Khổng Lan Huân tàn nhẫn giao Băng nhi cho Lệ Nhi làm nữ bộc sai khiến, đến trước khi cô tròn mười tám tuổi rời đi Đỗ gia đều mặc cho tỷ tỷ cùng cha khác mẹ phân công.
"Vâng, phu nhân, tiểu thư, tôi lập tức đi ngay." Đỗ Băng Nhi kéo tâm thần rời rạc trở về hèn mọn đáp.
Lưng cứng còng xoay người nhặt lên balô bị Đỗ Lệ Nhi ném trên sàn nhà, Đỗ Băng Nhi động tác nhanh chóng tránh lui trong nội tâm thập phần hiểu rõ phu nhân và tiểu thư có bao nhiêu chán ghét trông thấy cô.
"Hừ, nhìn sẽ làm cho bực mình!" Khẩu khí Đỗ Lệ Nhi căm hận kiêu căng vô tình, không chút nào coi Đỗ Băng Nhi là em gái cô mà đối đãi.
"Vậy thì đừng nhìn tránh cho hại mắt. Lệ Nhi mẹ nói cho con biết ..." Khổng Lan Huân ôn nhu hoán hồi sự chú ý của con gái.
Hai mẹ con bà tiếp tục trò chuyện đều lười liếc nhìn Băng Nhi.
Thân ảnh mảnh khảnh của bước nhanh rời đi phòng khách rộng rãi, Đỗ Băng Nhi nhếch cặp môi đỏ mọng nắm chặt trong tay ba lô da màu trắng cố gắng đè nỗi nghẹn ngào tại yết hầu xuống.
Mẹ qua đời đến nay cũng đã một năm, cô vẫn rất khổ rất khổ nhất là nhìn thấy Đỗ Lệ Nhi người chị cùng cha khác mẹ với cô và đại phu nhân cười cười nói nói thì cô liền khó nén đau xót trong lòng.
Nếu như mẹ còn sống trên đời cô cũng cô bé có người thương có người thích.
Lên lầu đi vào phòng Đỗ Lệ Nhi, Băng Nhi đối diện trong phòng bày trí hoa mỹ xa xỉ như không thấy, đi thẳng đến bên cạnh tủ quần áo bỏ xuống ba lô trên tay sau đó nhanh chóng xoay người rời khỏi để tránh gây chuyện.
Lần đầu tiên đi vào phòng ngủ Lệ Nhi, Băng Nhi mới chính thức cảm giác được mình và cô ta căn bản chính là người của hai thế giới.
Tuy các cô có cùng một người cha là Đỗ Phong Thần nhưng tư cách và địa vị của hai người lại trời đất cách biệt.
Mẹ Đỗ Lệ Nhi là vợ cả của Đỗ Phong Thần, một thiên kim nhà giàu ông ta danh chính ngôn thuận cưới về.
Mà mẹ cô chỉ là một hạ nhân, một nữ bộc nghe theo sự sai khiến của chủ nhân Đỗ gia.
Năm đó sau khi mẹ Đỗ Lệ Nhi xác định mang thai, liền tuyên bố cùng Đỗ Phong Thần phân giường phân phòng mà ở. Hai người biểu hiện ra vẫn là như trước ân ái trên thực tế lại trải qua cuộc sống "Cùng kính Như Băng".
Mẹ cô ôn nhu động lòng người trong đêm lần đầu chiếu cố ba say rượu bị ông ấy hấp dẫn bà lại không may mắn mang thai.
Vì không để ba khó xử mẹ con cô nén giận sinh hoạt tại Đỗ gia. Phu nhân nói rõ cho cô mang họ Đỗ là vì bảo vệ mặt mũi người đàn ông Đỗ gia đợi cô tròn mười tám tuổi nhất định phải cùng mẹ tách ra một mình rời đi Đỗ gia.
Các loại điều kiện không công bằng cùng bôi nhọ nhân quyền toàn bộ người mẹ đáng thương của cô đã đáp ứng rồi chỉ vì có thể ở lại Đỗ gia.
Nhưng mẹ lại sớm rời đi nhân thế
Cách sinh nhật mười tám tuổi của cô chỉ có hai năm nhưng cảm giác lại như là xa xa không hẹn.
Thiếu mẹ bên cạnh Băng Nhi không muốn ở lại Đỗ gia thêm một giây nào. Chỉ vì lời hứa cho dù mẹ đã qua đời cô vẫn phải là tuân thủ mặc dù chịu đủ lời nói lạnh nhạt và người khác trào phúng, nhẫn chịu Lệ Nhi vĩnh viễn khi dễ không chừng mực cô vẫn phải là tiếp tục nhẫn nại, cô đã hứa với mẹ trước sinh nhật mười tám tuổi sẽ làm bạn bên cạnh ba.
Trời biết, ba nhiều năm xuất ngoại công tác đối với cô mà nói căn bản giống người xa lạ.
Nếu không có Tiểu Bạch làm bạn, thời gian cô ở Đỗ gia đã sớm chống đỡ không nổi nữa.
Sau giờ ngọ ngày chủ nhật, mẹ con Đỗ Gia dắt tay nhau ra cửa đi mua sắm, điều này làm cho Băng Nhi may mắn được nghiêm chỉnh nhàn rỗi.
Băng Nhi mang theo một lọ sữa tươi lạnh buốt xuyên qua tầng tầng rừng cây đi vào chỗ sâu nhất trong hoa viên, dưới chân tường màu nâu đen có một cái lỗ nhỏ cô giương giọng hô hoán.