Song Hỉ đồng cảm nói: “Hiệp Hiệp, anh thật sự là. . . . . . Tầm nhìn hạn hẹp!” Song Hỉ rất vừa lòng bản thân mình dùng thành ngữ ‘đúng mực’, đắc ý dào dạt vùng lên, ” Anh vậy mà không biết ‘Long Island Iced Tea’ là loại coctail có chỉ số rượu rất cao, uổng danh anh tự xưng là công tử thế gia phong lưu phóng khoáng nhất thành phố N, thế nhưng ngay cả chút thưởng thức ấy cũng không biết, còn cho rằng em chẳng có kiến thức gì nữa chứ!”
Song Hỉ tuy rằng không hay uống rượu, nhưng quen biết Phương Tình nhiều năm như vậy, thường xuyên cùng mấy người bạn đi cùng, ít nhiều thì cũng là nhìn nhiều quen mắt.
Lưu Hiệp lặng lẽ rụt tay về, máy móc tính toán lại kế sách dùng rượu “ôm mỹ nhân yêu thương nhung nhớ vào trong tay’, đột nhiên hiểu câu nói tâm tình của người xưa ‘tửu nhập sầu trường sầu càng sầu’ [2]
Trước giờ tan ca, Lưu Hiệp không còn bám dính Song Hỉ, rất phóng khoáng thả cho cô cùng các bạn học cùng phòng đi dạo phố; một mình lưu về nhà, tìm kiếm lấy trộm ra rượu ngon mang từ Pháp về.
Song Hỉ vừa mới vào phòng, giầy còn chưa kịp cởi, đã bị Lưu Hiệp từ phía sau bịt kín ánh mắt. Lưu Hiệp thần thần bí bí bụm mắt cô dẫn cô vào phòng ăn..
Song Hỉ lại hưng phấn lại tò mò, nhịn không được liên tục hỏi: “Bất ngờ gì nha?”
Lưu Hiệp cười hì hì buông tay ra: “Xem!”
Song Hỉ vội mở mắt ra, nhìn thấy phòng ăn được bài trí lại, bàn ăn trải khăn bàn mới, ngọn nến màu đỏ, dao nĩa đẹp tinh xảo bày biện trên bàn, giữa bàn còn đặt một giỏ hoa hồng lấp lánh sương.
“Ánh sáng – bữa tối?” Song Hỉ vừa mừng vừa sợ, xoay người có chút nghi hoặc hỏi: “Vì cái gì? Hôm nay là ngày gì?”
Lưu Hiệp giơ lên nắm tay để ở bên miệng khụ một tiếng, sắc mặt có chút mất tự nhiên: “Hôm nay phải . . . . . ngày chúng ta quen nhau được ba tháng lẻ sáu ngày, đương nhiên phải kỷ niệm một chút.”
Song Hỉ không nghĩ nhiều như vậy, trong lòng tràn đầy xúc động vì Lưu Hiệp còn để ý ghi nhớ những ngày họ quen nhau, vui vẻ lôi kéo Lưu Hiệp ngồi vào.
Chiêu Lưu Hiệp lừa phụ nữ vô số cũng rất thông minh, lúc này phong độ tốt bụng hoàn toàn phô bày phong cách con cháu nhà thế gia ra, dịu dàng thắm thiết săn sóc Song Hỉ có chút ngốc khi sử dụng dao nĩa, săn sóc vì cô rót rượu.
Dưới ánh đèn mờ nhạt, nến đỏ lay động, gương mặt Song Hỉ bầu bĩnh trắng nõn thản nhiên đỏ ửng một tầng, rõ ràng cười đến mức thấy răng không thấy mắt, vì phối hợp không khí lại thực sự bày ra dáng vẻ e thẹn.
Lưu Hiệp đứng dậy rất tự nhiên châm thêm rượu cho cô: “Đây là vừa mới mang về từ Pháp, hương vị không tệ, vị không đậm, độ không cao, thử một lần đi!”
Song Hỉ bưng lên ly đế cao nhấp nháp một ngụm, cô đối với rượu không có nghiên cứu gì, chỉ có thể rụt rè phụ hoạ theo hắn: “Uống rất tốt”
Lưu Hiệp thật cao hứng nâng ly: “Tới, chúng ta cụng ly!”
Song Hỉ uống nhiều hơn chút, cảm giác đầu có chút choáng, làm sao cũng không muốn uống thêm nhiều.
Lưu Hiệp cũng không ép buộc cô, lúc giúp cô cắt thịt bò, giống như lơ đãng nhắc tới giá rượu, khiến cho Song Hỉ líu lưỡi một trận.
Song Hỉ ngay tức khắc thay đổi cách thức uống rượu, từng ngụm từng ngụm ùng ục uống hết ly rượu lớn, sau đó cười ngây ngô với Lưu Hiệp: “Quý như vậy…. hèn chi em cảm thấy dễ uống như vậy!” Nói xong tự động cầm lấy chai rót rượu vào ly.
Buồn cười, chai rượu này lương cả năm của cô mua không nổi, quả thực so với máu còn quý hơn! Khó trách nói nhà tư bản đều là quỷ hút máu. . . . . . cô xài phí một lúc cũng không dễ dàng gì, đương nhiên phải một lần hưởng thụ cho đủ!
Lưu Hiệp nhìn thấy cô tự châm tự uống, chậm rãi mỉm cười: “Rượu đỏ rất đẹp cho da, rất nhiều phu nhân thiên kim đều thích nó.. . . . .”
Rất nhanh, một chai rượu đã thấy đáy.
Song Hỉ im lặng ngồi, nếu không phải ánh mắt rời rạc, sắc mặt ửng đỏ, Lưu Hiệp thật nghĩ rằng cô không có say đâu.
“Hỉ Bảo?” Lưu Hiệp thử gọi cô một tiếng, Song Hỉ rất mờ mịt nhìn hắn, đồng tử đen láy càng ẩm ướt sáng sủa, mị mị cười duyên: “Làm sao vậy?”
Lưu Hiệp hít hơi dài, bé ngốc này cuối cùng cũng say hoàn toàn.
“Đi tắm rửa ngủ được chứ?” Lưu Hiệp vỗ vỗ đầu cô như dỗ trẻ con.
Song Hỉ rất nhu thuận gật gật đầu, sau đó lắc lắc lắc lắc đứng lên, bước chân như không có thực đi về phòng tắm.
Lưu Hiệp tấm tắc lấy làm kỳ, vợ nhà hắn quả hắn thiên phú dị bẩm, ngay cả say rượu cũng chẳng có giống người ta.
Khi Song Hỉ choàng khăn lên tóc bước ra, Lưu Hiệp cũng đã tắm rửa xong rồi, trần nửa người, trên eo chỉ quây một cái khăn tắm màu trắng; màu tóc đen bóng còn mang theo giọt nước, dưới ngọn đèn giọt nước kia từ trên chảy dọc theo thân thể hắn chảy xuống, cuối cùng trượt vào chổ giữa khăn tắm.
Song Hỉ mở to miệng, ngơ ngác nhìn chằm chằm làn da sáng bóng của Lưu Hiệp lộ ngực trần, lúc này dáng người hắn rất đẹp, rắn chắn nhưng không có cơ bụng khoe khoang, khiến cho Song Hỉ bất giác nuốt nước miếng.
Lưu Hiệp vô cùng thoả mãn với phản ứng của cô, không đoàng hoàng nhướng lông mày một bên, lộ ra mỉm cười điên đảo chúng sinh, chân dài khẽ bước, động tác tao nhã đi đến trước mặt Song Hỉ.
Song Hỉ rất thành thật gật đầu, hai mắt tràn ngập kinh diễm, vẻ mặt chờ mong nhìn hắn.
Tươi cười của Lưu Hiệp hấp dẫn khiến cho Song Hỉ càng hôn mê, hắn vươn tay cầm tay cô trắng noãn nhỏ bé, chậm rãi đưa tới trước ngực mình, chậm rãi phun ra bốn chữ: “Như em mong muốn!”
Dưới bàn tay Song Hỉ là nhịp tim đập mạnh mẽ, bộ ngực tinh tráng của đàn ông khiến cho cô tràn ngập tò mò, cô hơi hơi uốn lượn ngón tay, dùng lòng ngón tay chậm rãi lướt trên da thịt.
Lưu Hiệp tâm thần rung động, máu huyết toàn thân sôi trào hẳn lên, tay cô chỉ gây cho hắn ngứa ngáy xâm nhập vào trong xương tuỷ khiến tâm tê dại khó chịu. Hoa đào trong mắt Lưu Hiệp bởi vì hưng phấn mà sóng sánh lưu chuyển, nhanh chóng bùm ra hai đốm lửa.
“Um –” Lưu Hiệp hơi hơi ngẩng đầu lên khó nhịn mà rên nhẹ một tiếng, Song Hỉ cư nhiên có thể dùng ngón trỏ kích thích hai điểm trước ngực hắn.
Song Hỉ không rõ cho nên ngẩng đầu nhìn hắn, ánh mắt Lưu Hiệp sâu thẳm nhìn chằm chằm cô, khiến cho cô bỗng nhiên giống như phát hiện ra trò chơi gì đó muốn chơi, tiếp tục lấy tay nhéo nhéo hai viên tròn nhỏ, thỉnh thoảng xoa xoa nhào nặn vài cái..
Lưu Hiệp rốt cuộc nhịn không được, vươn tay chụp lấy tay bé nhỏ của cô đang làm loạn, cúi đầu hung hăng cắn vào môi cô, vô cùng thuần thục xâm chiếm miệng cô, môi lưỡi dây dưa quấn quýt mùi hương từ cô.
Song Hỉ bị hắn kích tình. Ham muốn tràn đầy khiến toàn thân mềm nhũn, đại khái có tác dụng của rượu, nhiệt độ cơ thể dần dần tăng lên. Dựa vào sát người Lưu Hiệp gần như trần trụi, bị đôi tay Lưu Hiệp đầy lực siết chặt vào trước ngực.
Song Hỉ mê man, hoàn toàn không biết trước mắt đang trình diễn hình ảnh ít người muốn thấy.
Lưu Hiệp dần dần từ một nụ hôn không thể thỏa mãn, thân mình Song Hỉ mềm, hoà vào ngực hắn khiến cho lòng hắn nhộn nhạo. Cánh tay dùng lực, ôm cô vào trong ngực hướng đến phía giường, vừa đi vừa hôn cô trượt dài xuống cổ.
Song Hỉ bị đè ngã xuống giường lớn Lưu Hiệp, rơi vào giường nệm mềm mãi, cảm giác toàn thân càng ngày càng nóng.
“Đau. . . . . .” Lưu Hiệp mút tĩnh mạch trên cổ cô, dùng răng nanh nhẹ nhàng cắn, lực có tăng thêm chút, rước lấy chống đẩy từ cô.
Lưu Hiệp thở hổn hển dừng lại, hoa đào trong mắt xoay chuyển, thật sâu nhìn Song Hỉ, hận không thể lập tức bóc cô ra ăn vào bụng, để cho cô từ nay về sau hoà vào máu mủ hắn, mãi không thể nào rời khỏi.
Song Hỉ mở đôi mắt như bị che phủ bởi sương mù, nhìn thấy phía trên khuôn mặt anh tuấn cười khanh khách, vươn tay sờ mặt mày hắn.
“Trư Bát Giới. . . . . .” Song Hỉ vẫn luôn cảm thấy rằng Lưu Hiệp có vẻ đẹp tà mị, giống như nhân vật trong bộ truyện tranh ‘Tối Du Ký’ [3] cô thích, trong đó đẹp trai mê người chính là Trư Bát Giới.
Lưu Hiệp không rõ cô vì sao gọi mình là “Trư Bát Giới”, cong khóe miệng nói: “Đêm nay Trư Bát Giới . . . . . . Muốn cưới em làm vợ!”
Song Hỉ không thoải mái ở dưới thân hắn nên lắc lắc, bị lời lẽ hơi ấm của hắn khiến cô ngứa, chọc cho Lưu Hiệp không kiềm soát được độ mạnh yếu, ngón tay vuốt ve bên hông có hơi dùng sức, đột nhiên đụng tới khoảnh thịt ngứa bên lưng sườn cô. Song Hỉ chấn động toàn thân, mãnh mẽ dùng lực đẩy hắn ra.
Chú thích
[1] Long Island Iced Tea: một thức uống mùa hè, lần đầu tiên được pha chế bởi Robert Butts, tại quán Oak Inn, ở Long Island, NewYork vào giữa năm 1970. Long Island Iced Tea được pha chế từ năm thứ rượu là vodka, tequila, gin, rum, triple cộng với cola thêm những viên đá trong veo và một lát chanh vàng.
Thưởng thức Long Island Iced Tea là một nghệ thuật. Người ta ngậm nghe vài giây, từ từ nuốt xuống để thong thả thưởng thức cái vị ngọt-cay-đắng-chua thật nồng của nó…[ Nguồn Zing]
[2] Tửu nhập sầu trường sầu càng sầu: uống rượu giải sầu, sầu càng sầu thêm, cũng như nâng chén tiêu sầu, sầu càng sầu thêm
[3] Bộ truyện tranh ‘Tối Du Ký’ này của Nhật Bản hay bản dịch trên mạng tên là Saiyuki (Tây du ký) kể về cuộc hành trình về phía tây của 4 thầy trò Đường Tăng dựa trên nguyên tác của tác giả Ngô Thừa Ân. Tất nhiên như bao nhiêu câu chuyện Trung Quốc khác (Phong thần ký, tam quốc chí,…) qua bên Nhật Bản đã được các tác giả Nhật xào nấu lại.
Trong Saiyuki, Đường Tăng (vẫn) là một người rất đẹp trai nhưng lại ngang ngược, chửi thề, hút thuốc, bắn súng đủ hết, duy chỉ có không mê gái nên không bị các loại yêu tinh nhền nhện và yêu tinh xương sường dụ dỗ. Ngộ Không dễ thương, ham ăn. Sa Tăng đẹp trai, mê bia và mê gái trong khi Trư Bát Giới (cũng đẹp trai) lại rất điềm đạm và lịch thiệp.