ngực, giơ tay ra hiệu im lặng, tự trấn an ước chừng nửa tiếng mới sâu kín thở hắt ra một hơi: “Nói cho em biết, có phải là em nghe nhầm rồi hay không?”
Giai Hòa đau đớn kịch liệt, lắc đầu: “Em không có nghe nhầm…”
Mục Mục ôm ngực, ai oán nhìn cô: “Em với chị vốn là có cùng gốc gác tổ tiên, vì sao đến cuối cùng chỉ có chị gặp may hả?”
…
Giai Hòa ngượng ngùng, quyết định nên im lặng.
Dọc đường đi, Mục Mục hầu như không ngừng truy hỏi hàng loạt vấn đề vi diệu nào đó khiến Giai Hòa không trả lời kịp. Mãi cho đến khi cô bé hỏi hai người bắt đầu bùng nổ gian tình như thế nào, cô mới nghiêm túc nhớ lại, bảo là hình như bắt đầu từ lúc bị tông vào đuôi xe, anh ấy bảo Ngô Chí Luân làm lái xe cho chị…
“Đợi chút, dừng bên lề đường ngay!” Mục Mục hét lớn một tiếng, cô vội đỗ lại, suýt nữa bị hù đến chết.
“Em nhớ ra rồi, kỹ thuật lái xe của chị ai ai cũng biết hết,” Cô bé quyết đoán xuống xe thay đổi vị trí, “Để em lái đi, em cũng không muốn đã là Trung thu rồi mà không về nhà được,” Cài dây an toàn xong, đôi mắt sáng bừng bừng nhìn cô, “Rất thần kỳ, cứ như vậy cũng có thể dụ dỗ được đại minh tinh. Chị, sao chị không thích Ngô Chí Luân hả? Rõ ràng là anh ta đẹp trai hơn tí.”
Giai Hòa cười nhạt, tên sâu rượu kia làm sao mà so được với anh rể mày…
Cuối cùng, trước khi bước vào cửa nhà, cô còn vô cùng nghiêm túc cảnh cáo Mục Mục phải ngậm miệng lại. Con bé đáp ứng ngay, không thành vấn đề, đưa iPad của chị cho em. Kết quả là, giữa thanh thiên bạch nhật, giữa ban ngày ban mặt, cô liền bị mất một cái iPad…Toàn bộ buổi tối, ngay cả lúc gọt hoa quả cô đều bồn chồn bất an nhìn chăm chăm Mục Mục, sợ nó nói hớ cái gì đó. Mãi cho đến khi chia bánh trung thu về nhà mới xem như có cơ hội thở phào.
Lúc đi, ông ngoại bỗng nhiên vỗ vỗ đầu nói hôm nay đã quên coi phim dài tập. Nói xong liền đi bật kênh tivi. Giai Hòa vừa quét mắt đã choáng váng, là ‘Vĩnh An.’ “Ái cha,’ Mẹ già đặt mông ngồi xuống, “Xem đi, mẹ cũng coi phim nay, con bé Giai Hòa viết mà bảo nó tóm tắt đoạn sau tí mà cũng không chịu.”
Trong một thoáng tất cả mọi người đều nhìn cô. Đứa em họ chỉ chỉ vào Dịch Văn Trạch nói: “Chị à, tiền đồ của chị đó, rốt cuộc cũng đã ôm được chân thần tượng.” Giai Hòa vừa nhe răng hù nó, Mục Mục lại vô cùng có ý tứ vỗ vỗ vai thằng nhóc: “Bà chị nhà mình phong hoa tuyệt đại, đâu chỉ đơn giản là ôm chân người ta như vậy.”
Mọi người chen nhau xem tivi, bởi vì câu này, mắt đều sáng trưng có thần sắc nhìn Giai Hòa.
Giai Hòa trừng mắt nhìn Mục Mục một cái, chỉ chỉ iPad vừa bị tổn thất nằm trên bàn. Mục Mục thè lưỡi nhận thua. Vừa bắt đầu, mẹ già vô cùng nghiêm túc mở lời: “Ai, quả là người thật luôn nhìn thuận mắt,” Mẹ già còn vô cùng đau đớn nói lời tổng kết với ông ngoại, “Cháu gái của ông tìm phải hàng lậu, giống y Dịch Văn Trạch vầy.”
Giai Hòa dĩ nhiên không nói gì…
Ông ngoại ồ một tiếng, vừa định hỏi tiếng, lại bỗng nhiên chỉ tivi nói: “Ôi chào, nhìn bộ dạng của con bé Giai Hòa kia, còn khóc nữa.”
Giai Hòa hoàn toàn hóa đá…
[1]: 鸟枪换炮 – Điểu thương đổi pháo, nghĩa là sự thay đổi như từ cây thương phóng chim đổi thành súng pháo.
Cứ như vậy bị chèn ép đến hơn mười một giờ cô mới xem như thuận lợi thoát khỏi sự truy hỏi của dân chúng.
Lúc đưa Mục Mục trở về trường, xe trực tiếp chạy thẳng tới dưới lầu Ký túc xá. Mục Mục vừa xuống xe Giai Hòa đã nghe có người gọi tên mình. Quay đầu lại, là bạn học thời Trung học, cô cố gắng nhớ tên rồi mới lên tiếng.
Thật là đầu heo óc chó mà, vài năm trước còn đi dự hôn lễ của cậu ta tụ tập náo nhiệt một phen.
Người đàn ông đi tới, cười chào: “Quên mình rồi sao?”
Giai Hòa cười cười, mở cửa xuống xe, nói sao lại có thể quên được chứ. Anh chàng vừa định nói thêm gì đó, một cô gái trẻ nhảy từ ký túc xá ra, ôm lấy cánh tay anh ta: “Ai vậy?” Nói xong mới liếc mắt qua Giai Hòa, lại nhìn xe của cô.
Giai Hòa nhìn cánh tay mảnh khảnh kia quấn quanh, đầu óc phình ra, rốt cuộc đã hiểu.
Mục Mục ngược lại ôm cặp sách không nói câu nào, mãi cho đến hai người kia đi khuất mới hừ một tiếng: “Đó là bạn học của em.” Giai Hòa bình tĩnh gật đầu rồi nói với cô bé: “Đó cũng là bạn học của chị.” Mục Mục thực khinh bỉ nhìn cô một cái: “Bạn học của chị là loại người gì thế? Không có đức gì hết.” Giai Hòa im lặng nhìn cô nhỏ, bạn học của mày cũng không phải loại gì tốt.
Những chuyện như thế này nghe cũng không cảm thấy gì, nhưng chỉ cần nghĩ đến việc đó chính là bạn học mình, cô bé ôm tay kia cũng là thiếu nữ đương lớn như Mục Mục, trong lòng cứ thấy gì đó không tự nhiên. Mục Mục khinh bỉ nói tiếp: “Nhưng mà bạn học của chị rất có tiền, không có dịp gì cũng mua cho mấy C [1]lận.” Giai Hòa lập tức cảnh giác: “Em đừng có làm bậy gì, ông ngoại mà biết nhất định bệnh tim sẽ tái phát.” Mục Mục gật gật đầu: “Em mà muốn tìm chị là được, tìm mấy ông chú kiểu này làm gì.”
Tao cũng có phải người giàu có đâu, trong lòng Giai Hòa đổ máu, lại còn phải gắng gượng giáo dục cô bé: “Còn nữa, mẹ em vừa mới bảo chị nhắn dùm, có bạn trai cũng không sao, nhưng mà đừng tùy tiện,” Cô cảm thấy mấy lời này cũng không quá đáng gì, lại bổ sung thêm một câu kinh nghiệm: “Chị có một người bạn ở công ty, phương diện kia cực kỳ bảo thủ, cuối cùng cũng gả cho một người tốt. Không lừa em, em phải biết tự bảo vệ mình.”
Mục Mục vỗ vai của cô: “Chị già à, có phải chị đang ám chỉ em, chẳng phải chị dựa vào cái đó mà bỏ tù Dịch Văn Trạch sao? Lần sau thì nói trắng ra đi, không nên mịt mờ như vậy.”
…
Quả thật năm năm giữa hai thế hệ đã có một vạch khoảng cách, mười năm lại thành một cái hố sâu.
Giai Hòa quyết đoán buông tha cho việc thuyết giáo này nọ, nhanh chóng rời đi.
Người đi chuyến bay đêm không nhiều lắm, bãi đỗ xe khá vắng vẻ.
Mãi cho đến khi Dịch Văn Trạch lên xe, cô mới đột nhiên phản ứng lại. Thời gian như vậy rất ngượng ngùng, chẳng lẽ chính mình muốn ở chỗ đó của anh? Nghĩ đến từ “ở” này, lập tức liên tưởng tới đêm hôm đó…Cả người đều cảm thấy kỳ kỳ làm sao. Im lặng một hồi, cô mới quay đầu hỏi anh: “Anh đói không? Trong công ty có gì ăn không?” Nếu không có thì phải đi cửa hàng tiện lợi mua vài thứ về.
Dịch Văn Trạch không nói chuyện, nhìn cô cười cười.
Ầy, đây là cái ý tứ gì?
Sau đó…mãi cho đến khi xe chạy thẳng tới đến một tiểu khu là lạ, cô mới nghĩ nghĩ, cẩn thận hỏi anh: “Anh lại có một cái nhà nữa à?” Thật đúng là thỏ khôn có ba hang. Nhưng mà phòng trong công ty là nơi anh hay thường ở lại nhất, Bắc Kinh có nhà cũng không nên ở đó một mình đi?
Anh ừ, tắt máy xuống xe, xách hành lý lên lầu.
Giai Hòa đi theo anh vào cửa, toàn bộ phòng khách trống trải như lễ đường lớn. Sở dĩ nói như vậy bởi vì một đồ dùng trong nhà cũng không thấy bóng dáng. Ánh đèn chiếu vào sàn nhà màu đỏ sậm, vô cùng sạch sẽ, dường như chưa có ai bước vào.
Cô mở tù giày ra, không có dép đi trong nhà: “Anh xác định là đêm nay muốn ở đây sao?” Phía sau có âm thanh buông hành lý xuống, sau đó cô cảm thấy dưới chân nhẹ hẫng, được Dịch Văn Trạch bế lên: “Thích không?”
Thích không…
Tầm mắt Giai Hòa dừng ở cổ áo của anh, trong lòng còn có một bé thiên sứ đập cánh, không ngừng hỏi cô thích không thích không. Sau đó ngón tay Dịch Văn Trạch nhẹ nhàng chạm vào môi cô, lập lại câu hỏi vừa nãy: “Thích không?”
Chỉ một động tác, tất cả mọi xúc cảm của Giai Hòa ngưng tụ cả vào ngón tay anh đương đặt trên môi mình, trong lòng ào đến từng đợt chột dạ, âm thầm vâng một tiếng, nhưng không phát ra thanh âm.
Anh vẫn nhẹ nhàng mơn trơn môi cô, Giai Hòa chỉ cảm thấy động tác này rất mờ ám, tâm hung ác cắn tay anh một miếng, gắng gượng vui đùa: “Đừng nói là cho em, mua cho em.” Cô nói xong, chỉ cảm thấy cổ chát chát, sau đó được anh bế xuyên qua phòng khách, đi ngang qua phòng ăn cùng vài phòng đã đóng chặt cửa, vào phòng ngủ chính: “Là mua cho em, nhưng mà hai chúng ta cùng ở với nhau.”
Cùng ở với nhau a…
Giai Hòa cảm thấy bên trong tai mình có tiếng ong ong, những bong bóng màu hồng nhạt không ngừng bay tới bay lui trước mắt cô, cuối cùng còn không quên duy trì lý trí: “Nhà em ở Thượng Hải làm sao bây giờ, nếu không bán rồi hai ta chia một nửa đi?” Nói xong mới phát hiện mình đang nói một vấn đề, nhà mình nhỏ đến vậy, bán xong phỏng chừng cũng chỉ có thể trả một phần ba. Đang lúc trong đầu còn đang nhanh chóng đổi tài sản, anh mới nói: “Đàn ông Trung Quốc từ xưa đến nay đều nhận giáo dục truyền thống tốt đẹp, chính là mua nhà, cưới vợ và sinh sinh con. Vợ à, em chỉ cần tập trung làm tốt chuyện cuối cùng là được.”
Cô à một tiếng, hoàn toàn ‘yển kỳ tức cổ’ (xếp cờ im trống.)
Phòng ngủ lại có đặt một chiếc giường, chỉ có một chiếc giường mà thôi.
Mãi cho đến lúc được anh đặt lên giường, Dịch Văn Trạch mới ngồi xuống hỏi: “Em muốn tắm trước không?” Ánh mắt Giai Hòa mơ hồ, nhìn chung quanh: “Anh xem một nghèo hai túng như thế này có thể tắm rửa sao?”
Nửa đêm hơn hai giờ, chẳng lẽ thật phải đi cửa hàng tiện lợi mua nhu yếu phẩm hay sao?
“Trong phòng tắm hẳn là đầy đủ cả,” Anh đứng lên, “Trong vali anh có quần áo của em, còn có cả kính sát tròng.” Giai Hòa cảm thấy mờ mịt, vâng một câu, đờ đẫn như khúc gỗ đi vào phòng tắm.
Quả thật đầy đủ mọi thứ a. Giai Hòa nhìn nhìn những chai sữa tắm cùng dầu gội đầu chưa mờ, còn có cả khăn tắm, càng mờ mịt. Vặn nước, rất nhanh đã bốc lên làn khói trắng mỏng. Lúc này Dịch Văn Trạch mới gõ cửa đưa quần áo vào, Giai Hòa cầm lấy từ khe cửa, vừa nhìn thoáng qua liền sụp đổ. Ai có thể nói cho cô, mấy cái quần áo trong ngoài chưa gỡ nhãn mác đó là ai đã đi mua…
Chú thỏ con vừa tới cửa, vạc đã nấu xong nước, đồ gia vị đầy đủ, dao nĩa vào chỗ.
Đây chính là cảm giác hiện tại của Giai Hòa.
Cô nhìn cánh cửa kia, đóng hay khóa cũng phải ‘bồi hồi’ nửa tiếng, cảm thấy chính mình đang bị tra tấn đến điên rồi.
Sau đó hạ quyết tâm, nhanh chóng tắm rửa sạch sẽ, lúc đi ra cũng thành thành thật thật bỏ nhãn quần áo, ngay cả nút cuối cùng trên chiếc áo hở cổ cũng cài lại cẩn thận mới chầm chậm đi ra ngoài.
Không có dép đi trong nhà, chỉ có thể chân trần đi lên sàn, để lại một hàng nước đọng.
Cô ngẩng đầu muốn nói, mới nhìn thấy Dịch Văn Trạch đang cởi quần áo, nửa người trên đã phong cảnh thoáng đãng, quần jeans cũng đã tháo thắt lưng, mỗi bước đi là chiếc quần lại rớt xuống một tý. Ánh đèn không sáng cũng không tối, vừa đủ. Anh nhìn Giai Hòa: “Rất lạnh sao?”…Giai Hòa máy mắt mấy cái, lại máy mắt mấy cái, vô cùng mất tự nhiên bảo một chút, sao đó nghiêm trang đi đến cái vật duy nhất có trong phòng, một cái giường vô cùng lớn.
Tuyệt đối là cố ý, cố ý!
Anh không thể vào phòng tắm rồi mới cởi quần áo sao?
Cạch một tiếng, anh đã đóng cửa lại sau lưng cô.
Đến lúc này hai mắt Giai Hòa mới đẫm lệ ngồi lên giường. Giường thật lớn trong phòng thật lớn, ngoài ra không còn một cái gì khác. Ngay cả mượn cơ hội xem tivi dời sức chú ý đi cũng không có.
Mãi cho đến khi Dịch Văn Trạch tắm xong đi ra, cô vẫn cúi đầu ngoan ngoãn ngồi, chân cọ cọ lên sàn, thật ra toàn thân đã cứng ngắc đến phát mệt. Hoàn toàn không giống như lần đầu tiên, tuyệt đối là anh thừa dịp mình đang đau răng mà ra tay đánh lén, nhưng lần này là tắm rửa bắt đầu đ