Giai Hòa im lặng, lại im lặng: “Chị coi em là người đỡ đạn từ trước đến nay giờ thành quen?”
Kiều Kiều cười há há, chấp nhận.
Bên kia còn dây dưa nói một lúc lâu mới ngắt máy.
Trong phòng chỉ mở ra một bóng đèn tường, Dịch Văn Trạch ngồi trở lại sô pha hút thuốc, cười vô cùng thâm ý. Giai Hòa bị anh cười đến chột dạ, cân nhắc xem vừa rồi mình có nới hớ gì hay không, thấy không có vấn đề gì mới ngượng ngùng cười cười đặt túi bỏng lên bàn thủy tinh, cầm lon coca: “Kiều Kiều thất tình, em đang an ủi chị ấy.”
Lời ngầm là, nói cái gì cũng không phải là ý em, tuyệt đối không phải của em.
“Tên đàn ông kia rất ‘cực phẩm’, tự hắn hỏi Kiều Kiều kết hôn thì muốn gì, Kiều Kiều nói chị ấy chỉ muốn một chiếc nhẫn kim cương be bé thôi, thế mà hắn ta lại phát hỏa, bảo Kiều Kiều kết hôn là vì tiền của hắn,” Tách một tiếng, Giai Hòa mở lon coca ra, uống một ngụm nhỏ, tức giận lên án, “Thế mà hắn ta còn nói, nếu Kiều Kiều muốn hắn đưa nhẫn thì Kiều Kiều phải đưa cho hắn đồng hồ mười vạn.”
Dịch Văn Trạch ừ: “Nói chị ấy, lần sau mang theo kính mắt chọn người tốt hơn chút.”
Giai Hòa nghĩ nghĩ một lúc mới hiểu ý tứ trong lời của anh, không khỏi bật cười, bỗng dưng nhớ tới ngày mai đã là thứ hai: “Anh có hẹn đạo diễn Lưu không?” Dịch Văn Trạch dụi thuốc: “Ngày mai ông ấy đến Thiên Tân, khoảng hai ngày.”
Giai Hòa thở dài một hơi, như vậy cô mới có thể hoàn toàn yên tâm được. Cô đến bên cạnh cửa sổ, nhìn ánh đèn ngoài kia, đang muốn hỏi khi nào về Bắc Kinh đã bị Dịch Văn Trạch ôm chặt từ phía sau. Một bàn tay của anh giữ lấy thắt lưng của Giai Hòa, nâng cằm cô lên, dùng lực rất nhẹ lại khiến cho người ta run rẩy không thôi. Cô cứ như vậy, hơi ngẩng đầu lên, theo ánh đèn điện phồn hoa đô thị, ngã vào trong đôi mắt sâu thẳm kia, để bắt đầu một nụ hôn sâu.
Tay Dịch Văn Trạch rất nóng, hô hấp của hai người chầm chậm trở nên dồn dập, không thể phân rõ nữa.
Giai Hòa chỉ cảm thấy đầu óc mơ mơ màng màng, lại cảm thấy có cái gì đó không đúng, là chuyện gì đây?
Đúng rồi, trong phòng vẫn luôn bật nhạc, nhưng giai điệu này sao lại nghe quen đến thế? Đến khi gần như mất đi ý thức, Giai Hòa mới đột ngột nhớ đến, đây là nhạc trong máy tính mình. Lúc đi cô không tắt máy tính, vẫn để chế độ lập lại với bài hát này, Word cũng không đóng lại, mà cô lại chưa bao giờ cài chế độ chờ…
Xong rồi, cảnh nóng…cảnh nóng trong Word…
Đều bị anh thấy hết trơn rồi?!
Lời tác giả: Cái kia, tôi đóng sổ đây = = Đây là lần thứ năm hôn sâu…Xét thấy quần chúng nhân dân đều khát cầu với thịt…tôi quyết định sẽ âm thầm cắt bớt cảnh hôn…thành lập một xã hội thuần khiết ôn hòa…
Cô thề, nhất định là anh đã thấy được…
Không phải ảnh nghĩ mình cố ý mở ra đi?
Nếu như thế…nhất định là mệt người rồi.
Nhưng nụ hôn dịu dàng như thế, quyến luyến như thế, rốt cuộc vẫn khiến Giai Hòa khó chống cự được, quăng mũ cởi giáp.
Thích anh, thích sự dịu dàng của anh, thích anh đối với mình tốt mà không hề có lý do. Rốt cuộc có đủ hay không? Có đủ hay không để tiếp tục đi tới? Giai Hòa thiếu dưỡng khí, dần dần bước vào trạng thái tự hỏi ngây ngô. Đẩy ra? Thuận theo? Hoàn toàn không có đáp án được. Mãi cho đến khi nụ hôn ấm áp kia, trừ môi, trượt qua hai má, cổ, rồi cuối cùng dừng ở bên tai.
“Không thường viết cảnh nóng sao?”
A?
Tiết tấu này, cũng nhanh quá đi?
Cô thực buồn, ừ.
…Ai không có việc gì mới đi viết cảnh nóng đó.
“Có đôi khi, không cần nhiều lời thoại lắm.” Anh thì thầm bên tai cô, giọng nói hơi khàn khàn, “Nếu em yêu một người, em sẽ không bao giờ có thể khống chế được bản thân mình. Muốn đến gần cô ấy, chạm vào tay cô ấy, gần gũi gương mặt cô ấy, rồi lại nhìn cô ấy luống cuống cả lên. Cứ chạm rồi chạm nữa, chỉ là muốn xác nhận thêm, muốn chứng minh, rằng quả thực là hai người đang ở bên nhau, cô ấy thực là của mình. Cho nên cảnh nóng tốt nhất, là bắt đầu từ những va chạm thân thể rất nhỏ, chậm rãi nhuộm đẫm không khí.”
Nói nghe rất đứng đắn.
Nếu như vậy thì không cần làm mẫu hiện trường mà…
Trên lớp kính thủy tinh phản chiếu bóng dáng của hai người. Ánh đèn thành thị rực rỡ, áp chế màu nắng trên bầu trời, dần dần đã nhòa đi.
“Cũng như thế, anh không thể tự chủ được mà nhìn em. Mỗi một nơi, cho dù rất nhỏ cũng muốn xem hết thảy, cẩn thận nhìn ngắm, mà không chỉ vì bước cuối cùng.” Năm ngón tay của anh xuyên qua những khe hở trên bàn tay cô, nhẹ nhàng mơn trớn: “Những lúc em cuống quít, năm ngón tay đều hơi nắm lại, cuộn thành một nắm đấm nho nhỏ. Anh thường nghĩ đến chuyện làm sao để nó có thể giãn ra, nắm trong tay mình mà nhìn thật kỹ”, Tầm mắt Dịch Văn Trạch dừng trên tay cô, “Móng tay nhỏ xíu, chăm sóc thực cẩn thận, ngón tay mảnh khảnh và rất dài.”
Tay của anh rất đẹp. Lần đầu tiên nhìn thấy ở cuộc họp báo công bố, Giai Hòa cũng đã từng cảm thán một lần.
Mà bây giờ, anh đang chăm chú nhìn tay cô, bọc nó trong bàn tay mình.
Giai Hòa không tự chủ được, theo ánh mắt của anh nhìn tay của mình. Bởi vì người cô khá gầy gò, các đốt xương ngón tay hơi lộ ra, mạnh máu còn hiện rõ như thế…Rõ ràng là rất xấu. Cô dùng lực một chút, không tự nhiên rút tay về.
Sau đó, lại nhạy cảm phát hiện ra mình còn luống cuống bồn chồn, tay vẫn duy trì trạng thái nửa nắm chặt.
Cơ thể hai người đều rất nóng. Rõ ràng phòng đương mở điều hòa, nhưng mồ hôi lại rịn khắp cơ thể. Từ lớp thủy tinh có thể nhìn thấy rõ hình dáng của anh, còn có căn phòng phía sau. Giai Hòa nhìn anh lại cúi đầu, trong nháy mắt thần kinh căng ra, sau cổ ấm nóng như vừa châm lên một mồi lửa, châm toàn bộ lượng máu trong người. Nơi ngực có điều gì đó đương rục rịch, mỗi một tấc tới gần, chỉ sợ không bao giờ là đủ…
Điện thoại bỗng nhiên lại vang lên.
Cô giật mình một cái, suýt nữa phá cửa sổ mà bay.
Chột dạ cầm di động lên, vẫn là Kiều Kiều.
“Không được, chị không ngủ được, chị cần trút giận.” Người ở đầu dây biên kia hiển nhiên không biết mình đang đóng vai gì, vẫn ai oán làm nũng, “Chờ em chút,” Nước mắt Giai Hòa ròng ròng, lần đầu tiên phát hiện thời điểm thất tình của Kiều Kiều rất chi là đúng lúc. Cô che tai nghe điện thoại, xoay người nhìn Dịch Văn Trạch đầy bất đắc dĩ, “Vẫn là Kiều Kiều.”
Dịch Văn Trạch cười, hôn lên chóp mũi của cô: “Nói cho chị ấy, không có lần thứ hai, sau này qua mười giờ thì không được gọi điện nữa.” Ngực Giai Hòa đập bùm bùm, khóe miệng cong lên cười cứng ngắc: “Anh đi ngủ trước đi, em về phòng nghe điện thoại.” Anh đóng máy tính, đưa cho cô: “Đi ngủ sớm đi.”
Mãi đến khi trở về phòng, cô mới áp lưng vào cửa, ôm máy tính cố gắng áp chế tâm trạng.
“Có phải chị đã phá ngang cảnh nóng gì không? Biên kịch?” Kiều Kiều rốt cuộc cũng đã nhạy cảm.
“Bạn Dịch nói rằng, từ nay về sau qua mười giờ không được gọi điện cho em.” Giai Hòa thuật lại nguyên văn, ngã lên giường.
“Ấy chà,” Kiều Kiều thở dài đầy ý tứ, “Quá sớm, cuộc sống vợ chồng của mấy em bắt đầu quá sớm, rất mệt người đó.”
…
Cô bỗng nhiên phát hiện bên người mình ai cũng có miệng lưỡi, ngoại trừ chính mình.
“Nói đi, không phải chị muốn tâm sự sao?”
“Chị chỉ muốn nói với em…Ở đây, trong vòng nửa tiếng, nhân dân cả nước đều gửi điện chúc mừng, chúc mừng chị chia tay.”
“Cho nên vẫn còn thiếu một điện mừng của Thiên Tân sao?”
Kiều Kiều cười he he: “Nói đi nói đi, hai đứa đã phát triển thế nào rồi? Đã cái kia chưa?”
“Ngừng.” Giai Hòa lăn người, nhìn chằm chằm trần nhà, lẩm bẩm mấy câu không đúng sự thật, bắt đầu kể lể than thở rằng mấy ngày hôm nay phức tạp đau khổ này nọ lắm, nghe xong Kiều Kiều mới tổng kết một câu: “Nói cách khác, em đem một bạn trai đáng để cho người ta mơ ước làm thành gièm pha mờ ám các thứ, giấu kín triệt để?”
“Nói bậy cái gì đó…”
Giai Hòa nghĩ nghĩ một chút, vậy có được không? Người đàn ông giữa năm triệu người ấy, không có khẩu trang và kính râm che thì sợ người khác biết rồi mình bị bánh đập vào đầu? Cảm giác này hẳn cũng không có gì khác đi?
(đại ý câu này là Giai Hòa đang giấu chuyện iu đương, sợ người ta tấn công…còn bánh đập vào đầu ý chỉ những bạn yếu ớt, bánh đập cũng chết á…câu này khá khó hiểu, mình cũng đã chạy đi hỏi rồi cơ mà chỉ có thể biên tập lại như thế này thôi…xin lỗi các bạn ;A;)
“Thật ra chị có thể hiểu được cảm giác của em,” Đầu dây bên kia bắt đầu vô cùng có trách nhiệm khuyên nhủ, hiển nhiên đã quên sạch nguyên nhân mình gọi điện ban đầu, “Ở bên một người như vậy, chuyện những người bình thường làm đều không thể làm được, nghe rất mộng ảo, sống được cũng vô cùng uất nghẹn. Bây giờ mới vừa bắt đầu, sau này anh ta còn đi diễn mấy tháng không thấy người đâu, động một tý là có scandal bay đầy trời. Em có bị đau đầu nhức óc gì, ít nhất cùng em đi khám bệnh cũng không được ——”
“Ngừng đi,” Giai Hòa không yên lòng, “Nói chuyện của chị ấy, em không cần chị đi an ủi đâu.”
Bên kia còn nói thêm mấy câu gì đó cô cũng chỉ ậm ừ qua loa. Thật ra người thất tình chỉ cần một lỗ tai là đủ rồi, khuyên hay không là chuyện của bạn, đều không giúp được gì. Cần đau lòng thì cũng đã đau lòng rồi, có hiệu quả gì đâu.
Với lại…cả đầu cô vẫn là câu nói lúc nãy của Dịch Văn Trạch.
“Buổi họp báo gặp mặt truyền thông của ‘Vĩnh An’ xếp vào cuối tuần, Bắc Kinh, lúc đấy em còn ở đó không vậy?”
“Chắc vẫn còn, bộ phim tiếp theo cũng ổn rồi, chỉ là tác giả nguyên tác có vẻ khó quá,” Giai Hòa nhớ tới chuyện này liền phát sầu. “Em vốn không muốn viết kịch bản chuyển thể như thế này, nghe nói tác giả là mỹ nữ đó, sách không dễ bán đâu, tính tình cũng không vừa.”
Kiều Kiều vui sướng khi người khác gặp họa: “Nói trước với em rồi, chuyển thể là thế. Công lao vốn là của tác giả, mà chuyển thể không tốt thì tất cả đều đổ lên đầu biên kịch.” Giai Hòa hậm hực: “Liên quan gì đến biên kịch chứ hả, gặp phải mấy nhà đầu tư vừa có tiền vừa có quyền, biên kịch chẳng qua chỉ là cái máy đánh chữ, không thể tự kiểm soát được nội dung của bộ phim.”
Từ khi nhận được, cô còn mơ hồ có cảm giác, bộ phim này sẽ không ‘thái bình’ nổi.
Gọi điện thoại nói chuyện cho đến tờ mờ sáng, làm hại Giai Hòa chỉ có thể cùng đôi mắt đen thui đi ăn cơm trưa với Dịch Văn Trạch. Cô vừa ăn vừa nghĩ, thật ra cũng đâu có gì kém như vậy, bạn xem đi, người bình thường làm bạn trai nhất định chịu không nổi giờ giấc ngủ nghỉ của mình. Nếu trúng người làm công việc văn phòng, mỗi sớm thức dậy không có điểm tâm, mỗi tối ngủ bên cạnh đều trống không, phỏng chừng chưa đến nửa năm nhà cửa liền thay đổi…
Giai Hòa cầm đũa thẫn người.
“Hôm qua em ngủ không ngon sao?”
“Ừm,” Giai Hòa nghe anh nói mới cầm đũa gắp miếng cá cắn một phát, vừa ăn vừa giúp anh múc một bát canh. Cô bê nguyên cái bát sứ trong tay, vì nóng quá nhịn không được co những ngón tay lại, đưa nhanh cho anh, “Bỏng chết em mất.”
Giai Hòa sờ sờ tai nhìn anh, nhìn anh từng muỗng từng muỗng uống canh.
Giữa đô thị phố hội phồn hoa này, cho dù khuôn mặt của chúng ta đều được người đi đường biết hay không, cả hai đều có cuộc sống giống như những người khác, cũ