t? Phải rồi, là con người thì đều sợ chết. - Lý Ngôn Niên khẽ cảm thán một câu. - Giờ không sợ chết nữa ư?
- Chấp sự sẽ không giết tôi, cùng lắm thì như hai người ban nãy, bị đưa tới Mẫu Đơn viện.
Lý Ngôn Niên thích thú nhìn nó, gọi thẳng số hiệu: - Một trăm, ngươi có biết Mẫu Đơn viện là nơi như thế nào không?
Hắn vốn không nghĩ rằng một đứa trẻ sáu tuổi có thể hoàn toàn hiểu được, nhưng vì ngữ khí luôn rất điềm tĩnh của Lý Lâm mà bật ra câu hỏi.
Lý Lâm ngẩng mặt lên, đôi mắt sáng như thạch anh nổi bật trên gương mặt vấy máu tanh. Ánh mắt không chút sợ hãi, ngược lại còn có vẻ như giễu cợt khi trả lời: - Chết dưới hoa Mẫu Đơn, làm quỷ cũng phong lưu!
Lý Ngôn Niên ngỡ ngàng, nghiền ngẫm mấy lần câu nói ấy, rồi bật cười: - Ha ha! Không ngờ năm nay lại có một tài năng như thế! Thú vị! Thú vị! -
Dứt lời, hắn phất tay áo bỏ đi.
Đám người trong sân đưa mắt nhìn nhau. Lý Nhị cũng ôm cái lò sưởi hí hửng theo Lý Ngôn Niên vào phòng.
Mấy đại hán hắc y xung quanh lúc này mới thở phào. Cửu Cửu giận dữ quát: - Ngươi muốn hai chúng ta cùng chết sao?
Lý Lâm vò đầu, ngây ngô nở nụ cười: - Rõ ràng là ta nói với ngươi mà.
Cửu Cửu điên tiết: - Ngươi là đồ ngốc! Rõ ràng là chỉ buột miệng nói thôi, ngươi làm gì có tâm tư đó!
Thấy nó nổi giận, Lý Lâm chỉ cười: - Ta đói rồi.
Lúc này Cửu Cửu mới quay mặt lại, trừng mắt nhìn Lý Lâm: - Hồng nhan họa thủy!
Lý Lâm xoa mặt, bất giác cười khổ. Gương mặt này, chẳng trách những kẻ ngốc đều có thể vào Mẫu Đơn viện để phát huy nhiệt lượng thừa.
Cửu Cửu phát tác xong thì ngẩng đầu ưỡn ngực kéo Lý Lâm ra khỏi sân. Hắc y thủ vệ đứng gác cổng ôm quyền hành lễ, cười nói: - Chúc mừng tiểu gia đã qua cửa.
Cửu Cửu hừ một tiếng, không thèm đếm xỉa. Lý Lâm lại cười: - Sau này nhờ các vị đại thúc quan tâm nhiều hơn.
Nó lẽo đẽo sau lưng Cửu Cửu, không nhịn được buột miệng hỏi: - Lúc đó ngươi không sợ chết sao?
Trong mắt Cửu Cửu lóe lên một tia giảo hoạt: - Cùng lắm là bị đưa vào Mẫu Đơn viện thôi.
Tảng đá trong lòng Lý Lâm được nhấc đi, không cần nợ người ta ân tình nữa rồ i .
Lý Lâm thay y phục mới, theo thủ vệ tới nơi ở của Lý Ngôn Niên. Tên thủ vệ đi trước, nhìn thấy tòa tiểu lâu thì bước chân nhẹ đi. Lý Lâm lặng lẽ nghĩ, tên Lý Chấp sự này có khả năng thu thập hàng ngàn đứa trẻ, rồi lạnh lùng nhìn chúng chết hết chỉ trong vài ngày, biểu cảm trên mặt lại không một chút rúng động, thực sự là độc ác chẳng trách bọn thủ vệ sợ đến thế.
Tòa tiểu lâu trước mặt dựa núi mà xây, giống như được treo lên, mái nhà đan vào vách, có kiến trúc hình phễu. Lý Lâm nhìn địa thế của nó, nơi này có thể quan sát toàn cảnh của sơn cốc. Lý Chấp sự nói năng, làm việc trông có vẻ bình thản, nhưng thực ra lại muốn nắm mọi việc trong tay. Đó là phán đoán tiếp theo của Lý Lâm về người này.
Lý Nhị vén tấm rèm dày lên cho Lý Lâm vào trong, khom lưng ngoan ngoãn đứng cạnh Lý Ngôn Niên, ánh mắt nhìn Lý Lâm có vẻ thăm dò. Một đứa trẻ sáu tuổi có thể khiến Lý Chấp sự coi trọng nhường ấy thì hiển nhiên phải khác thường.
Một hơi ấm ùa tới mang theo mùi hương, Lý Lâm hít sâu một hơi, nhận ra đó là mùi vỏ quất trong chiếc chậu than gần đó, Lý Chấp sự thật biết hưởng thụ. Lý Lâm thu ánh mắt về, bước vào trong, im lặng, ngoan ngoãn quỳ trước mặt Lý Ngôn Niên.
Nên nhìn thẳng hay nên cúi đầu? Tâm tư Lý Lâm xoay chuyển, kiên trì được một lát thì cúi đầu vào thời điểm hợp lý để thể hiện sự yếu đuối.
Lý Ngôn Niên chăm chú nhìn một hồi lâu, thấy cuối cùng Lý Lâm cũng cúi đầu xuống, ánh mắt dần dịu đi, nhàn nhạt hỏi: - Sao lại nghĩ ra cách đó?
- Trong lầu có năm chúng tôi, không đủ chia. Quy định là mỗi người giết một người, không nói là không được giết người ở lầu khác.
Lý Lâm cúi đầu thành thực trả lời, trong lòng thầm chửi người của sơn cốc này thật biến thái. Vừa đưa vào lầu, mỗi đứa trẻ đều biết hôm sau phải giết một người để hoàn thành nhiệm vụ. Một trăm đứa trẻ trong lầu cứ như phát điên, chỉ trong một tối đã quay dao giết nhau, chết mất quá nửa, đứa nào không chết mà bị thương thì cũng không sống được đến tối hôm sau.
Từ nhỏ đã phải học đâm chém lẫn nhau mới có thể sinh tồn thì lớn lên sẽ thế nào? Nhưng nếu phải lựa chọn giữa sinh và tử, Lý Lâm chẳng có lý do gì để người khác ra tay tàn ác với mình. Thế là giữa vô số ánh mắt hoặc rụt rè, hoặc sợ hãi, hoặc độc ác của bọn trẻ, Lý Lâm đã sống sót, hơn nữa không giết đứa nào. Công phu của Cửu Cửu không biết có phải gia truyền hay không mà cao hơn những đứa trẻ khác một bậc. Chỉ sau vài câu gợi ý đã bảo vệ Lý Lâm ra khỏi lầu.
- Trước khi tỉnh lại ngươi vẫn là một đứa ngốc! - Lý Ngôn Niên liếc tờ giấy mỏng trên bàn, trên đó có vài dòng ghi chép về chuyện liên quan tới Lý Lâm.
Hắn nhớ lại câu thơ đó, lòng hiếu kỳ nổi lên, giọng nói dịu dàng hơn, nhưng ánh mắt lại sắc như dao: - Còn nhớ chuyện trước khi tới sơn cốc không?
- Không nhớ nữa. - Lý Lâm vẫn trả lời bằng giọng điệu thành thực nhất. Lý Lâm chỉ biết sau khi tỉnh dậy thì đã ở sơn cốc này, có người đưa mình tới đây. Một bóng người mơ hồ thường thì thầm bên tai Lý Lâm mà bản thân không thèm để ý.
Lý Ngôn Niên thấy hơi nuối tiếc. Hắn vẫn tưởng rằng sai thuộc hạ tìm hơn một ngàn đứa trẻ khoảng bảy tám tuổi sẽ rất khó, thế nên bọn chúng mới tìm cả một đứa ngốc cho đủ quân số.
Trong gần một năm huấn luyện, Lý Lâm cứ đờ đẫn ngắm người khác tập luyện. Giữ lại bảy, tám tháng sau, thấy nó vẫn cứ ngờ ngờ nghệch nghệch, nghĩ bụng chỉ cần trẻ con là được, đưa tới Mẫu Đơn viện cũng có chút tác dụng. Không ngờ ba tháng trước khi đưa vào lầu thì nó tỉnh táo lại, thế nên mới là đứa cuối cùng gia nhập vào đội huấn luyện, số hiệu cũng là một trăm, đứa trẻ thứ một trăm của lầu số mười.
Một đứa trẻ luyện tập ít hơn người khác, công phu hiển nhiên không bằng mà lại sống sót trong cuộc tàn sát, hơn nữa còn lên kế hoạch "đen ăn đen". Từ một đứa trẻ ngu ngốc tới kế hoạch lớn gan, rồi cả câu thơ kia, Lý Ngôn Niên có không muốn hứng thú với Lý Lâm cũng không được.
Lý Ngôn Niên không nói gì nữa, bầu không khí trầm mặc đè nặng cả căn phòng. Lý Lâm cảm thấy một luồng áp lực khổng lồ ập tới. Không phải Lý Lâm chỉ có ký ức trong khoảng một năm tới sơn cốc này, mà còn nhớ kiếp trước mình là sát thủ, thế nên chỉ đành ưỡn thẳng lưng thêm một chút, tỏ ra sợ Lý Chấp sự nhìn thấy, cố gắng thể hiện bộ dạng vừa sợ hãi, vừa muốn bộc lộ tài năng.
Lý Lâm sau khi tắm rửa sạch sẽ khiến Lý Ngôn Niên có một cảm giác kỳ lạ, gương mặt ấy dường như đã từng quen biết. Hắn nhìn Lý Nhị, Lý Nhị tựa hồ cũng đồng cảm, gật đầu. Lý Ngôn Niên mỉm cười, thu lại khí thế, Lý Lâm cảm thấy áp lực trên người nhẹ nhõm hẳn đi, thầm thở phào, đúng là cao thủ võ lâm!
- Tên của năm người các ngươi lần lượt là Tinh Hồn, Nguyệt Phách, Hồng Y, Ưng Vũ, Nhật Quang, ngươi chọn một cái đi!
Tên của thích khách đều mang hình bóng thích khách, nghe thật phong quang, nhưng tất cả đều tan đi như mây khói, chẳng ai có một kết cục tốt. Nó không muốn làm bất kỳ ai trong số đó. Nhưng nó được phép lựa chọn không? Chọn, mình không thích, không chọn thì phải nêu lý do. Trước đây là một thằng ngốc, giờ vẫn chỉ là đứa trẻ sáu tuổi, nó không thể nói lý do ấy. Thế nên nó cung kính đáp: - Tùy Chấp sự ban tên.
Lý Ngôn Niên liếc nó một cái, thong thả nói: - Thế thì là Tinh Hồn đi, ánh sáng trong bóng tối, không ai có thể cướp đi được. Ta sẽ đưa ngươi tới Thượng viện... Ngươi là một người kỳ lạ, phúc hay họa đây?
Câu trước là nói với Lý Lâm, câu sau là tự hỏi chính mình.
Chưa gì đã ban cho một cái tên như sao chổi? Lý Lâm cười khổ trong lòng, nhưng gương mặt vẫn lộ vẻ hoan hỉ: - Tinh Hồn đa tạ Chấp sự!
Nhận miếng ngọc bài, tên thủ vệ dẫn Lý Lâm ra ngoài. Lý Ngôn Niên uống cạn ly rượu, lẩm bẩm: - Ta có làm sai không nhỉ? Bộ dạng ấy... nên đưa nó tới Mẫu Đơn viện. Chết dưới hoa Mẫu Đơn, làm quỷ cũng phong lưu... - Hắn lẩm bẩm đọc mấy lần, thẫn thờ ngồi trên ghế.
- Gia, ngày mai... - Lý Nhị thận trọng nhắc nhở.
- Hồi kinh.
Ghi chú: 1. Gia, nghĩa gốc là ông, ở đây dùng để chỉ người có địa vị cao.
2. Dùng thủ đoạn phi pháp đối phó với chuyện phi pháp.