Từng chiếc lá tường vi ngấm đẫm ánh đêm của những vì sao lấp lánh.
Diệp Anh đọc xong bức mail trong điện thoại, màn hình tắt đen ngòm, quay trở lại trạng thái có mật mã như bình thường, cô mỉm cười lạnh lùng.
*****
Cuộc thi nữ trang cao cấp châu Á.
Khi nhận được tin tập đoàn Tạ thị quyết định cử người thừa kế của JUNGLE – Sâm Minh Mỹ đi tham dự cuộc thi, các nhà thiết kế trong giới thời trang thở dài tiếc nuối vì Diệp Anh mất tư cách tham dự cuộc thi. Nhưng có một tin tức khác còn khiến người ta kinh ngạc hơn…
Diệp Anh cũng đại diện cho một tập đoàn tham dự cuộc thi nữ trang cao cấp châu Á lần này!
“Chuyện này là sao?”
Sau khi biết tin, Tạ Hoa Lăng giận tím mặt, gọi Diệp Anh vào phòng phó tổng giám đốc chất vấn:
“Đại diện tập đoàn Khổng thị tham gia cuộc thi? Cô có quan hệ gì với nhà họ Khổng? Cô có biết thân phận của mình không? Cô là vợ sắp cưới của Việt Tuyên, là nhà thiết kế của Tạ thị chúng ta, MK cũng thuộc Tạ thị, vậy mà cô lại đại diện cho Khổng thị đi thi? Não cô có bị hỏng không đấy?”
“…”
Diệp Anh im lặng không nói.
“Lập tức đi làm rõ chuyện này cho tôi! Nói với mọi người rằng tin đó là giả! Ngay lập tức!” Vỗ mạnh xuống bàn, Tạ Hoa Lăng giận dữ hét lên. Càng ngày bà càng thấy Diệp Anh phía trước mặt không giống với Diệp Anh lúc ban đầu. A Anh trước kia kính cẩn, dịu dàng, như một con mèo nhỏ trắng thuần khiết, còn Diệp Anh hiện tại rõ ràng chỉ lặng lẽ không nói mà cũng có khí thế khiến người khác thấy sợ hãi.
Tạ Hoa Lăng rất không thích cảm giác này!
“Mẹ.”
Trong phòng làm việc của Tạ Hoa Lăng, Việt Tuyên ngồi trong xe lăn giải thích:
“Là con đã đồng ý để A Anh theo Khổng thị tham gia cuộc thi nữ trang cao cấp châu Á. Hạng mục nữ trang cao cấp của Khổng thị chưa phát triển, mà MK thuộc Tạ thị là chuyện ai cũng biết. Làm như vậy có thể khiến cả JUNGLE và MK của Tạ thị đều được tham gia, cơ hội giành chức quán quân càng lớn hơn.”
Tạ Hoa Lăng nghe xong nhưng vẫn tràn đầy nghi ngờ.
Hạng mục nữ trang cao cấp của Khổng thị do Khổng Diễn Đình phụ trách, đứa trẻ này tranh đấu với mấy anh em trong nhà vô cùng thủ đoạn, là một nhân vật không bao giờ muốn thua thiệt, sao có thể tốt bụng giúp Tạ thị như vậy?
“Con à, con đừng bị người phụ nữ này lừa nữa!”
Tạ Hoa Lăng hung hăng nhìn Diệp Anh, nhưng lại dùng giọng mềm mại dịu dàng nói với Việt Tuyên:
“Khổng Diễn Đình đâu phải người dễ nói chuyện như vậy? Nói không chừng Diệp Anh và anh ta có gì đó mà người khác không nhìn ra…”
“Mẹ!”
Giọng nói của Việt Tuyên trong trẻo, lạnh lùng.
Nhìn con trai ngồi trên xe lăn, nghĩ đến việc cậu đã ba bốn lần bảo vệ Diệp Anh, Tạ Hoa Lăng vô cùng buồn bực, nhưng nghĩ tới sự phản bội của Sâm Minh Mỹ và tình trạng sức khỏe hiện nay của cậu, bà đành nhẫn nhịn, gắng nuốt cơn giận.
“Diệp Anh, cô tự giải quyết đi!”
Thốt ra những lời này, Tạ Hoa Lăng nhắm mắt, giận dữ phất tay bảo cô ra ngoài.
“Cảm ơn bác.”
Việt Tuyên đẩy xe lăn về phòng làm việc của mình, Diệp Anh ngồi xổm xuống, ánh mắt mang vẻ phức tạp, cô nắm lấy tay anh, nói:
“Em nhất định phải tham gia cuộc thi này. Phía Khổng Diễn Đình…”
Cô do dự một chút.
“… Em và anh ta đã có giao dịch với nhau, nhưng chỉ giới hạn ở việc hợp tác nghiệp vụ. Tuyên, xin lỗi, lẽ ra em nên nói sớm với anh.”
“Chuyện này rất quan trọng với em, đúng không?” Việt Tuyên nhìn cô chăm chú.
“Đúng vậy.” Cô gật đầu.
“Em đã quyết định chắc chắn rồi?”
“Đúng vậy.”
“Nếu điều em muốn chỉ là chức quán quân, có một buổi trình diễn thời trang cá nhân do hoàng cung Pháp tổ chức,” Chuyện hợp tác với Khổng Diễn Đình, cuối cùng cô vẫn giấu diếm anh, trong lòng Việt Tuyên thấy chua chát, anh chầm chậm nói: “Có lẽ anh có thể giúp em, để em đại diện Tạ thị tham gia cuộc thi chứ không phải JUNGLE.”
“Không!”
Diệp Anh vội vàng nói:
“Cứ như thế này thì hơn!”
Có lẽ nhận thức được giọng nói của mình vô cùng gấp gáp, Diệp Anh nở một nụ cười dịu dàng che giấu:
“JUNGLE là thương hiệu rất có sức ảnh hưởng, có thể cạnh tranh với nó là một chuyện vô cùng vinh hạnh. Hơn nữa, em muốn công bằng cạnh tranh với Sâm Minh Mỹ một lần, ai bảo cô ta suýt chút nữa từng có được anh?”
Ngẩng đầu, cô mỉm cười như một cô gái nhỏ yêu kiều, Việt Tuyên đưa tay khẽ vỗ nhẹ lên chiếc trán trắng mịn của cô, vẻ mặt dần ấm áp, anh nói:
“Chỉ cần em vui thôi.”
*****
Quá trình đăng ký cuộc thi nữ trang cao cấp châu Á đã kết thúc.
Danh sách tham gia cuộc thi được công bố vô cùng rực rỡ, bao gồm hầu hết những nhà thiết kế trẻ ưu tú của các quốc gia châu Á, mấy nhà thiết kế trẻ ưu tú của Nhật Bản và Hàn Quốc có địa vị trong giới thời trang quốc tế cũng đăng ký tham gia, khả năng đoạt chức quán quân của họ được đánh giá rất cao.
Vòng thứ nhất được tổ chức ở riêng từng nước, sau khi chọn lựa một nhà thiết kế trẻ ưu tú nhất của từng nước, mới tham gia cuộc đấu thứ hai giữa các nước.
*****
“Cho cô đấy, tất cả đều ở đây.”
Trong một câu lạc bộ đêm mờ ảo, ánh sáng chập chờn biến hóa, tại một góc phòng tối, Thái Na ném một tập tài liệu lên bàn, rồi tiện tay mở một chai bia. Ánh mắt Sâm Minh Mỹ lóe lên, lập tức mở túi tài liệu, nội dung bên trong không nhiều, chỉ có vài tờ giấy mỏng, cô vội vàng xem từng hàng chữ.
“Thế nào? Đủ không?”
Tay phải đặt lên bả vai Sâm Minh Mỹ, Thái Na nhẹ nhàng mơn trớn làn da trắng như tuyết của Sâm Minh Mỹ, phả hơi rượu bên tai cô:
“Nếu không đủ, tôi còn có thể…”
Thái Na thì thầm vài câu ý tứ khiến Sâm Minh Mỹ sửng sốt, nhưng sau đó đôi mắt sáng lên, cô cố nén lại sự khó chịu khi bị Thái Na thân mật, nhét tài liệu vào trong túi, cầm ly coctail trên bàn, chạm vào chai bia trên tay Thái Na, khẽ cười:
“Thứ này đã đủ khiến cô ta phải chết rồi.”
Nếu như, chẳng may người đàn bà Diệp Anh này vẫn chưa chết, những gì Thái Na vừa nói cũng có thể khiến cô ta chết một lần nữa!
“Cô định khi nào dùng nó?”
Trong tiếng nhạc ầm ĩ, một mỹ nữ nũng nịu tiến vào lòng Thái Na, sự hứng thú của Thái Na trên người Sâm Minh Mỹ giảm đi. Sâm Minh Mỹ thở phào, cố gắng tránh tiếp xúc một chút, cô trả lời:
“Nếu cô ta cũng muốn tham gia cuộc thi nữ trang cao cấp châu Á, trước tiên tôi sẽ giữ lại thứ này cho cô ta, đợi đến thời điểm quan trọng nhất…”
Sâm Minh Mỹ nheo mắt lại.
“Ha,” Ôm cô gái kia trong lòng, Thái Na cười to đầy ngạo mạn, “Minh Mỹ, quả nhiên tôi không nhìn nhầm! Thoạt nhìn cô chuẩn mực ngoan hiền, độ lượng, đứng đắn, nhưng lại hung ác tận trong xương thịt, rất thú vị!”
Trong lòng Sâm Minh Mỹ thầm tức giận.
Nhưng hiện giờ vẫn đang cần dùng Thái Na, chưa đến lúc lật mặt.
“Chà chà,” Thái Na tiến đến gần, nắm lấy cằm Sâm Minh Mỹ, ngửa mặt cô lên, “Nói cô hung ác khiến cô không vui sao? Đang nghĩ sau này làm thế nào để trừng phạt tôi sao? Sao cô không nghĩ kĩ đi, dựa vào cô sao? Trái tim cô sớm đã chết rồi, tôi có thể dễ dàng bóp chết cô như bóp chết một con kiến!” Thái Na vừa nói, vừa hung dữ hất tay, Sâm Minh Mỹ đau đến mức kêu lên một tiếng!
“Xì.”
Mỹ nữ trong lòng Thái Na cười giễu cợt.
“Tâm cao hơn trời, mệnh mỏng hơn giấy – Câu này là để nói cô đấy!” Nhìn Sâm Minh Mỹ với sắc mặt trắng bệch sợ hãi, Thái Na chế nhạo: “Tôi khuyên cô, sau này nên khôn ngoan hơn, cái suy nghĩ hẹp hòi của cô vẫn nên thu hồi lại đi, đừng làm nữa! Cô là một khúc xương của tôi, tôi muốn ăn thì ăn, muốn ném thì ném! Cô cho rằng tôi thực sự thích cô sao? Thích cái dáng hình kệch cỡm, lúc nào cũng cố làm ra vẻ của cô sao?”
“Xì.”
Mỹ nữ trong lòng Thái Na liên tục cười nhạo.
“Cô…”
Sâm Minh Mỹ vừa sợ vừa tức, trong mắt cô, Thai Na chỉ là một con chó, chỉ cần cho một chút ngon ngọt…
“Ha ha.” Thái Na cười nhạt, “Không ngại để cô biết, sự hứng thú của tôi đối với cô rất xa với sự hứng thú của tôi dành cho Diệp Anh.”
“…”
Sâm Minh Mỹ khiếp sợ.
“Diệp Anh…” Nói ra cái tên này, Thái Na liếm liếm môi, trong ánh sáng mờ ảo của quán, bàn tay cô khẽ nắm chặt, mỹ nữ trong lòng bị đau nhưng không dám kêu, “Tôi chưa từng thấy người con gái nào như cô ấy, lạnh lùng như vậy, cứng rắn như vậy, và cũng đẹp như vậy.” Như thể rơi vào trong hồi ức, vẻ mặt Thái Na đầy sự say mê điên cuồng, “Lần đầu tiên thấy cô ta, tôi đã muốn ăn cô ta rồi, ăn từng ngụm từng ngụm một…”
Trại quản giáo thanh thiếu niên âm u.
Mái tóc đen lánh, hai mắt sâu thẳm, khuôn mặt trắng nhợt như thiếu máu, vết thương trên trán chảy máu tươi đỏ, người con gái đó đẹp đến mức thê lương, đẹp như ánh sáng sắc bén nhất đến từ địa ngục, đẹp đến mức khiến chính trái tim cô run lên từng hồi.
Trước kia cô không thích con gái.
Nhưng khi cô đập đầu người con gái ấy liên tục vào tường, máu tươi chảy ra dưới tóc, đôi mắt sâu thẳm như đáy hồ kia lạnh lùng hờ hững…
Cô đã điên cuồng vì người con gái đó.
Cô tận tay đánh người con gái ấy, bắt người con gái ấy quì xuống, cô muốn đánh vào từng sợi ngông nghênh trên cơ thể người con gái ấy, cô muốn người con gái ấy chỉ có thể dựa vào cô mà sống…
Buổi tối hôm ấy…
Cô kêu người trói chặt tứ chi của cô gái ấy, trong cơn run rẩy liều mạng vùng vẫy, cô đã để lại một hình xăm đẹp đẽ trên chiếc eo trắng mịn của cô gái…
Dù ánh sáng trong quán mờ ảo, nhưng vẻ mặt đan xen giữa yêu – hận trên khuôn mặt Thái Na lại vô cùng rõ ràng, Sâm Minh Mỹ nhìn mà thấy run sợ:
“Cô muốn có được cô ta?”
Uống cạn sạch bia, Thái Na đẩy mỹ nữ ra, ánh mắt hung ác, nói: “Không có được cô ta, tôi muốn phá hủy cô ta.”
Sâm Minh Mỹ đã hơi bình tĩnh lại.
Mỉm cười, cô nhìn đám trai gái hưng phấn nhảy nhót như điên giữa sàn nhảy, nói: “Sau khi mọi việc kết thúc, tôi có thể giao cô ta cho cô.”
“Cô không nên khinh địch.”
Thái Na cười lạnh lùng nói:
“Cô đã thua cô ta vài lần, cuộc thi nữ trang cao cấp lần này, cô đạt được tư cách là đại diện cho Tạ thị, nhưng chớp mắt cô ta cũng có được cơ hội từ Khổng thị. Luận về trình độ thiết kế thời trang, tuy tôi không hiểu, nhưng tôi cũng biết cô căn bản không phải là đối thủ của cô ta! Cô định làm thế nào để thắng cô ấy?”
Trong lòng Sâm Minh Mỹ giận dữ.
Cố nín nhịn, cô mỉm cười nói:
“Mấy lần trước chẳng qua cô ta gặp may thôi, cuộc thi lần này, tôi sẽ đem hết toàn bộ thực lực của mình ra.”
Cô hi vọng có thể đường đường chính chính đánh bại Diệp Anh!
Bố của cô là nhà thiết kế nổi tiếng trong giới thiết kế – Sâm Lạc Lãng. Diệp Anh chẳng qua chỉ tốt nghiệp ở một trường đại học nước ngoài gà mờ, Diệp Anh căn bản khó bắt kịp với tài hoa và kinh nghiệm của cô!
Nhưng nếu…
Cô cũng không ngại dùng một chút thủ đoạn khác.
Từ cổ chí kim, mỗi một anh hùng trí dũng đều như vậy. Thắng làm vua, thua làm giặc, muốn đứng ở trên vũ đài với muôn vàn ánh sáng được mọi người chú ý, đôi khi cũng cần phải như vậy.
Lúc nhỏ, “tiểu công chúa” kia đã khiến cô vô cùng ghen tị, trong tòa lâu đài như trong mơ, cô bé ấy được bố mẹ yêu chiều, được tất cả bạn bè vây quanh, có người nói “tiểu công chúa” có dung mạo và tài hoa không ai sánh được. Vậy mà “tiểu công chúa” ấy cũng b