủ trước khi Lý Ngôn Niên tìm nàng. Vĩnh Dạ nhanh nhẹn rẽ vào một ngõ nhỏ sau lưng Tập Hoa phường.
Lúc đi qua ngõ, nàng đưa mắt liếc nhìn tiệm mì, người bán là một thanh niên. Nàng buồn rầu, ánh mắt chăm chú nhìn vào một căn nhà gỗ nhỏở sâu trong ngõ, bước chân không dừng lại, tiếp tục bước qua.
Đứng trước cửa, nàng gõ nhẹ mấy cái: - Trong nhà có người không?
Phong Dương Hề ra mở cửa, nhíu mày nhìn nàng vẻ khó hiểu, rồi nghiêng người cho nàng vào trong.
Vĩnh Dạđứng yên, lấy miếng mộc bài ở cổ ra: - Huynh từng nói có thể dựa vào nó để nhờ huynh làm thay ta một chuyện.
Phong Dương Hề thấy nàng trân trọng đeo miếng mộc bài trên cổ thì hơi cảm động, cầm miếng mộc bài lên, cười nói: - Vĩnh Dạ muốn ta làm việc gì?
- Làm việc gì cũng được ư?
Gương mặt đầy ắp sự hy vọng và chờđợi ấy ánh lên tia sáng thuần khiết như một đứa trẻ, khiến Phong Dương Hề nhất thời nhớ lại cảnh tượng hồi nhỏ khi mình xin người thân một món đồ mình thích. Chỉ có điều hắn thường không có được, thường phải thất vọng, thường phải chôn vùi khát khao xuống tận đáy tim, rồi học cách không bao giờ nhắc tới nữa. Nhưng hắn hiểu, hắn hiểu cảm giác bị từ chối. Hắn làm ra tấm mộc bài này là hi vọng có thểđáp ứng một nguyện vọng của đối phương, muốn được nhìn thấy ánh mắt sáng bừng lên của người đối diện.
Ánh mắt ấy khiến hắn thấy mãn nguyện.
Không đợi Phong Dương Hề trả lời, Vĩnh Dạđã cúi thấp đầu mũi chân vô thức di di trên đất, lộ vẻ buồn bã và khó xử: - Thôi, không thể nào đâu... phiền phức quá... cảm ơn, tấm mộc bài ấy ta sẽ coi là kỷ niệm, không cần huynh giúp ta nữa.
Tấm mộc bài buộc bằng dây tơđong đưa qua lại trước mắt. Vĩnh Dạ cúi đầu buồn bã đưa tay ra cầm lấy. Tấm mộc bài đột nhiên bị nhấc lên cao, nàng cầm hụt. Vĩnh Dạ ngẩng đầu lên mím môi bất mãn nói: - Lần sau ta tìm việc gì đơn giản hơn, huynh giúp ta làm xong rồi thu về, bây giờ nó là của ta!
Phong Dương Hề bật cười, tiếng cười sảng khoái phát từ nơi yết hầu, vị Thế tử gia được phong làm Vĩnh An Hầu này thật là giống trẻ con. Vĩnh Dạ liếc hắn, từ góc độ của nàng chỉ nhìn thấy lồng ngực phập phồng vì cười và chòm râu rậm rì của hắn. Vĩnh Dạ lùi sau một bước, nàng không quen việc không nhìn thấy mắt đối phương khi giở trò lừa gạt, như thế không có lợi cho phán đoán của nàng.
Phong Dương Hề mỉm cười đeo tấm mộc bài vào cổ nàng, đôi mắt từng lấp lánh tia nhìn sắc bén, mê hoặc trong bóng đêm khiến nàng căm hận ấy trở nên dịu dàng khác thường: - Ta hứa với ngươi.
- Huynh không hỏi ta xem là việc gì sao? - Vĩnh Dạ nghĩ, đại hiệp trên đời này đều dễ lừa thếư? Trân trọng tấm mộc bài của hắn khiến hắn cảm động, tràn đầy cảm giác tin tưởng hắn khiến hắn cảm thấy nếu không giúp mình thì thật có lỗi, chủđộng lắc đầu từ chối lại khiến hắn tò mò. Nàng chỉ mới dùng một chiêu thuật rất nhỏ, Phong Dương Hề chưa hỏi han gì đã quyết định giúp nàng. Lý Thiên Hựu bảo Phong Dương Hề giúp hắn cũng là như thế sao?
- Ta nghĩ, chắc chắn là ngươi sẽ không bắt ta làm việc gì khó khăn quá, cũng chắc chắn không phải là chuyện thương thiên hại lý. - Giọng Phong Dương Hề khiến Vĩnh Dạ nhớ tới thầy giáo kiếp trước của mình, gương mặt nhân từ nói với một học sinh ưu tú như nàng rằng "Thầy tin chỉ cần con chịu học bài, thì con nhất định sẽ thi được điểm cao".
Vĩnh Dạ lưu luyến sờ tấm mộc bài trên cổ, rồi không hề do dự tháo nó xuống: - Trần Vương gửi quốc thư yêu cầu ta tới chúc thọ, phụ vương đã chuẩn bịrất chu toàn, nhưng ta vẫn muốn mời huynh làm bảo tiêu của ta. - Vĩnh Dạ nởnụ cười rạng rỡ - Nghe nói Phong đại hiệp mười lăm tuổi đã đấu ngang cơ với cao thủđệ nhất Trần quốc ở Tán Ngọc Quan, có huynh thì Vĩnh Dạđi sứ sang Trần cũng an toàn hơn.
Mời hắn làm bảo tiêu ư? Vị Thế tử này từ nhỏđã ốm yếu lắm bệnh, xem ra rất sợ hãi thế giới bên ngoài. Phong Dương Hề hiểu ra, cầm tấm mộc bài trên tay nàng, đeo lại vào cổ nàng: - Ta vốn cũng định sang nước Trần một chuyến, ta sẽ âm thầm bảo vệ ngươi.
Lần này không tính!
Vĩnh Dạ vui mừng muốn ngất, toét miệng ra cười: - Thế có phải là ta lời rồi không? Huynh nói rồi là không được hối hận đấy nhé! - Nàng cười cười bỏđi, được mấy bước lại quay đầu cười với Phong Dương Hề - Y phục của huynh chọn khá lắm! Chỉ có điều râu hơi xấu một chút.
Vĩnh Dạ cười tít cả mắt. Một người muốn tìm mình để giết mà lại chịu làm bảo tiêu cho mình khiến nàng cảm thấy vô cùng tự hào.
Phong Dương Hề không nhịn được bật cười, cúi đầu nhìn bộ hắc y mới mua. Khá lắm? Có trời mới biết y phục trong tiệm may khác gì y phục bán ngoài chợ. Vĩnh Dạ nói là thân hình mình khá lắm sao? Phong Dương Hề nhướng mày, vuốt râu, bật cười. Hắn cảm thấy theo Vĩnh Dạ sang Trần quốc, dọc đường chắc chắn sẽ rất thú vị.
Về tới phủ, đêm đã khuya lắm. Ỷ Hồng và Nhân Nhi chờ mòn mỏi, thấy Vĩnh Dạ mang theo nụ cười quay về thì ra sức ca thán.
Vĩnh Dạ phải nói mãi mới dỗ dành được bọn họ vui vẻ lên, thấy hai người vào phòng ngủ mới lặng lẽ rải Mê Hồn Tán. Nàng nghĩ, tối nay thế nào Lý Ngôn Niên cũng tới.
Nàng thổi tắt nến trong phòng, lát sau, quả nhiên Lý Ngôn Niên xuất hiện. Thấy Vĩnh Dạ ngồi ngay ngắn trên ghế chờ mình, bèn kéo khăn che mặt xuống, cười lạnh: - Giờ cứng cáp rồi phải không? Còn dám mặc cả với sơn cốc nữa?
- Sư phụ từng nói, chỉ cần tôi không bại lộ thân phận thì sơn cốc sẽ không nhúng tay vào việc cứu Nguyệt Phách. Nếu y đã là con tốt thí thì hà cớ gì phải lấy mạng y?
Lý Ngôn Niên hít sâu một hơi. Vĩnh Dạ tin rằng nếu không phải vì mình vẫn còn hữu ích thì ngay bây giờ Lý Ngôn Niên đã giết mình. Nàng mỉm cười nhìn hắn, thong thả nói: - Kế hoạch này nói thật lòng ban đầu không nên cho y tham dự, tôi không hiểu vì sao phải cho Nguyệt Phách tới phủ Hựu thân vương, lại còn như là tặng không? Chẳng lẽ Hựu thân vương đã trả cho sơn cốc một khoản tiền lớn vì sợThái tử ban độc dược cho hắn? Nếu vậy thì vì sao hắn còn tỏ vẻ như kiên quyết lấy mạng của Nguyệt Phách? Chẳng lẽ Nguyệt Phách ngoài mặt thì bảo vệ Hựu thân vương nhưng lại âm thầm giúp đỡ Thái tử?
Lý Ngôn Niên nhìn đôi mắt sáng lấp lánh của Vĩnh Dạ trong bóng tối, bỗng dưng thấy hơi hối hận, tiểu tử này từ nhỏđã có tâm tư thâm trầm, ở sơn cốc luôn là người gây họa, đã thế Thanh y quái và Trình Điệp Y còn thích nó, lúc nào cũng bảo vệ nó. Sơn cốc vì sao lại phái Nguyệt Phách tới bảo vệ Hựu thân vương, hắn biết, nhưng không muốn vì vậy mà phá hoại đại kế của mình. Lời Vĩnh Dạ như những cái gai chọc vào mắt hắn, bao nhiêu năm qua, hắn nhẫn nhịn bao nhiêu năm qua để chờđợi khoảng thời gian này sao?
Hắn ta hít sâu một hơi, cố bình ổn lại hận ý và sự bất lực đang trào dâng trong lòng, bình thản nói: - Ta tới để nói với ngươi, sở dĩ sơn cốc cho Nguyệt Phách giải dược là vì đã không cần dùng y để kiềm chế ngươi nữa rồi. Hồi Hồn nói, ngươi đã trúng cổ độc, ngươi có muốn biết thảm trạng khi độc phát tác không?
Vĩnh Dạ giật mình, lộ vẻ kinh hãi, đưa tay lên ôm ngực, chỉ mặt Lý Ngôn Niên nói: - Các ngươi thật độc ác!
Lý Ngôn Niên thấy Vĩnh Dạ lộ vẻ hoảng hốt thì cau mày, đây thực sự không giống như tác phong của nó, chẳng lẽ nó không uống giải dược của Hồi Hồn?
Quả nhiên, Vĩnh Dạ bật cười nho nhỏ: - Tôi biết, thông thường chỉ cần tôi không phản bội sơn cốc thì độc tố cũng không phát tác, thậm chí còn có thể sống tới già, đúng không?
- Ha ha, ngươi thông minh lắm. - Lúc này Lý Ngôn Niên mới hết nghi ngờ - Còn nữa, nhiệm vụ lần này mà có một chút sai sót gì, Phong Dương Hề sẽ biết ai là người mà hắn cần tìm. Còn ta thì sẽ nói với Đoan Vương, ngươi chỉ là đồ g i ả.
- Tôi hiểu rồi, sư phụ. Đầu tiên tôi rất thích thân phận Thế tửĐoan Vương, hiện nay còn là Vĩnh An Hầu. Sau này tài sản của Đoan Vương sẽ là của tôi, có quyền có tiền đương nhiên sướng hơn là làm thích khách. Hơn nữa tôi không đánh lại Phong Dương Hề, thích khách sợ nhất là các đại hiệp chính nghĩa mà, phải không? - Vĩnh Dạ nói rất kiên quyết, Lý Ngôn Niên cảm thấy lòng lạnh đi, mình đã dạy ra dạng đồđệ nào thế này?
Độc ác, bình tĩnh, trông có vẻ rất nhẹ nhàng song đã nói hết âm mưu của sơn cốc bao nhiêu năm qua.
- Còn nữa, - Vĩnh Dạđảo mắt - Ông không cần phải giữ Nguyệt Phách trong tay để uy hiếp tôi, tôi chủđộng cung cấp một tin tức tốt hiếm có, tôi đã mời Phong Dương Hề hộ tống mình đi Trần quốc. Tin tức này đáng tiền lắm, sau này nếu tôi có bất cứ di động gì, ông chỉ cần nói với Phong Dương Hề thân phận của tôi, chắc chắn hắn sẽ tức tới thổ huyết, không giết được tôi thì không xảđược nỗi hận trong lòng. Tôi như thếđã đủ trung thành với Du Li Cốc chưa?
Lý Ngôn Niên khựng lại, đúng là Tinh Hồn rất trung thành, trung thành tới mức khiến hắn sợ hãi. Nghĩ lại đại kế của mình, hắn thở dài nói: - Dù sao cũng từng là sưđồ, nhiệm vụ kết thúc ta sẽ cho ngươi thuốc giải, đểngươi làm một Vương gia phú quý.
- Vĩnh Dạ đa tạ sư phụ, ân tình cao như núi. - Vĩnh Dạ cười rạng rỡ.
- Tới nước Trần, tuy rằng có Phong Dương Hềởđó, nhưng rồng mạnh không thắng nổi rắn bản địa, ngươi phải đề phòng một người.
- Ai?
- Đệ nhất cao thủ Trần quốc, Tả tướng quân Dịch Trung Thiên! Hắn và công chúa là thanh mai trúc mã, lớn lên bên nhau, ái mộ công chúa đã nhiều năm rồi.
Nếu trận chiến ở Tán Ngọc Quan mà thắng thì hắn sẽ xin Trần Vương cho cưới công chúa.
Dịch Trung Thiên? Vĩnh Dạ ngẩn ngơ mất hai giây, cái tên này mang tới một cơn sóng rất lớn. Nàng cúi đầu cố nhịn cười đến mức run rẩy cả người, tranh giành công chúa với Dịch Trung Thiên? Thú vị thật!
Lý Ngôn Niên ngạc nhiên nhìn nàng, đột nhiên buông câu hỏi: - Ngươi quen hắn sao?
Nếu không phải là đêm khuya thanh tĩnh sợđánh thức giấc mơđẹp của người khác thì có lẽ Vĩnh Dạđã bật cười lớn. Nàng thở dốc, cố gắng dùng giọng nói bình tĩnh nhất để nói: - Hiện nay thiên hạ chia thành ba phần, nghe nói Dịch Trung Thiên thích nhất là bình luận ba nước, chỉ càn nói tới chủđề này là hắn đã vô cùng hào hứng. Nghe nói, chỉ là nghe Đoan Vương từng nói tới thôi. - Nàng ho khẽ, hắng giọng rồi tiếp - Sư phụđừng trách tôi cười, một viên tướng quân nhà Trần sẽ không dám làm chuyện đại loại nhưđưa công chúa bỏ trốn đâu, hơn nữa công chúa một lòng nóng ruột muốn 2được gả vào Đoan Vương phủ. Hắ