nh giữa hai cô gái; đồng thời nỗi đau ấy cuối cùng đã hoá thành tổn thương.
Nên nhìn mình mà nghĩ đến người, nếu cô không sớm cắt đứt quan hệ với Trương Nhất Địch, cô gái ấy sớm muộn gì cũng sẽ bị tổn thương như cô.
Cô từng nghĩ rằng, cô và Trương Nhất Địch chỉ là bạn thân – nếu chỉ là bạn thì tại sao không thể quang minh chính đại giữ liên lạc chứ?
Nhưng những lời Ngô Song nói trước khi đi lại như một cây gậy đập mạnh vào đầu cô.
Cô xem họ là bạn, là anh em, nhưng đối phương liệu có như cô, cũng xem cô là bạn là anh em chứ?
Nếu trong lòng đã biết bọn họ không hề xem cô là bạn bè và anh em đơn thuần, nhưng cô vẫn tỏ ra như không có gì mà tiếp tục xưng anh em với họ – nên thực ra Ngô Song nói đúng, cô đã không tốt, cô quả thực đang cho họ cơ hội, khiến họ mới nảy sinh tình cảm nhớ nhung với cô.
Lúc này cô cảm nhận được, thực ra cô không hề vô tội, cô thực sự đã làm tổn thương Ngô Song.
Có lẽ cô không định giết Bá Nhân, nhưng không thể phủ nhận ràng Bá Nhân cuối cùng đã chết vì cô[2].
[2] Trong sách “Tư trị thông giám”, phần “Tấn ký” có chép: Trọng thần Vương Đôn trong triều thời Tấn Trung Tông khởi binh làm loạn, anh là Vương Đạo và gia quyến đều bị liên luỵ, chờ xử tội bên ngoài cung. Chu Bá Nhân vào cung, Vương Đạo nhờ ông bẩm rõ sự tình. Chu Bá Nhân bề ngoài không thèm để ý, nhưng lại bẩm xin tha tội cho Vương Đạo trước mặt hoàng thượng, còn dâng thư xin tha mạng cho Vương Đạo. Vương Đạo không biết, nên ghim hận trong lòng. Sau Vương Đôn nắm được đại quyền, hỏi Vương Đạo có muốn giết Chu Bá Nhân không. Vương Đạo không nói gì, cuối cùng Chu Bá Nhân bị giết. Sau Vương Đạo tìm thấy tấu chương của Chu Bá Nhân trong văn khố mới hiểu ra, khóc mà than rằng: “Ta không giết Bá Nhân, nhưng Bá Nhân vì ta mà chết, trong cõi u minh, đã phụ người bạn tốt này!”.
Cô vô tình đã làm tổn thương một người, lần này, cô nhất định phải rút kinh nghiệm.
Trác Yến hít thở thật sâu, hạ quyết tâm.
Cô không nhiều lời, chỉ gõ một chữ:
Được.
Sau đó, tắt khung chat, cuối cùng nhìn avatar quen thuộc đến mức cho dù nhắm mắt cũng có thể nhớ được mỗi một chi tiết của nó, di chuột, kéo nó vào danh sách đen xoá sạch.
Trái tim bỗng đau nhói.
Từ nay về sau, lại có một người bị cắt đứt khỏi cuộc sống của cô.
Cô quỳ xuống cạnh Bánh Bao Đậu Đỏ, nhìn nó đến ngây người, lảm nhảm: “Bánh Bao Đậu Đỏ à, sau này chỉ có hai ta nương tựa nhau vào sống, mày nhất định phải ngoan nhé, nếu không ngay cả tao cũng sẽ mặc kệ mày, mày sẽ chỉ còn một mình đấy! Mày sẽ rất đáng thương!”.
Hai mắt cô nhìn chằm chằm con nhím nhỏ đang cuộn mình trong giỏ, không dám chớp lấy một cái.
Hễ chớp, nước mắt sẽ không kìm được mà rơi xuống.
Hôm sau Trác Yến đổi số điện thoại di động. Cô trịnh trọng nói với bọn Lộ Dương và cả ba tên yêu quái phòng Trương Nhất Địch rằng, không được truyền số điện thoại của cô đến bờ bên kia đại dương.
Nếu nói ra, cô sẽ tiếp tục đổi số.
Tiểu Dư thở dài: “Văn Tĩnh, cậu có cần khổ sở thế không? Trương Nhất Địch có chỗ nào lầm lỗi với cậu mà cậu phải tuyệt tình như vậy?”.
Trác Yến bác lại: “Chính vì cậu ấy không có lỗi nên tớ càng không thể hại cậu ấy… và bạn gái. Ngô Song nói đúng, có lẽ thật sự là tớ đã cho bọn con trai xung quanh quá nhiều không gian để mơ mộng. Nếu không thể thì nên sớm dập tắt ý đồ của bọn họ”.
Ánh mắt Lộ Dương nhìn cô tràn ngập vẻ thương xót: “Còn cậu thì sao? Cậu nghĩ cho người khác còn bản thân cậu thì sao? Cậu không cần có người ở cạnh ư?”.
Trác Yến quay đi, không cho ai thấy vẻ mặt cô lúc này như thế nào: “Tớ? Tớ chẳng phải lúc nào cũng một mình sao? Chẳng phải vẫn nhảy nhót vui vẻ, đâu nhất thiết phải có ai ở cạnh! Hơn nữa cho dù thật sự muốn tìm ai đó thì cũng không thể ra tay với một người đã có bạn gái được!”.
Cô như đang nói đùa, giọng rất nhẹ nhàng thoải mái. Nhưng bọn Lộ Dương nghe thấy, khi cô nói câu cuối rõ ràng giọng đã nghèn nghẹn.
Tiểu Dư lắc đầu, thở dài.
Cô nhớ lại lúc cô và anh chàng nghệ sĩ kia chia tay, có người từng nói với cô một câu: Khi bạn hiểu được những tổn thương vì tình cảm, chứng tỏ bạn đã bắt đầu trưởng thành.
Phải đến khi nào thì cô ngốc kia mới tỉnh ngộ, rằng trên thế gian này người không làm tổn thương cô nhất, đã bị cô dễ dàng bỏ qua.
Trong quãng thời gian thi đấu bóng chuyền, một hôm trong phòng ký túc Trác Yến đột nhiên tuyên bố một chuyện rất nghiêm túc: “Tớ quyết định theo đuổi Hứa Khôn lớp ta!”.
Ba người kia nghe tin này xong đều sửng sốt.
Tiểu Dư và Lộ Dương hỏi dồn: “Văn Tĩnh, cậu không sao chứ? Sao tự nhiên lại nảy ra suy nghĩ này?”.
Tôn Dĩnh chấn động đến độ suýt không nói được. Mãi lâu sau trên gương mặt cô vẫn còn vẻ bàng hoàng.
“Văn Tĩnh, cậu làm thế là vì sao?”. Cô hỏi mấu chốt vấn đề.
Trác Yến ngồi xuống, ủ rũ nói: “Dáng vẻ cậu ấy khi chơi bóng và cả góc mặt nhìn nghiêng của cậu ấy khi cười, trông rất giống Đổng Thành…”.
Tiểu Dư nghe xong nguyên nhân của cô chỉ muốn đập đầu vào tường: “Cậu… Văn Tĩnh ơi Văn Tĩnh, sao cậu còn nhớ đến cậu ta chứ! Rốt cuộc cậu ta có gì hay ho mà có thể khiến cậu si mê mãi không tỉnh thế này!”.
Lộ Dương giậm chân vẻ như hận thép không thành gang: “Thật không hiểu Đổng Thành kiếp trước đã cho cậu ăn thứ gì để cậu ngang ngạnh cố chấp đến thế nữa! Đúng là tội lỗi!”.
Hai người bực tức mở cửa bỏ ra ngoài.
Trác Yến nhìn Tôn Dĩnh còn ở lại, cười khổ hỏi: “Có phải tớ rất kém cỏi không?”.
Tôn Dĩnh có vẻ rất buồn bã, như thể trong lòng đang đấu tranh rất dữ dội: “Không, đã đến thế thì ai cũng như nhau cả thôi! Với tình cảm thì không thể nói đến chuyện kém cỏi được!”.
Trác Yến nhìn bạn, không chớp mắt: “Tôn Dĩnh”. Cô bỗng van xin bạn với vẻ tràn ngập mong đợi: “Giúp tớ, được không?”.
Đôi mắt cô u buồn van nài, trong đôi mắt trong veo kia lấp lánh một vẻ đau thương khiến không ai có thể nhẫn tâm từ chối.
Tôn Dĩnh lặng lẽ nuốt xuống cổ họng sự cay đắng, gật đầu nhận lời với vẻ khó nhọc: “Được, mình giúp cậu!”.
Trác Yến đến tìm Giang Sơn, nhờ cậu giúp tạo cơ hội gặp Hứa Khôn.
Giang Sơn tái xanh mặt, dứt khoát từ chối yêu cầu đó.
Trác Yến nhắc nhở cậu với vẻ không vui: “Cậu đừng quên là cậu còn nợ tôi vụ cá cược nhé – cậu đã từng hứa rằng nếu tôi có thể chụp hình chung với Trương Nhất Địch, cậu sẽ đáp ứng một yêu cầu của tôi mà!”.
Giang Sơn nghe cô nói thế thì gương mặt bất giác tỏ ra sững sờ.
Cậu nhìn vào mắt cô chằm chằm, đôi mắt bắt đầu dâng lên vẻ buồn bã nặng nề như không thể tin được cô gái đang bình thản uy hiếp cậu lúc này chính là cô nàng Trác Yến ngốc nghếch thích cười, thích đùa giỡn, ấm áp và đáng yêu lúc trước.
“Văn Tĩnh, sao cậu lại trở thành thế này?”. Cậu hỏi cô, giọng hơi khàn đi.
Trác Yến bình thản: “Tôi trở thành thế nào đó là chuyện khác nữa. Cứ nói xem cậu có giúp tôi không? Đừng quên là chính cậu đã từng nói, sẵn sàng đánh cược chấp nhận chịu thua!”.
Giang Sơn nhìn cô, vẻ đau đớn trên gương mặt mỗi lúc một nặng nề.
“Được!”. Một lúc lâu sau, cậu lạnh lùng trầm giọng nhận lời: “Tôi giúp cậu!”.
“Cảm ơn”. Trác Yến bình thản cảm ơn rồi quay đi.
Giang Sơn nắm lấy cánh tay cô khi cô vừa quay lưng đi.
Trác Yến dừng lại, quay đầu, nhướn mày nhìn cậu.
“Còn việc gì à?”.
Giang Sơn chau mày, trên gương mặt vốn tuấn tú thư sinh, lúc này không biết vì giận hay vì cuống mà đã đỏ bừng bừng.
Trác Yến “phì” một tiếng cười lớn, không kiềm chế được, đến mức nước mắt cũng sắp trào ra.
“Tôi giày vò cậu? Tôi trừng phạt cậu? Giang Sơn, cậu xem phim Quỳnh Dao nhiều quá rồi! Tôi giày vò trừng phạt cậu để làm gì? Cậu đã làm gì sai à?”.
Cô hất tay Giang Sơn ra, quay đầu đi thẳng.
Bỏ lại một mình Giang Sơn đứng sau lưng cô, nhìn theo bóng cô mỗi lúc một xa, gương mặt chất ngất đau khổ và buồn thương.
Thực ra cậu không nói sai. Trác Yến quả thực đang oán hận cậu.
Cô oán cậu không giữ vững lập trường, nếu không thể chung thuỷ với Ngô Song thì hà tất phải kéo cô vào cuộc đời cậu?
Nếu không phải do cậu thì Ngô Song sẽ không giận cô;
Nếu không phải do cậu thì người đi du học Úc đã là cô;
Nếu không phải do cậu thì có lẽ cô và Đổng Thành vẫn còn hy vọng được ở bên nhau.
Đều là do cậu!
Trác Yến oán trách Giang Sơn trong lòng một cách cố chấp.
Bây lâu nay, nỗi đau của cô vẫn không tìm ra lối thoát để giải toả.
Dường như mọi người đều oán trách cô, nói rằng cô sai lầm. Mọi kết quả không tốt đều đè xuống cô, để mặc cô gánh vác một mình.
Bị bạn oán hận, bị tình yêu đá ra khỏi cuộc đời, bị bạn gái người khác van xin tránh ra, mọi người đều nghĩ cách để cô trở nên cô đơn, một mình, cô cảm thấy bản thân sắp không chịu đựng nổi rồi.
Dưới sự chèn ép lớn như thế, ngoài Giang Sơn ra, cô không biết bản thân còn có thể tìm ai để làm lý do giải toả nữa.
Trong sự hỗ trợ giúp sức của Giang Sơn, Trác Yến nhanh chóng hẹn được Hứa Khôn.
Nhưng mỗi lần hẹn hò đều không chỉ có mình cô, mà lúc nào cô cũng kéo theo Tôn Dĩnh cùng đi.
Lần hẹn hò mỗi lúc một tăng thì sương mù u ám trên mặt Giang Sơn cũng mỗi lúc một dày.
Tiểu Dư và Lộ Dương nhìn thấy hết, không kìm được phải nhắc Trác Yến: “Văn Tĩnh, đừng làm quá, Giang Sơn cũng khổ lắm, cậu xem cậu ta sắp ức chế đến mức phát điên rồi!”.
Trác Yến chỉ cười cười cho qua: “Không đâu, nếu điên thì cũng là tớ điên trước”. Từ đó vẫn bình thản tiếp tục kéo Tôn Dĩnh đi hẹn hò với Hứa Khôn.
Tiểu Dư đành chuyển sang nói Tôn Dĩnh: “Cậu cũng chẳng chịu quản nó, còn ngoan ngoãn phá với nó nữa!”.
Gương mặt Tôn Dĩnh hiện lên một nỗi khổ khó nói.
Lộ Dương đành lên tiếng giảng hoà: “Cậu ấy cũng có nỗi khổ, thôi đi Tiểu Dư, tớ thì thấy sự việc có lẽ vẫn có khả năng xoay chuyển”. Cô như đã nhìn thấy điều gì đó.
Tiểu Dư đành bất lực.
Chớp mắt các trận đấu bóng chuyền đã kết thúc, mọi thủ tục tốt nghiệp cũng đã làm xong, mọi người đều chuẩn bị đợi lãnh bằng tốt nghiệp xong sẽ chính thức rời khỏi trường.
Trước khi rời đi, Trác Yến hẹn với Hứa Khôn đến quán ăn ngoài trường để gặp mặt.
Lần này cô nói thế nào thì Tôn Dĩnh cũng không chịu đi cùng cô.
Trác Yến sống chết cũng không chịu, gần như bắt ép cô đi chung với một sự cứng cỏi cố chấp xưa nay chưa hề thấy bao giờ.
Trên đường đi, gương mặt chịu đựng của Tôn Dĩnh có vẻ đau buồn như sắp khóc.
Lúc họ đến thì Hứa Khôn đã ngồi trong quán.
Thấy họ, cậu đứng lên chào, lúc ánh mắt lướt qua Tôn Dĩnh, cậu trở nên luống cuống và sốt ruột.
Ba người ngồi xuống.
Trong quán không có ai khác.
Họ ngỡ lúc này chỉ có ba người họ ở đây.
Nhưng thực ra trong gian phòng bên trong còn một người khác. Lúc này cậu đang buồn bã uống rượu giải sầu cho tâm sự trùng trùng của mình.
Nghe động tĩnh bên ngoài, cậu lén lút đẩy hờ khe cửa.
Qua khe hở, cậu nghe rõ cô gái kia nói: “Hứa Khôn, chúng ta sắp rời khỏi trường rồi, thôi thì đừng ai che giấu nữa, có gì thì cứ nói thẳng ra nhé: Quãng th