t lưng Bạch Nhị, thăm dò vào trong váy nàng, sau đó rút đi toàn bộ y phục phía dưới của nàng, lộ ra cặp chân trắng nõn thon dài.
"Không cần. . . . . ."
Lý trí cho biết nàng không thể, nhưng là nàng lại không cách nào khống chế cũng không cách nào kháng cự bàn tay to lớn đang vuốt ve, sờ soạng toàn thân nàng, đôi bàn tay kia ở trên người nàng dao động, mỗi chỗ đều mang đến khoái cảm, khiến nàng chỉ có thể vô lực vặn vẹo, thở dốc, cho đến màu nụ hoa hồng phấn nho nhỏ trở nên cứng rắn.
Trong lòng của nàng mặc dù xấu hổ muốn chết, nhưng loại điện giật kia mang đến khoái cảm làm nàng không ngừng rền rỉ, thở dốc.
Bàn tay kia thong thả trượt xuống bụng, đi tới nơi đã sớm ẩm ướt giữa hai chân, nàng không kìm hãm được đem bắp đùi trắng như tuyết mở ra, cảm thấy thon dài ngón tay không ngừng âu yếm của mình huyệt nhỏ non mềm, cho đến kia mật dịch nóng ẩm thong thả từ trong tiểu huyệt chảy ra.
"A. . . . . . Ưm. . . . . . A . . . . . Không cần. . . . . ." Nàng muốn chống lại dục hỏa bên trong thân thể, rốt cuộc vẫn địch không lại với dược lực mãnh liệt, dục vọng dần dần làm nàng xuân tâm phóng đãng, toàn thân vô lực.
Hai má mềm mại, nõn nà nhuốm màu tình dục dần dần phát ra sắc hoa hồng diễm lệ, nàng không kìm hãm được bóp nhẹ, thậm chí xoay vặn quanh hai nụ hoa nho nhỏ, không tự giác phát ra ngọt ngào tiếng thở dốc.
Nàng nghĩ muốn đưa tay ngăn cản ngón tay đang mơn trớn, xoay tròn điểm nhỏ trong cánh hoa của nàng, lại không kềm chế được tình dục khống chế, càng nâng người dựa sát, hai đầu ngón tay đang ở trên mặt cánh hoa ướt nhẹp đùa nghịch cùng vuốt ve, kích thích giác quan của nàng, đem nàng đến cảnh giới cao trào . . . . .
"A. . . . . ."
Từng trận khoái cảm thoải mái di chuyển trong thân nàng, nóng rực thiêu người có chiều hướng dịu đi, cho nên nàng nên cũng không thẹn thùng nữa, để bàn tay xa lạ kia tha hồ đùa bỡn thân thể của mình.
Ngón tay của nàng không ngừng lôi kéo vuốt ve lấy nụ hoa nho nhỏ của mình, hưởng thụ những khoái cảm thoải mái vô cùng đang tới.
"A. . . . . . A. . . . . ."
Không lâu sau, nàng chỉ cảm thấy một loại cảm giác mãnh liệt ngọt ngào cùng tê dại tập hướng toàn thân. . . . . .
Đạt tới cao trào lần đầu tiên sau, Bạch Nhị thở hổn hển nằm ở trên đất, toàn thân vô lực, muốn động cũng không có biện pháp động, nàng cảm thấy tiểu huyệt của mình không ngừng chảy ra ái dịch ướt nóng, thấm ướt bắp đùi sau đó thong thả chảy xuống.
Nàng thở dốc xụi lơ trên mặt đất, cơ thể đã tương đối không còn khó chịu như lúc đầu rồi, nàng thầm nghĩ: Đã kết thúc sao?
Đang ở lúc nàng cho là ác mộng qua đi, bên trong thân thể lại nổi lên loại khó chịu nóng bức, so với trước kia càng thêm mãnh liệt, càng thêm làm nàng vô lực phản kháng.
Rất nhanh, dục vọng lần nữa đoạt đi tất cả lý trí nàng, hai bàn tay lại bắt đầu tại thân thể nhỏ bé xinh đẹp âu yếm, vuốt ve mỗi tấc làn da non mềm, sau đó phóng đãng, đùa bỡn lấy cặp vú, hơn nữa dùng ngón tay không ngừng trêu đùa lấy nụ hoa nho nhỏ hồng rực, cho đến khi chúng nó đứng thẳng.
"A. . . . . . Đừng. . . . . . Ưm . . . . ." Một tay đi tới địa phương giữa hai đùi đã sớm ướt đẫm, đùa bỡn, mò mẫm cánh hoa mê người của bản thân.
Ưng Kiệt lặng lẽ lạnh lùng nhìn chòng chọc nữ tử đã nhắm chặt hai mắt trước mặt, từ trong miệng nàng thốt ra tiếng rên rỉ mời mọc, làm người nghe tâm thần phóng đãng, hai tay của nàng cũng không ngừng âu yếm cơ thể trắng nõn.
Từng tiếng rên rỉ tiêu hồn làm hắn thần hồn điên đảo, nam căn của hắn cũng sớm căng cứng, kêu gào khó chịu.
Nhìn nàng khêu gợi vặn vẹo toàn thân nhỏ nhắn dụ hoặc, hai mắt nhắm chặt, gương mặt ửng đỏ mê người, toàn thân nõn nà như tuyết ngọc, làn da như nhuốm ánh sáng lấp lánh.
Vóc người của nàng linh lung hấp dẫn, yểu điệu cân đối, nhất là trước ngực nàng, bầu ngực no đủ, căng cứng, còn có hai điểm nho nhỏ như viên đậu đỏ mời mọc người đi đánh giá nó, liếm láp nó. . . . . .
Ánh mắt của hắn lại thong thả rơi vào giữa hai đùi đã khẽ hé mở, chỉ thấy một tay nàng đang say sưa âu yếm tiểu huyệt non mềm đã tràn đầy ái dịch, mật dịch trong suốt ven theo bắp đùi trắng như tuyết của nàng trượt xuống, thấm ướt cả cặp đùi bạch ngọc.
"Ngươi bây giờ rất cần nam nhân phải không?"
Trong lòng Bạch Nhị hung hăng chấn động, cả người nín thở.
Thanh âm này. . . . .
Không thể nào!
Nàng nhất định là nghe nhầm!
Nam nhân ngày đêm làm nàng lệ rơi ướt gối, không thể nào xuất hiện ở đây, cũng van cầu ông trời nhất thiết không phải là ở thời điểm này!
"Mở mắt ra đi! Ngươi cho là ngươi còn có thể lại một lần nữa từ trong tay của ta chạy trốn sao?" Đồng dạng là thanh âm mạnh mẽ, biến hóa chính là giọng điệu hắn nhiều hơn một loại phẫn nộ, ganh ghét, lãnh trào nhiệt phúng.
Nàng phát động dũng khí chậm rãi mở hé hai mắt đang nhuốm một tầng sương mù, đập vào tầm mắt chính là một đôi đen tuyền con ngươi khiến nàng thế nào cũng không quên được.
"Ưng Kiệt. . . . . ." Nàng nhẹ nhàng thốt ra tên họ làm lòng nàng đau như đao cắt
Lúc này, khóe miệng của hắn chứa lấy sự lạnh lùng cười, khuôn mặt anh tuấn thành thục càng thêm hấp dẫn, mị hoặc.
Nàng miễn cưỡng trấn định bản thân, ngẩng đầu tiến lên đón nhận cặp mắt muốn đem nàng cắn nuốt kia.
"Rất cao hứng ngươi còn nhớ kỹ ta, nếu như không nhớ kỹ, vậy chờ một chút, ta sẽ đem ngươi nhớ lại thật tốt, ta cam đoan!" Ba chữ cuối cùng kia hắn tăng thêm giọng điệu, làm người nghe cảm giác được bất an.
"Không cần. . . . . ."
Tuyệt không ngó ngàng tới kháng nghị của nàng, môi của hắn bá đạo rơi vào trên môi của nàng, một tay phủ lên ngực của nàng, tại trơn nhẵn mềm mại vú, vuốt ve, xoa bóp lấy.
Hắn tham lam ôm thân thể thiếu nữ yêu kiều, đặc hữu hương thơm của nàng truyền vào trong hơi thở của hắn, càng khiến hắn khó có thể kháng cự.
Hắn hôm nay nhất định phải đánh giá kĩ lưỡng thân thể thân thể ngọt ngào của nàng!
"A. . . . . . Ưm. . . . . . Không cần. . . . . ."
"Có không cần cái gì? Cũng không phải là lần đầu tiên!" Hắn lạnh lùng cười chế nhạo.
Nàng muốn đẩy ra hắn, nhưng là hắn vuốt ve so chính nàng vuốt ve mình kích thích hơn nhiều, bàn tay thô ráp nhẹ nhàng di động trên làn da bong loáng của nàng, mang theo cho nàng tiêu hồn khoái cảm không nói nên lời .
"Thoải mái sao?" Hắn vươn đầu lưỡi liếm láp chiếc gáy nhỏ nhắn cùng vành tai tinh tế của nàng.
Nhiệt tình hôn đi lên trên cổ mềm mại, Ưng Kiệt hôn dồn dập như mưa, vừa đem cơ thể nóng rực đè lên trên thân thể trần trụi tuyệt mỹ của Bạch Nhị.
Bị đôi môi mơn trớn vị trí mẫn cảm, Bạch Nhị không nhịn được kịch liệt thở dốc, thân thể tựa như phát cuồng vặn vẹo yêu kiều.
Mỗi lần đều lúc lắc mời mọc, bầu ngực tuyết trắng căng tròn liền sung mãn co giãn kích động núm vú nhỏ cứng ngắc lồi ra, Ưng Kiệt bưng miệng ngậm chặt hai quả hồng nhỏ đang run rẩy trước mắt, sau đó dùng đầu ngón tay như có như không, nhẹ nhàng tiếp xúc, vuốt ve bầu vú bị nước bọt thấm ướt hồng rực.
Đôi môi nóng rực tham lam mút lấy nụ hoa nhô ra đỏ rực, đầu lưỡi không ngừng đưa đẩy, ra sức bú mút không ngừng bầu vú hai bên, cho đến khi Bạch Nhị không chịu được đau rên lên mới chịu buông tha. "A. . . . . . Không cần. . . . . ."
Nàng rốt cuộc cũng khuất phục rồi! Bạch Nhị trong lòng nghĩ như vậy, bởi vì nàng biết coi như không có dùng xuân dược, nàng đối với này nam nhân công kích cũng nhất định sẽ khuất phục, đây là trong lòng nàng vĩnh viễn đau, cũng là sự thật nàng này đời không cách nào chối bỏ.
Nhưng mà, nàng cũng không có nói ra, ai đều không sẽ ngốc đến đem nhược điểm bản thân phơi bày ra, huống chi nàng đã từng qua một lần ngu ngốc.
Người ta nói, chịu một lần thương tổn, học một lần ngoan, nàng đã sớm nếm qua tư vị đau xót đó rồi.
Biết hắn sẽ không dễ dàng bỏ qua nàng, cho nên Bạch Nhị tính toán cắn lưỡi tự vẫn.
Nhưng ông trời tựa hồ không chịu như nàng mong muốn, bên trong thân thể, nóng bức lại dời núi lấp biển tập kích đến, để lý trí còn sót lại của nàng cũng bởi vì nhu cầu mãnh liệt mà biến mất hết.
Môi Ưng Kiệt tham lam đòi hỏi ở trên bộ ngực sữa trắng noãn Bạch Nhị, giống như lữ khách đói khát đã lâu thật sâu mút lấy tư vị sảng khoái, tay to cũng không bỏ qua vuốt ve gần như thô bạo, lưu lại dấu tay bá đạo của hắn.
Thật là đau. . . . . . Bạch Nhị hoảng hoảng hốt hốt nghĩ đến, lại có nhiều hơn khoái cảm.
"Ưm. . . . . . Thoải mái. . . . . ." Nàng đã không cách nào suy nghĩ nhiều, cơ thể theo bản năng nghênh hợp nam nhân vuốt ve, hướng tới hắn đòi lấy nhiều hơn, nhiều hơn. . . . . .
"Như vậy a?"
Bàn tay to của hắn trượt qua bụng bằng phẳng của nàng đi tới giữa hai đùi, ngón tay không khách khí thăm dò vào tiểu huyệt của nàng đã sớm ướt nhẹp.
"Không cần. . . . . ." Nàng bản năng kẹp lấy hai đùi, không muốn để hắn xâm lấn.
"Tách đùi ra!" Hắn nhỏ giọng lại kiên định ra lệnh.
Nàng thế nhưng lại cực kỳ nghe lời, đem hai đùi khẽ mở ra, nhưng vẫn ngượng ngùng nhắm mắt lại.
"Mở to chút nữa!"
Đôi chân trắng nõn lại mở to ra một chút, nơi tư mật, kín đáo của nàng toàn bộ bị bàn tay hắn xâm chiếm.
Ngón tay của hắn bắt đầu ở cánh hoa nàng mơn trớn, ngón cái thì ma sát nhụy hoa đã sớm đỏ rực của nàng, khiến nàng không nhịn được há hốc miệng thở dốc, rên rỉ yêu kiều.
"A. . . . . ."
"Ngươi cũng ướt nhèm." Hắn thở dốc hừng hực, lại dùng ngón giữa chậm rãi thăm dò vào sâu trong tiểu huyệt non mềm của nàng.
"Không. . . . . ." Nàng muốn kháng cự, bên trong thân thể không ngừng nổi lên nóng bức lực lượng, lại vô cùng bất lực, chỉ có thể càng lúc càng trầm luân.
"Thật chặt a!" Hắn cảm thấy ngón tay của mình bị thịt nonấm áp lại chặt chẽ mút lấy.
Khi ngón tay của hắn bắt đầu ở trong cơ thể nàng từ từ di động, đau đớn dần dần bị mãnh liệt xuân dược át đi, Bạch Nhị mặc dù vẫn có chút đau, nhưng lại không muốn hắn dừng lại.
"A. . . . . . Ưm. . . . . . Nhanh một chút. . . . . . Thật thoải mái. . . . . ." Nàng dâm đãng nói, vốn là thanh thuần hai mắt giờ phút này tràn ngập đối với hắn khát vọng, khẩn cầu.
Nàng đã hoàn toàn đắm chìm ở tình dục, chỉ muốn lấy được nhiều hơn, nhiều hơn khoái cảm.
Ưng Kiệt cúi đầu xuống mở miệng ngậm chặt nụ hoa nho nhỏ của nàng, lưỡi nóng rực cuồng liệt lật quấy, trêu đùa , bú mút, liếm láp, núm vú hồng rực hai bên tràn đầy nước miếng của hắn, nhìn lại giống như là cây đào mật ngâm ở trong nước .
Cuốn theo đầu lưỡi taị bầu vú của nàng vẽ vòng vòng, còn dùng răng cắn nhẹ, Bạch Nhị cảm thấy bộ ngực của mình phình trướng không chịu nổi.
Tay Ưng Kiệt cũng không buông tha cho nàng, mạnh mẽ rút ra đâm vào, cảm thụ mất hồn làm nàng cơ hồ không thể thở.
"A. . . . . . Ta không được. . . . . ."
Nàng cảm giác cả người đều muốn hòa tan trong ngực hắn, cái miệng nhỏ anh đào không kìm được phát ra tiếng rên rỉ vừa dâm đãng lại vừa đáng yêu Nàng giống như một trận lửa cháy thiêu đốt dục vọng của Ưng Kiệt.
Môi của hắn thong thả từ vú của nàng đi xuống, liếm qua bụng bằng phẳng của nàng, đưa tới thân thể của nàng một trận run rẩy, sau đó hai bàn tay to lớn tách ra chân ngọc của nàng, lúc nàng hiểu được hắn muốn làm cái gì, đầu của hắn đ