Lý Ngôn Niên sa sầm mặt: - Ngươi tên là gì? Gọi ta là gì?
- Vĩnh Dạ... Ta là Lý Vĩnh Dạ, Thế tử của Đoan Vương phủ! Lý Chấp sự phiền đi trước dẫn đường.
Hai người cùng cười, đằng sau nụ cười của cả hai đều ẩn chứa tâm tư riêng.
Thần sắc của nó khi nói chuyện khiến Lý Ngôn Niên cảm thấy người đang đứng trước mắt mình thực sự là Thế tử Lý Vĩnh Dạ, bởi vậy tâm trạng rất vui v ẻ.
Vĩnh Dạ thì cảm thấy được giẫm Lý Ngôn Niên dưới chân quả là một việc sung sướng tột độ. Không ngờ nhanh như vậy đã thoát khỏi cái tên Tinh Hồn, điều này khiến Vĩnh Dạ cũng hơi luyến tiếc.
Bữa sáng đơn giản nhưng phong phú: Bốn món ăn nhỏ, một đĩa màn thầu, cháo thịt nấu măng.
Vĩnh Dạ thực sự đã hơi đói, ở Du Li Cốc, nó chưa bao giờ thấy bữa sáng nào được chuẩn bị ngon lành như thế này, bèn cầm đôi đũa bằng ngà voi lên chuẩn bị ăn.
Gắp quả trứng gà chưa kịp nhét vào miệng thì trước mặt đã nghe thấy tiếng gió. Nó vô thức tránh ra, Lý Ngôn Niên xuất thủ thất bại bất giác sửng sốt, bực bội giáng mạnh một chưởng, lần này Vĩnh Dạ không dám tránh nữa, đau lòng nhìn cả đôi đũa và quả trứng kẹp trong đó bị đánh bay đi.
- Mời Thế tử đứng sang một bên học quy củ. - Lý Ngôn Niên lạnh nhạt nói.
Vĩnh Dạ sợ hãi bất lực đứng lên, nghĩ bụng hỏng rồi. Tuy Lý Ngôn Niên luôn miệng nhấn mạnh kể từ khi vào biệt viện, nó chính là Thế tử, nhưng lại không cho nó thoải mái hành động. Dù sao thì nơi này vẫn chưa là Vương phủ, mình nhập vai quá giỏi khiến Lý Ngôn Niên thực sự giống một nô tài. Lời nói ban nãy rõ ràng khiến hắn ta thấy không vui. Giả thì vẫn là giả, Lý Ngôn Niên làm vậy chẳng qua là muốn nó biết rằng, trước mặt người của Vương phủ, Vĩnh Dạ là Thế tử, còn trước mặt hắn thì không phải.
Lý Ngôn Niên tao nhã gắp thức ăn lên ăn, cẩn thận gạt miếng thịt nạc trong bát ra, thong thả ăn một ngụm cháo. Ỷ Hồng vội vàng đưa cho hắn một chiếc khăn trắng như tuyết, hắn lau miệng rồi mới quay đầu nhìn Vĩnh Dạ: - Phải ăn như thế.
Vĩnh Dạ tưởng rằng như thế là có thể ăn rồi, ai ngờ Lý Ngôn Niên lại nói: - Ăn vào rồi nhổ hết ra! Chỉ học quy tắc!
Ăn vào rồi còn nhổ ra? Vĩnh Dạ lập tức lại cảm thấy áp lực năm xưa toát ra từ người Lý Ngôn Niên ập tới. Nó không nói gì, biết rằng mình đã coi thường Lý Ngôn Niên rồi. Những tưởng hắn ta cho phép mình diễn thật, ai ngờ lại còn chiêu này, đưa mình lên địa vị Thế tử rồi lại gạt xuống. Hiển nhiên là một lần nữa nói với nó rằng, cái chức Thế tử này bảo nó làm thì làm, còn không cho làm nữa, thì nó vẫn là con chó mà Du Li Cốc thả ra để cắn người.
Vĩnh Dạ rất ngoan ngoãn. Nó lặng lẽ ngồi xuống, thong thả gắp một miếng thức ăn bỏ vào miệng, nước miếng tứa ra, nó nhổ vào đĩa, rồi lại học theo Lý Ngôn Niên, gạt miếng thịt ra, ăn một miếng cháo, nước miếng lại tứa ra, lại nhổ đi.
Vĩnh Dạ thầm chửi Lý Ngôn Niên biến thái. Cứ thế "ăn" hết bữa sáng, nhận cái khăn từ tay Ỷ Hồng lau miệng, nho nhã đứng lên.
- Giỏi lắm, bữa trưa bữa tối cũng ăn thế này, học ba ngày.
Lý Ngôn Niên hài lòng nhìn Vĩnh Dạ nuốt nước miếng trước đĩa thức ăn vô cùng đắc ý với biện pháp một mũi tên trúng nhiều đích của mình.
Phạt ba ngày không ăn cơm? Vĩnh Dạ nhớ rồi. Nhắc nhở bản thân ghi nhớ mình đang chấp hành nhiệm vụ, nhắc nhở bản thân sau này làm việc cũng đừng quên nghĩ tới tâm tư của người khác, đừng coi thường bất cứ ai.
- Đúng rồi, tối qua là sao hả?
Vĩnh Dạ cúi đầu, đáp khẽ: - Vĩnh Dạ cho rằng bệnh đã khỏe rồi thì không cần người ở trong phòng nữa.
Dù sao con người ngủ cũng có lúc nói mơ.
Lý Ngôn Niên sững lại, gật đầu đồng ý.
Thấy hắn ta đồng ý, Vĩnh Dạ vội vàng bổ sung thêm một câu: - Vĩnh Dạ là người học võ, cơ bắp lộ ra ngoài rất rõ, về tới Vương phủ tốt nhất là để ít người phục vụ thôi.
Lý Ngôn Niên ngẫm nghĩ rồi cười: - Ngươi suy nghĩ rất chu đáo. Ăn xong rồi thì đi khắp nơi thăm thú đi. Chúng ta chỉ có thể ở đây mười ngày, phải về Kinh đô trước ngày Ba mươi.
Vĩnh Dạ vội vàng gật đầu.
Ba ngày không ăn thì sẽ thế nào?
Khi đi trong viện tử, Vĩnh Dạ nhìn thấy một ngọn giả sơn, bên dưới thực sự có một cái động. Nó không hề nghĩ ngợi chui luôn vào đó, cười tươi nói: - Lãm Thúy! Mau mang xương sườn ra đây, không thì ta không ra đâu.
Đó là tình tiết được viết rõ ràng trong sách.
Lãm Thúy thấy nó bị Lý Ngôn Niên giáo huấn thì tỏ ra coi thường, cười lạnh đáp: - Thế tử, trí nhớ của người rất tốt, biết có chuyện này là được rồi. Người tưởng có xương sườn ăn thật sao? Lý Chấp sự nói rồi... á...
Vĩnh Dạ phẩy tay từ trong động chui ra, nhìn Lãm Thúy sợ hãi hét toáng lên, thản nhiên nói: - Một con rắn ngủ đông thôi mà, tỷ tỷ cần gì phải hét lên nghe thảm thiết thê.
Mình đã chui vào động mà còn không chịu mang xương sườn tới, Vĩnh Dạ cho rằng có ném con rắn đông cứng này ra cũng chẳng vấn đề gì.
Giờ ăn trưa, Vĩnh Dạ ngoan ngoãn tuân theo hết mọi quy củ, ăn rồi lại nhổ, ăn rồi lại nhổ trong ánh mắt sung sướng của Lãm Thúy và Ỷ Hồng. Chỉ được tiếp xúc bằng đầu lưỡi với những món ăn ngon khiến nó vô cùng khó chịu, nhưng trên mặt vẫn nở nụ cười tươi rói. Khi Lãm Thúy múc một bát canh đưa cho nó với nụ cười xảo trá, Vĩnh Dạ vung tay làm đổ bát canh, bắn cả lên người ả, rồi bình thản nói: - Ta muốn Ỷ Hồng bón cho ta ăn.
Trong sách có viết, Thế tử Vĩnh Dạ rất ỷ lại vào thị nữ Ỷ Hồng đã hầu hạ mình từ khi còn nhỏ, đi đường bắt nàng cõng, uống canh thích nàng bón.
Mắt Ỷ Hồng như sắp tóe lửa, lẳng lặng múc một bát canh khác, dùng thìa đút cho Vĩnh Dạ.
- Phì! - Vĩnh Dạ nhổ hết canh lên người ả, cười nói. - Lý Chấp sự bảo, chỉ học quy củ, không được ăn!
Ỷ Hồng bị nó phun canh đầy mặt, vung tay nắm lại. Lòng bàn tay nóng bừng, nắm thành nắm đấm, nhìn lại thấy một miếng thịt mỡ, bèn chỉ mặt Vĩnh Dạ, tức giận lắp bắp: - Ngươi... ngươi...
Vĩnh Dạ chỉ chờ câu này của ả, nhìn Lý Nhị đang há hốc miệng đứng ở cửa, quát: - Dám chỉ mặt Thế tử... quy củ trong phủ thế nào?
- Đánh hai mươi gậy, phạt quỳ! - Lý Nhị đã nghe Lý Chấp sự nói những điều này quen rồi nên chẳng hề nghĩ ngợi, buột miệng nói ngay.
Vĩnh Dạ rời khỏi bàn: - Mỹ nhân tiên sinh nói không nên đắc tội với nữ nhân, ta một lần đắc tội cả hai, làm thế nào đây.
Nói xong quay đầu bỏ đi một mạch. Lý Nhị và Ỷ Hồng, Lãm Thúy giận điên người, đưa mắt nhìn nhau. Gậy thì đương nhiên không bị đánh, cũng không phải phạt quỳ, nhưng Vĩnh Dạ lại khiến bọn họ cảm thấy mình đang phải đối diện với Lý Chấp sự thứ hai.
Buổi chiều, Vĩnh Dạ định ngủ một giấc. Phải nhịn đói ba ngày, nó chỉ đành ngủ nhiều thêm một chút, bây giờ không thể chọc vào Lý Ngôn Niên được. Vĩnh Dạ bức bối trong lòng lắm, chỉ mong mau tới ngày về Kinh đô, mau lớn hơn nữa. Nó hằn học tự nhủ, sau này nhất định phải giẫm Lý Ngôn Niên dưới chân mình.
Nhưng Ỷ Hồng và Lãm Thúy không cho nó như ý, đứng trước giường lạnh lùng nói: - Lý Chấp sự mời Thế tử tới đại đường nói chuyện.
Vĩnh Dạ ngáp dài, sao càng nhìn càng thấy hai người này đáng ghét, trong lòng bắt đầu mơ tưởng về Ỷ Hồng và Lãm Thúy thực sự trong Vương phủ. Đối với một người có thật lòng hay không, không phải dựa vào việc trang điểm gương mặt cho giống là được. Trong sách viết Ỷ Hồng và Lãm Thúy thực sự đối xử với Thế tử rất tốt. Hai người này, Vĩnh Dạ nguyền rủa nhiệm vụ tiếp theo của bọn họ là tới Mẫu Đơn viện tiếp khách.
Một khúc xương sườn mà cũng không nỡ cho, lại còn có đôi mắt xếch sắc sảo, loại nữ nhân này thì nó chẳng cần phải thương hoa tiếc ngọc.
Ban đêm Vĩnh Dạ không ngủ được. Trước là vì buổi tối tinh thần của nó rất tốt, giờ lại thêm một lý do nữa, đói không ngủ được.
Vĩnh Dạ lặng lẽ nằm trên giường cười khổ. Kiếp trước khả năng chịu đói của bản thân rất tốt, kiếp này thân thể vẫn còn đang trưởng thành nên cảm giác đói thật là đáng sợ.
Nếu có thể ra ngoài ăn trộm cái gì đó... Nó cười. Ngưng thần cảm nhận động tĩnh bên ngoài, trực giác nói cho nó biết mười người ở ngoài sân kia nếu xét về khinh công thì không bằng mình, nhưng nếu ra ngoài mà bị phát hiện thì có hậu quả gì? Liệu mình có nên nhịn tiếp không? Người ta vẫn nói chuyện nhỏ không nhịn tất hỏng đại sự, Vĩnh Dạ bắt đầu phân tích.
Đúng lúc này, nó nghe thấy trên trần nhà có động tĩnh, có người đang đứng trên nóc nhà.
Vĩnh Dạ mở to mắt ra nhìn, một viên ngói bị dỡ ra, có bóng người ném một túi giấy vào, chớp mắt đã bỏ đi.
Nó vô cùng kích động, đó chính là Ảnh Tử đã đưa mình vào sơn cốc và cho quyển "Thiên Mạch Nội Kinh". Thì ra người đó cũng ở biệt viện.
Vĩnh Dạ nhặt túi giấy lên, hài lòng ngửi thấy mùi thơm của thịt. Nó mở ra, cầm một miếng thịt nếm thử rồi nhai ngon lành.
Miệng thịt vừa vào tới miệng đã như tan ra, hương thơm nhảy múa nơi đầu lưỡi. Vĩnh Dạ bật cười ngơ ngẩn, mình còn có cả nội ứng cơ à! Nó lập tức quyết định phải lợi dụng triệt để Ảnh Tử thúc thúc.
Một người có thể vào Du Li Cốc, bảo vệ một đứa ngốc bình an suốt gần một năm, hiểu rõ thói quen thu nhận đồ đệ của Thanh y sư phụ, vào thạch thất tặng mình "Thiên Mạch Nội Kinh", lại không nỡ để mình nhịn đói, mạo hiểm mang đồ ăn tới, nếu không lợi dụng thì là đồ ngu.
Có thể nào là Lý Ngôn Niên không? Vĩnh Dạ lập tức phủ nhận. Với nhãn lực của mình, Vĩnh Dạ có thể nhận ra người này tuyệt đối không phải là Lý Ngôn Niên. Thế thì là ai?