diện cho cô, giống như bố thí một đồng xu cho ăn mày vậy.
Lúc này, anh đứng sau cô, tay xát lên động mạch trên cổ cô, dường như đang thăm dò nhiệt độ của mạch máu nơi đó. Tay anh rất lạnh, sắc mặt không có vẻ thân thiết, khiến Lục Vị Hi bất giác nhớ tới ngón tay của một người đàn ông khác, cũng lạnh giá, thon dài, mạnh mẽ như Nguyễn Thiệu Nam.
Lăng Lạc Xuyên, mưa rơi xuống đồng bằng, cái tên vô cùng đẹp, dễ dàng khiến người ta nghĩ tới một người khiêm tốn dịu dàng, ôn hòa. Nhưng Vị Hi lại cho rằng, con người này quả thật là sự châm biếm lớn nhất đối với câu nói “người cũng như tên”. Đương nhiên, trừ bề ngoài đẹp đẽ của anh ta.
Vị Hi không biết, đó có thể coi là thời khắc đen tối nhất trong cuộc đời bọn họ không.
Tối ấy, ngón tay Lăng Lạc Xuyên bóp cổ cô không chút nể tình, lực không mạnh, vừa vặn khiến cô khó có thể hít thở, lại không đến nổi bỏ mạng.
Cô đã không có sức tiếp tục phản kháng nữa, cảm thấy mình giống như bị người ta dìm xuống nước. Trong không khí pha trộn mùi thuốc lá, mùi rượu, mùi nước hoa Eau de Cologne trên người người đàn ông xộc qua giống như một ngọn núi đè cô gần như nghẹt thở.
Như Phi run rẩy lên tiếng, không ngừng cầu xin anh ta: “Lăng thiếu gia, chúng tôi biết lỗi rồi, thực sự biết mình đã sai. Tôi đi cùng các anh, cầu xin anh…”.
Nhưng Lăng Lạc Xuyên cười mà như không, chỉ nhìn đánh giá Như Phi một lượt từ trên xuống dưới, “Cô? Xin lỗi, tôi không hứng thú, mấy người bọn họ khá thích đấy. Còn cô ta, cô yên tâm đi, tôi không phải loại vắt cổ chày ra nước, sẽ cho cô ta một cái giá hợp lí”.
Như Phi hoàn toàn tuyệt vọng, nghiến răng chửi: “Họ Lăng kia, mày là đồ chó đẻ! Mày không được chết tử tế đâu!”.
Kết quả là cái tát tàn bạo phủ đầu, tay vệ sĩ túm tóc Như Phi, ấn mặt cô xuống sofa.
Không có người la hét, Vị Hi chỉ có thể trơ mắt nhìn cô ấy, không thốt nổi lên lời, cũng không thể động đậy. Cô ấy bị tên vệ sĩ cao to khỏe mạnh ấn trên ghế sofa, bàn tay mạnh mẽ của gã đàn ông chụp lên mặt, khiến cô ấy đến gào thét cũng không được.
Lăng Lạc Xuyên thích thú nhìn cô ấy như đang thưởng thức cảnh con thú nhỏ giãy chết.
Sau đó giữa ban ngày ban mặt, trước sự dõi theo của hàng trăm con mắt, anh ta thở dài, ngón tay thon dài từ đường cong đẹp đẽ trên cổ cô lướt xuống cổ áo đồng phục, vô cùng nhẫn nại, cởi từng chiếc từng chiếc một, từng chút từng chút giẫm đạp lên tôn nghiêm của người con gái đáng thương này.
Cho tới khi cúc áo trước ngực bị cởi quá nửa, áo ngực màu đen tôn thêm làn da trắng hơn cả tuyết của cô, nửa vòng tròn hoàn mỹ phập phồng lên xuống như sóng biển theo hơi thở gấp gáp của Vị Hi.
Lăng Lạc Xuyên khẽ thở một tiếng, quay sang dặn dò cả phòng: “Các người sang phòng bên cạnh trước đi, đợi tôi làm xong việc, chúng ta tới nhà khác chơi tiếp”.
“Lăng Lạc Xuyên, mày không phải là người!”. Như Phi tan nát cõi lòng chửi bới.
Vị Hi quay đầu, hoảng hốt nhìn họ kéo Như Phi như kéo một con chó, hai tay Như Phi nắm chặt tay nắm cửa phòng như liều mạng, đôi mắt đỏ hoe, không buông tay, chết cùng không buông tay.
Vị Hi muốn nói gì đó nhưng cô không nói nổi. Người đàn ông kéo áo ngực cô lên, hơi thở lạnh buốt và đôi môi nóng bừng hạ xuống đôi môi nhợt nhạt của cô, xuống đường cong vô cùng đẹp ở cổ cô, xuống khuôn ngực trắng mịn trên người cô. Ngón tay linh hoạt của anh ta vòng ra sau, cởi khuy áo ngực, kẻo thứ cản trở sang một bên, giống như đứa trẻ chơi đùa, lạnh lùng tàn khốc giày vò cơ thể trong trắng của cô.
Nửa người trần trụi lộ ra dưới ánh đèn, lộ ra trong tầm mắt hờ hững của đám đàn ông, cô tuyệt vọng run rẩy. Cô biết bản thân sẽ mất đi cái gì, hơn nữa sẽ mất đi bằng cách thức kinh khủng nhất, đáng sợ nhất.
Cô nghiêng mặt, nhìn thấy trên bàn có chai rượu, cốc rượu, trong bình đá còn có cái chày đập đá… chỉ cần cô có thể cầm được, cho dù không ngăn cản được anh ta, cô cũng có thể kết liễu chính mình.
Nhưng cô không thể động đậy nổi, hai tay cô bị anh ta đè lên, cả người đều bị anh ta kẹp chặt trong lòng, ngón tay anh ta xuyên vào tóc mai cô, hôn lên gương mặt ướt đẫm nước mắt của cô, hào hứng tiếp tục trò chơi tàn nhẫn này.
Mùi ngửi thấy mùi xạ hương nam tính và hơi thở đầy dục vọng, toàn thân Vị Hi run rẩy, cả người như chìm vào trong nước, hít thở càng lúc càng khó khăn, ý thức càng lúc càng mơ hồ.
Anh ta nâng mặt cô lên, ngón tay vô cùng khéo léo đùa bỡn vẻ đầy đà xinh xắn của cô, cắn môi cô, ngậm lấy hơi thở mỏng manh của cô, ngón tay thon dài men theo đường eo mềm mại đẹp đẽ thăm dò xuống dưới. Hơi thở anh ta nóng rực, dường như kề sát bên tai cô nói gì đó, tiếng nhạc trong căn phòng quá chói tai, cô không nghe rõ câu nào, chỉ hoảng hốt nhìn gương mặt anh ta, lúc xa lúc gần.
Cô không biết có bao nhiêu người chứng kiến cảnh đáng sợ, bẩn thỉu ấy, nhưng không ai đứng ra ngăn cản, thậm chí không ai lên tiếng, cho dù chỉ một câu.
Khóe mắt khô cạn không một giọt lệ, chỉ có đau đớn và tuyệt vọng.
Cô nghe thấy có người đang cười, mắt phượng lạnh lùng lóe sáng trong bóng tối vô cùng. Cô thực sự không hiểu vì sao người này rõ ràng có thân xác đẹp đẽ lại cười giống như ma quỷ.
Có ai từng gặp một con sói vừa xé xác con mồi ăn vào bụng vừa mỉm cười không? Hôm nay cô đã thấy, rõ ràng có thể ép người ta chết ở đường cùng.
Ý thức của cô càng thêm mơ hồ, mọi thứ bên cạnh càng lúc càng xa vời. Tất cả giọng nói dường như từ nơi xa vọng đến, lại giống như lướt bên tai, cả cơ thể tựa như chim trong đáy nước, lại giống như bị người ta bẻ gãy cổ họng.
Cô muốn kêu gào cầu cứu, nhưng cô không phát ra nổi tiếng nói. Cô muốn giơ tay nắm thứ gì đó nhưng chỉ uổng công. Chỉ có hơi thở gấp gáp, từng trận từng trận hít thở kịch liệt, dường như dùng hết sức lực toàn thân. Mồ hôi ướt đẫm ngón tay người đàn ông, ướt sũng áo sơ mi đã được cởi một nửa, cả cơ thể giống như bị xe tải xay thành một đống, gan ruột vò nát, ngũ tạng đau đớn. Nhưng vẫn không thể thở nổi, cố gắng thế nào cũng đều không thở được!
Trong cơn hốt hoảng, cô nghe thấy Như Phi thất kinh hét lên: “Cô ấy bị hen bẩm sinh, như vậy sẽ xảy ra chuyện đấy, anh mau buông cô ấy ra!”.
Sau đó, không biết ai trả lời một câu vô cùng nhẹ nhàng: “Hen thôi mà, chẳng chết được!”.
Quả thực sẽ không chết, đau đớn hơn nữa cũng sẽ không chết chỉ có thể sống không bằng chết. Người nào thực sự trải qua mới biết, rõ ràng đang sống mà không thể thở như bị người ta bóp họng… đó là một địa ngục sống!