“Báo ứng cái gì?” Thiết Ngưu không hiểu, đi tới ngồi xổm xuống bên người thanh niên, sờ sờ đầu của hắn, xem có phải bị sốt hay không.
“Ai cũng không quản được, ai cũng thế…! Phương gia tàn rồi, đích thực tàn rồi!” Người thanh niên xem thần sắc ngày càng sa sút.
“A Du, yêm nhớ rõ ngươi có mang dược bên mình phải không? Đưa đây.” Thiết Ngưu duỗi một tay ra.
Hoàng Phủ Du nhìn chòng chọc vào cái bàn tay rắn chắc nổi rõ gân xanh dày đặc vết chai tùy tiện đưa ra trước mặt y, tâm bất cam tình bất nguyện tháo túi nhỏ ở thắt lưng xuống, do dự mất nửa ngày, mới chọn một cái tiểu bình màu xanh đưa cho bàn tay trước mặt.
“Chỉ cần dùng ngón cái lấy ra một chút, dùng nước hòa tan, xoa ở vết thương là được. Không nên lãng phí!”
“Không phải là dược phấn (thuốc tán thành bột) thôi sao, nhìn ngươi tiếc của kìa! Đợi ra ngoài yêm qua hiệu thuốc mua cho ngươi cả một bao lớn.” Thiết Ngưu thực không hề khách khí mà cầm lấy tiểu bình màu xanh, ngoác họng gọi lao đầu (cai ngục) đem nước tới.
“Ngươi có biết năm ấy Tề Lẫm vương được xưng là dược thánh đã phối hợp bao nhiêu dược liệu trân quý không…, quên đi! Có nói thì con trâu ngốc nhà ngươi cũng không hiểu!” Hoàng Phủ Du phải đưa ra bình dược, trong lòng thực có chút bi thương. Y đã xem xét, tên khất cái trẻ tuổi kia bị ngoại thương cũng không nghiêm trọng, tùy tiện tìm lang trung nào đấy lấy ít dược cũng có thể chữa được, thực sự không cần phải lãng phí dược phấn quý giá của y.
Bên kia, Thiết Ngưu ngồi xổm cạnh người thanh niên căn bẳn là không hể để ý tới y thầm thì cái gì. Vội vàng đổ dược ra, giúp người thanh niên thượng dược. May là lao đầu thấy bọn họ ăn vận không tầm thường cũng không dám bạc đãi, rất nhanh đem nước sạch tới.
Một bên giúp thanh niên bôi dược, Thiết Ngưu một bên giúp hắn bớt buồn phiền, “Ngươi đừng sợ, yêm môn không phải là người xấu. Ngươi có oan khuất gì thì nói ra với A Du, y ở đây chính là để đặc biệt quản mấy việc thế này. Hắn nếu không quan tâm ngươi, hắn chính là tham quan! Có điều ngươi trộm tiền cũng là không đúng…”
“Thiết Ngưu…!”
“Đại gia…, ngài là nói…” Người thanh niên ngẩng đầu.
“Ngươi có tay cũng có chân, tại sao lại không sống được, hà tất phải trộm tiền của người khác. Há, yêm biết rồi, ngươi đói bụng có phải không? Vậy nên không có hơi sức kiếm sống? Ngươi yên tâm, chờ được ra ngoài, yêm đi bắt cá ở hồ Động Đình cho ngươi ăn.”
“Thiết Ngưu!”
“Đại gia, lẽ nào các ngài là…”
“Là gì? A Du, có việc gì sao?” Thiết Ngưu ngừng tay, nhìn về phía hai người.
Hoàng Phủ Du mở mồm, cuối cùng không thể không buông tiếng thở dài, phất tay nói: “Không có việc gì. Ngươi…” Nói xong, bàn tay mò mẫm ở bên hông.
Người thanh niên một lần nữa quan sát hai người, càng nhìn càng giống. Nam tử gọi là Thiết ngưu nhìn thế nào đều giống như một tay bảo tiêu, ngoại trừ vẻ ngoại thật thà phúc hậu. Còn nam tử tên Du nhìn thế nào cũng giống người trong quan phủ, đặc biệt là khí chất đặc biệt của y.
Chờ người tham niên đưa mắt nhìn vào trên người Hoàng Phủ Du, cũng thấy được trong bàn tay hắn đang giơ lên huyền thiết ngự bài trong truyền thiết mà người ta vẫn nói đến.
“Bây giờ, ngươi có thể nói cho ta biết vì sao lại lưu lạc đến tình trạng này được không? Ngươi còn nói Phương gia thực sự tàn rồi là có ý tứ gì?” Hoàng Phủ Du thu hồi gương mặt tươi cười, thần tình nghiêm túc mà hỏi.
Người khất cái trẻ tuổi đang nửa nằm trong lòng Thiết Ngưu, liều chết nhìn chằm chằm vào chiếc lệnh bài khâm sai, thật lâu, cuối cùng mở miệng nói: “Đây đều là báo ứng…, đúng vậy, ta vốn là con cháu Phương gia, tên chỉ có một chữ “Kính”. Đương gia trước của nhà họ Phương là họ hàng của ta, ta gọi hắn một tiếng biểu thúc. Ba tháng rưỡi trước, ta nhận được thư của biểu thúc, nghĩ sự tình khẩn cấp, liền lập tức lên đường đến nhà biểu thúc. Thế nhưng…”
.
Sau thời gian một chén trả nhỏ, Hoàng Phủ Du mở miệng hỏi tiếp: ” Hiện tại đương gia đã không phải người nhà họ Phương đúng không?”
“Đúng.” Phương Kính gật đầu, vẻ mặt đau buồn. “Yêu phụ kia tìm một người, nói với người ngoài là họ hàng Phương gia bồi dưỡng ở bên ngoài, là người thừa kế mới của Phương gia, họ hàng xa của Phương gia tuy là không tin, thế nhưng người nọ cầm trong tay lệnh ấn của Phương gia, cùng với sổ sách chi tiết kinh doanh và danh sách rõ ràng về các cửa hàng nhân viên, hơn nữa còn khống chế toàn bộ tài vụ thu chi của Phương gia, các nơi của Phương gia đều phải nghe theo lệnh.”
Hoàng Phủ Du gật đầu, trong lòng đem lời của Phương Kính một lần nữa sắp xếp lại. Phát hiện sự tình tóm lược như sau:
Đương gia trước của nhà họ Phương hai năm trước nghênh đón một thiếu nữ xinh đẹp làm thiếp, đối ả sủng ái phi thường. Thế nhưng sau đó không lâu, hắn phát hiện thiếu nữ tựa hồ có chủ ý với gia sản của hắn, mà chính mình cũng không biết đã bị hạ một loại độc dược từ từ. Chờ hắn phát hiện, ấn lệnh của đương gia đã rơi vào trong tay thiếu nữ, thậm chí danh sách các cửa hàng và nhân viên giao dịch cũng nằm trong tay mấy kẻ thân thích ả đưa đến. Hơn thế, trực hệ của Phương gia cứ một người tiếp một người đều không hiểu sao cùng bỏ mạng. Bắt đầu từ nguyên phối (vợ cả) của hắn, đến huynh đệ (anh em), nhi tử (con trai), chất tử (cháu trai), nữ nhi (con gái), chất nữ (cháu gái), tôn bối (chắt chít) đều không ngoại lệ. Nhưng do phương thức xảo diệu, hơn nữa danh dự Phương gia không mấy tốt đẹp, người ngoài biết xong chỉ nói người Phương gia chết thật tốt, chết nhiều thế là bởi vì bị nguyền rủa, nhất định không đi truy cứu tại sao người Phương gia lại chết.
Đương gia nhà họ Phương càng ngày càng sợ hãi, trước lúc sắp chết, tìm một kẻ thân tín, sai đem khế đất toàn gia và một phong thư đưa đến một người họ hàng vốn làm tiêu sư (người áp tải) – Phương Kính. Bảo hắn đến cùng nhau tìm cách cứu Phương gia.
Thế nhưng lúc Phương Kính đến nơi, tất cả đã muộn, Phương gia đổi chủ. Không chỉ như thế, ngược lại bị đương gia hiện tại phái người truy sát, nói hắn trộm đi khế đất nhà cửa Phương gia, còn báo quan lập án, đây cũng là nguyên nhân hắn sợ hãi bị đưa vào quan phủ. Chỉ là dù cho hắn chạy đến đâu, thậm chí cả tiêu cục cũng không dám quay về, nhưng truy binh vẫn không ngớt. Khiến cho hắn không được ăn uống thoải mái, ngày ngày bôn ba bên ngoài.
Hoàng Phủ Du âm thầm cười nhạo, thủ pháp khiến cho Phương gia đổi chủ tuy rằng đã có từ thuở xa xưa, nhưng mà biện pháp càng cũ hình như lại càng hữu dụng, chẳng trách lâu dài mà không suy yếu.
Tuy nói chuyện Phương gia bị hại, ở một phương diện nào đó mà nói, cũng coi như vì dân trừ hại. Nhưng thực tế chân chính, Phương gia không hề tiêu thất, thuộc hạ ở kỹ viện, sòng bạc vẫn còn làm ăn. Nói cách khác, chỉ là thay đổi kẻ cầm đầu hại dân mà thôi.
Nhưng có vấn đề ở ngay chỗ này, đây là người nào? Chỉ đơn thuần là mưu tính tiền tài giết người, hay có mục đích khác? Kỹ viện cùng sòng bạc cũng không phải nơi kinh doanh dễ dàng như vậy, chỉ là một kẻ giả mạo đương gia làm sao quản lý nhà họ Phương cho tốt? Có khả năng giải quyết cả hắc bạch. Người nào có năng lực như vậy? Nếu như không phải cho mục đích cá nhân, bọn họ dùng Phương gia làm gì?
Chẳng lẽ là…
Hoàng Phủ Du cả kinh, vì ý nghĩ của bản thân mà hơi nhíu mày. Liếc mắc thoáng qua Phương Kính, âm thầm hy vọng sự thực khác xa với suy nghĩ của hắn.
“Ta hỏi ngươi, bản thư lúc trước kia cùng khế đất nhà cửa vẫn giữ ở bên mình sao?”
“Vẫn giữ. Ta giữ lại chúng, nghĩ thầm biết đâu có một ngày…” Phương Kính thanh âm nghẹn ngào.
“Ta nghĩ, vật đó khẳng định không ở trên người của ngươi, ngươi đã đem nó giấu chỗ nào rồi?”
Phương Kinh không đáp mà hỏi ngược lại: “Ngài nhất định sẽ giúp ta đúng hay không? Người Phương gia tuy đáng chết, nhưng không phải tất cả mọi người đều đáng chết! Một số biểu huynh đệ của ta tâm địa thiện lương vẫn khuyên biểu thúc chấm dứt loại buôn bán dơ bẩn này, mấy đứa cháu nhỏ của ta cũng vừa mới lớn…, bọn họ vô tội biết bao! Huống hồ, yêu phụ kia thuộc loại thủ đoạn độc ác như vậy, nếu như toàn bộ Phương gia đều ở hết trong tay bọn họ, về sau…”
“Điểm ấy không cần ngươi nói thì ta cũng rõ, nếu ta quản việc này thì nhất định sẽ quản đến cùng. Vật chứng kia ở trên người của ngươi không hề an toàn, ngươi nói cho ta biết nó ở đâu, ta sai thủ hạ trở về lấy. Còn nếu như ngươi lo lắng, ngày mai ta sai thủ hạ đón ngươi, bọn họ sẽ đem ngươi cùng vật chứng tạm thời ẩn náu chờ thời cơ, đợi tra ra manh mối sự tình Phương gia, ta sẽ để bọn họ đem ngươi đuổi về Phương gia. Ngươi xem xét thế nào?” Hoàng Phủ Du dằn lại tính khí giải thích trước.
Thiết Ngưu nhẹ nhàng vỗ vỗ vai Phương Kính, cười khúc khích nói: “Ngươi sợ gì, A Du nói giúp ngươi thì nhất định sẽ giúp ngươi. A Du nhà yêm tuy thế nhưng là người tốt nhất trên đời đó!”
Phương Kính bị hắn làm cho mếu không được cười không xong, trong lòng cũng buông lơi một ít, vẻ mặt lộ ra nét cười: “Ta biết ngươi là người tốt. Ta tin tưởng ngươi.”
Tâm trạng Hoàng Phủ Du có chút không vui, nghĩ thầm ngươi tình nguyện tin tưởng con trâu ngốc kia mà lại không tin tưởng đường đường Lịch vương ta! Hừ!
“Lão gia, ta cũng không gạt ngài, vật kia ta đích thực không có mang theo trên người, để an toàn…, sau khi biểu thúc sai người thân tín kia đưa thư, ta liền bảo hắn tạm thời bảo quản mấy thứ này, bảo hắn ẩn náu đi.”
“Bây giờ hắn ở chỗ nào?” Hoàng Phủ Du lạnh giọng hỏi.
“Hắn ở…”
“Đưa phạm nhân phòng số mười một ra ngoài! Thái thú đại nhân muốn thẩm vấn phạm nhân trong đêm nay!” Ngoài lao truyền đến tiếng la hét kiêu ngạo.
Hoảng Phủ Du theo tiếng nói ngẩng đầu, trong lòng kỳ quái.
“Phạm nhân phòng mười một có ba người, đại nhân muốn gọi kẻ nào?” Lao đầu hỏi với vẻ nịnh bợ.
“Chính là đồ bẩn thỉu vô cùng ấy!” Theo âm thanh, có người ở ngoài cửa lao, đưa tay chỉa chỉa vào Phương Kính đang nằm trong lòng Thiết Ngưu mà nói: “Chính là hắn! Đem hắn lôi ra ngoài!”
Phương Kính kinh hãi!
~o.o~
[1] Bản tử là cây gậy đánh người của lính trên công đường