làm cha mẹ đây nhìn thấy mà đau lòng! Trước kia lúc nó đi học thì rất ngoan rất nghe lời, tính tình rất tốt, nhưng từ sau khi yêu con, tính khí nó càng lúc càng nóng nảy! Mỗi lần không vui là uống say khướt. Trác Yến, con biết một người mẹ nhìn thấy con trai mình đau khổ uống say đến mức ấy, trong lòng đau buồn đến nhường nào chứ?
Thực ra bác đã nghĩ từ lâu rằng cứ kiểu hễ không vui là lại chạy đi uống rượu như thế, thì sớm muộn gì nó cũng xảy ra chuyện, ngày nào bác cũng lo sợ, nhìn thấy tin tai nạn xe cộ trên báo là tim đập chân run! Cũng may, lần này hậu quả nó uống say chỉ là có thêm một đứa trẻ, chứ không phải uống say rồi lái xe gì đó, gây nên tai nạn đẫm máu, nên bác đã rất mãn nguyện rồi! Tạ trời tạ đất, con có biết bác lo sợ nó uống rượu lái xe mà mất đi đứa con này đến nhường nào không?
Trác Yến à, bác biết bác không nên can thiệp vào chuyện của hai con, nhưng mong con hãy hiểu cho lòng người mẹ! Tuy lần này chỉ có thêm một đứa bé, nhưng lần sau hai đứa lại cãi nhau, cãi xong nó lại đi uống rượu, chưa biết chừng nó sẽ mất mạng! Dù sao bác cũng từng trải nhiều hơn hai đứa, nhìn mọi việc cũng rõ ràng hơn hai đứa, hai đứa… thật sự là không hợp! Thường xuyên cãi vã, yêu nhau nhiều đến đâu thì sao chứ? Ai mà chẳng lấy tình yêu ra làm vũ khí để làm tổn thương người kia? Mà lúc hai đứa cãi nhau thì có biết là những người thân xung quanh cũng đau buồn theo hai đứa hay không?
Con gái à, con nghe bác nói, bác chỉ có một đứa con trai, từ khi bố nó bệnh, bác xem mạng sống của nó còn quan trọng hơn bác gấp trăm lần! Trải qua bao nhiêu việc, mưa gió bão giông, bây giờ bác chẳng mong gì nhiều, chỉ hi vọng trong nhà có thể bình yên, bác không muốn mỗi ngày đều sống trong lo sợ! Bác từng này tuổi rồi, có cháu nội là phúc phận của bác; cô gái kia bác cũng đã gặp, cũng may cô ta không phải dạng tham tiền mà thật lòng yêu Giang Sơn. Con gái à, con vẫn còn trẻ, sau này nhất định sẽ còn có nhân duyên may mắn hơn, hạnh phúc hơn đang đợi con; thật đấy, thực ra con rất tốt rất tốt, chỉ có điều nhà họ Giang này không có phúc giữ con lại!”.
Bà Giang đã nói đến nước này, dù Trác Yến khờ khạo đến mấy cũng hiểu rõ ý của bà.
Tuy tự nhủ hãy mạnh mẽ lên, đừng hèn kém mà dễ dàng suy sụp.
Nhưng dù cô bấm ngón tay vào sâu trong da thịt lòng bàn tay đến mấy, nước mắt vẫn không kiềm chế được mà lăn xuống từng giọt, không tài nào dừng lại.
Cô ngồi trên sofa, gục đầu, hai tay nắm chặt đặt trên đầu gối.
Một lúc sau mu bàn tay đã bị nước mắt thấm ướt một khoảng lớn.
Tầm nhìn trở nên nhòa nhạt, trước mắt đều trắng xóa một màu.
Cô không biết mẹ Giang Sơn có còn ngồi cạnh hay không.
Khoảnh khắc này cô đã mất đi mọi giác quan, chỉ trừ nỗi đau như dao cắt trong tim.
Từ sự vô tâm vô tình của Đổng Thành, đến những lần bỏ lỡ nhau của Trương Nhất Địch, lại đến chuyện say rượu làm càn của Giang Sơn bây giờ, cô không biết tình yêu cả đời mình liệu có phải đã mặc định rằng mãi mãi cũng không có được kết cục viên mãn hay không.
Trác Yến hỏi Giang Sơn định làm gì.
Thời gian này, người nhà liên tục khuyên anh chia tay Trác Yến, cưới cô thư ký đã mang thai đứa con của anh.
Ban đầu nói thế nào Giang Sơn cũng không đồng ý. Anh khóc, gầm lên với mẹ: “Đừng ép con nữa được không? Con không thể xa Văn Tĩnh, con không thể! Bắt con chia tay cô ấy, chẳng thà mẹ tự tay bóp chết con trai mẹ đi!”.
Anh hét, bà Giang cũng hét, anh khóc, bà Giang cũng khóc.
“Con bắt mẹ tự tay bóp chết con trai mẹ?! Được, mẹ nói con biết, mẹ không làm được! Vì con là con trai mẹ! Là máu thịt của mẹ! Vậy mẹ hỏi con, con có thể bỏ mặc đứa con, huyết thống của con không? Bây giờ trong bụng cô gái kia là một khối thịt sống, là con của con!”.
Tình cảm nói rằng, người anh yêu là Trác Yến, anh không muốn chia tay cô. Cho dù bắt anh mất đi tất cả để đổi lấy cùng cô sống bình yên cả đời, anh cũng sẽ bất chấp.
Nhưng lý trí và trách nhiệm lại mách bảo, anh bây giờ nên cưới cô gái kia. Anh không yêu cô ta, không thể, nhưng lại có lỗi với cô ta.
Anh như một con thú bị giam cầm, không tìm ra lối thoát, anh muốn co mình lại trốn trong một góc, dùng sự trốn tránh đó để đổi lấy chút yên tĩnh giả tạo ngắn ngủi.
Không chọn, cũng chẳng chia lìa.
Thế nên anh thà trốn tránh.
Lúc này, anh cũng chỉ muốn trốn tránh.
Thế nhưng vấn đề vẫn phát triển đến mức không thể không đối mặt với nó.
Dù anh không muốn đến mấy, sự việc vẫn ập đến, gỡ tan chiếc bình anh ẩn nấp, đợi anh lựa chọn.
Trác Yến hỏi anh: “Phải làm sao đây, Giang Sơn?”.
Nỗi đau xé lòng từ lồng ngực lan tỏa toàn thân.
Anh cắn chặt môi không chịu nói, như thể chỉ cần anh kiên quyết không mở miệng thì kết quả sẽ như anh mong muốn vậy.
Nhưng Trác Yến không cho anh cơ hội tiếp tục ẩn nấp trong bình.
“Giang Sơn, em biết anh không thể nói, em biết anh cũng rất khó khăn”. Cô vừa nói, nước mắt đã rơi như mưa, cổ họng nấc nghẹn: “Nếu anh đã không thể nói thì để em nói vậy! Giang Sơn, chúng ta, chia tay đi!”.
Trác Yến đến cạnh anh, cũng quỳ xuống trước mặt anh.
Cô kéo anh vào lòng: “Chúng ta đừng ai oán hận gì cả, đừng oán hận nhau, cũng đừng oán hận chính mình! Chúng ta không sai, thứ sai, là thời gian! Giang Sơn, em sẽ hạnh phúc! Em nhất định sẽ hạnh phúc! Thế nên, anh cũng phải hạnh phúc! Được không?”.
Giang Sơn gần như khóc không thành tiếng.
Anh đưa tay ôm chặt Trác Yến, siết chặt cô trước lồng ngực, cánh tay mỗi lúc một mạnh, mỗi lúc một mạnh, lừa gạt mình bằng phương thức đó, nếu anh ôm chặt thì cô và anh sẽ không chia lìa.
Nước mắt chảy như sông trên mặt, như thể nỗi đau cả một đời đều tập trung lại trong giờ phút này.
Anh ôm lấy Trác Yến, lòng bàn tay không ngừng ve vuốt tóc cô; nước mắt theo cằm chảy xuống tóc cô, từng giọt đau thương và tuyệt vọng ướt đẫm.
Anh nghẹn ngào, khàn giọng như bị ma ám, kề sát tai cô lẩm bẩm: “Văn Tĩnh, nếu chúng ta có thể quay lại thời đại học thì tốt biết mấy! Nếu chúng ta có thể quay lại, anh nhất định sẽ không theo đuổi Ngô Song, cũng sẽ không cho em cơ hội để em gặp Trương Nhất Địch; chúng ta sẽ ở bên nhau ngay từ đầu, vui vẻ tốt nghiệp, vui vẻ kết hôn, vui vẻ sinh con, vui vẻ sống bên nhau cả đời! Văn Tĩnh, Văn Tĩnh! Nếu chúng ta còn có thể quay lại thì hay biết mấy! Hay biết mấy!”.
Trác Yến không còn kìm nén những nỗi đau thương khổ sở trấn áp trong lòng nữa.
Cô cuộn người trong lòng Giang Sơn, khóc thành tiếng.
Lồng ngực quặn đau.
Đây là lần cuối ư?
Còn có thể khóc to trong lòng anh, là lần cuối sao?
Giang Sơn nói, nếu chúng ta còn có thể quay lại, thì hay biết mấy.
Phải, nếu họ còn có thể quay lại từ đầu thì hay biết bao!
Nhưng họ đã mất đi tuổi xuân;
Họ đã… không thể quay trở lại…
Lúc ra khỏi nhà Giang Sơn, cô không cho anh tiễn, cũng không cho phép bản thân quay đầu lưu luyến.
Họ đã không thể quay trở lại, càng bịn rịn thì càng tổn thương.
Mang theo nỗi đau và nước mắt, Trác Yến trở lại trường.
Cô dốc cạn khả năng tìm việc gì đó để làm, ra sức bắt bản thân bận rộn đến mức không có thời gian để đau buồn.
Những ngày tháng sau đó giản dị đến nỗi có thể hình dung chỉ bằng mấy chữ.
Bận tốt nghiệp, bận tìm công việc, bận thuê nhà.
Không biết có phải vì tình trường đen bạc mà sự nghiệp mới khởi sắc hay không, trong thời kỳ kinh tế suy thoái, số lượng người chờ việc đã cao ngất ngưởng, thì Trác Yến lại nhanh chóng tìm được một công việc có mức đãi ngộ rất khá.
Đó là một công ty có thị trường rất lớn, rất có nền tảng văn hóa, đồng nghiệp đều lịch duyệt, đối đãi người mới rất hòa nhã và chu đáo.
Trác Yến cảm thấy rất an ủi, rất mãn nguyện.
Dường như bắt đầu từ năm mười chín tuổi, tâm hồn cô chưa bao giờ ấm áp và bình yên như thế này.
Ban đầu cứ theo đuổi một bóng trăng mơ hồ có thể nhìn thấy nhưng không thể chạm tới, kết quả lại bị người ta đá ra khỏi cuộc chơi.
Sau đó được người khác theo đuổi, rồi mơ mơ hồ hồ ở cạnh nhau, cuối cùng lại mơ mơ hồ hồ chia tay.
Cô nghĩ có lẽ có bốn chữ có thể hình dung bản thân rất tốt – nửa đời gập ghềnh.
Thế nên đối với công việc vừa ổn định vừa đầy ắp tính nhân văn có được ngay sau khi tốt nghiệp, cô cảm thấy vô cùng hài lòng. Cô nghĩ tâm hồn mình chưa bao giờ yên bình như lúc này.
Mấy chị trong công ty khi biết cô vẫn độc thân thì hăng hái nhiệt tình giới thiệu cho cô mấy chàng trai trẻ tuổi tài năng.
Cô rất thích sự bình yên hiếm có này, thế là viện đủ mọi lý do để từ chối những cuộc xem mắt.
Thế nhưng cô càng từ chối thì các bà các chị lại càng hưng phấn, hăng hái làm mai đến mức gần như không có lối thoát cho cô.
Hôm ấy một bà chị nhiệt tình lại chặn Trác Yến trong công ty.
“Em Tiểu Trác à, lần này em nhất định không được chạy trốn nhé! Chị nói em nghe, lần này nếu em bỏ lỡ thì em sẽ tiếc nuối cả đời! Điều kiện của người ta tốt đến mức khó tin, nếu chị chưa kết hôn sinh con thì tuyệt đối sẽ không nhường cơ hội này cho em đâu!”. Chị ta hứng chí kể cho Trác Yến nghe.
Trác Yến đã quen với kiểu khoa trương khác thường của họ khi mai mối, cười giả lả, vỗ vai bà chị đó, nói: “Ôi bà chị xinh đẹp của em ơi, cuối tuần em…”.
Không chờ cô nói hết, bà chị đã cắt ngang: “Đừng nói với chị là cuối tuần em lại bận việc này việc kia đấy! Lần này ấy à, trừ phi là em đẻ con thì bọn chị không ngăn được, nếu không thì dù chuyện gì cũng đừng hòng từ chối! Em Tiểu Trác à, em nghe chị nói một câu nhé, cuộc xem mắt cuối tuần này em nhất định phải đi!”. Bà chị lại nhấn mạnh và khen nức nở: “Chị nói này, đối tượng xem mắt lần này đúng là xuất sắc đến khó tin! Cậu ta cùng độ tuổi với em, mới đi du học về, gia đình có cơ nghiệp riêng, cha cậu ta đang quản lý. Nhưng chính cậu ta cũng có văn phòng riêng, vì cậu ta rất giỏi, không muốn dựa dẫm cha mình. Nghe nói cậu ta vốn đang làm việc rất ổn ở nước ngoài, sự nghiệp đang trên đà phát triển, nhưng không biết tại sao lại bất chấp tất cả để chuyển công ty về nước…”.
Bà chị cao hứng kể, Trác Yến lại thấy vừa nhạt nhẽo vừa đau khổ.
Khó khăn lắm bà chị mới bỏ đi, cô ôm đầu quay về chỗ ngồi.
Tiểu Đề ngồi cạnh cô hỏi: “Cuối tuần lại phải đi xem mắt?”.
Trác Yến bất lực gật đầu.
Tiểu Đề bĩu môi, vẻ mặt ganh tị lẫn ngưỡng mộ: “Thật là, các chị ấy cũng thiên vị quá, cậu cũng chỉ dễ nhìn hơn tớ một tí, nhưng cậu mới tới chưa bao lâu mà họ lại quên luôn tớ! Ngày nào cũng xếp lịch xem mắt cho cậu! Tớ cũng là kẻ độc thân mà!”.
Trác Yến phì cười trước vẻ mặt khoa trương đó: “Được rồi được rồi, cậu đừng diễn trò nữa, thích diễn vai cô gái bị tổn thương thế thì sao không tham gia thi tuyển nữ chính cho phim truyền hình đi? Tại sao còn chạy đến đây bán sức cho khổ?”. Bỗng dưng cô sáng mắt, hỏi Tiểu Đề: “Gái, anh hỏi gái này, cơ hội xem mắt cuối tuần này nhường cho gái nhé? Điều kiện người ta khá tốt, là ‘rùa biển’ đấy, còn…”. Cô copy nguyên văn những lời bà chị kia nói để kể hết cho Tiểu Đề nghe.
Tiểu Đề nghe xong, đôi mắt gần như lóe lên hình trái tim hồng.
“Đi! Mình đi! Mình muốn đi! Mình nhất định đi! Mình đi mình đi mình đi đi đi!”.<