Trác Yến nhảy nhót xuống dưới, nhìn thấy ngay Trương Nhất Địch.
Cô chạy đến trước mặt anh, hơi thở gấp, hỏi: “Tìm mình có việc gì thế?”.
Trương Nhất Địch đưa vật anh đang cầm trong tay cho cô.
Trác Yến nhận lấy, cúi đầu nhìn rồi sững sờ.
Trác Yến ngẩn ngơ nhìn đĩa CD trong tay, mãi không nói được gì.
Bìa đĩa quá quen thuộc, cô đã xem gần như cả buổi chiều.
Trương Nhất Địch nói: “Biết cậu thích, lúc ra ngoài mua đồ thì nhìn thấy nên tiện thể mua nó về cho cậu”.
Trác Yến vừa nghe vừa ngơ ngẩn.
Sao lúc cô đi mua thì tốn bao nhiêu công sức, đi qua bao nhiêu tiệm cũng không thấy bán; nhưng đến Giang Sơn và Trương Nhất Địch thì lại dễ dàng như vậy, hình như đều là vô tình mà thấy. Chẳng lẽ thứ CD này cũng biết trọng nam khinh nữ?
Trong lúc thất thần, cô nghe thấy giọng nói ngần ngại của Trương Nhất Địch.
“Sao vậy? Không thích à?”.
Trác Yến vội lắc đầu: “Không phải!”. Rồi cô cười thật rạng rỡ: “Vì nhất thời không nghĩ đến, quá bất ngờ! Nên không biết phải nói gì cả!”. Cô lắc lắc đĩa CD trong tay với anh: “Cảm ơn nhé!”.
Cảm ơn xong, cô vội hỏi: “Bao nhiêu tiền?”.
Trương Nhất Địch mỉm cười: “Lần này thôi, xem như quà tặng cậu! Chúc cậu thi qua hết. Nếu có môn nào thi xong mà lại bị nợ thì đến lúc đó tôi sẽ thu tiền cậu!”.
Nghe anh nói xong, Trác Yến càng ngẩn ngơ.
Khoảnh khắc này, cô nghi ngờ rằng Trương Nhất Địch và Giang Sơn liệu có phải là anh em thất lạc bao năm? Những chuyện hai người họ làm với cô, sao lại giống nhau y đúc vậy!
Về chuyện CD, Trác Yến cứ ngỡ việc này cũng chấm dứt tại đây.
Kết quả bất ngờ là vẫn còn có những niềm vui khác rớt xuống trúng đầu cô. Truyện được biên tập và post tại website: WWW.77F1.XTGEM.COM (77F1.XTGEM.COM)
Lúc thi xong thêm một môn nữa, cô bất ngờ nhận được một gói bưu phẩm, nhìn địa chỉ thì lại là Đổng Thành gửi đến.
Mở gói bưu phẩm ra với một tâm trạng hoài nghi, đập vào mắt là những món ăn vặt kiểu hoa quả sấy khô.
Những thứ đó Trác Yến không thích ăn cho lắm, cái mà cô thích là ăn thạch hoa quả và chocolate, những món như hoa quả sấy khô thực ra thì Lâm Quyên thích ăn hơn.
Cô tỏ ra hào hứng, đưa tay vào trong thùng khuấy đảo.
Sau khi gạt nhưng món ăn được ở trên cùng ra, cô thoáng đờ người.
Mấy giây đầu, cô gần như không dám tin thứ mình nhìn thấy thật sự tồn tại, thậm chí cô nghi ngờ có phải mắt mình bị ảo giác hay không.
Dưới đáy thùng, một hộp đĩa CD đang nằm ngoan ngoãn. Nó như có thêm sức sống nào đó, lặng lẽ nằm yên dưới đó, cười híp mắt chờ cô nhấc nó lên.
Trác Yến nhấc đĩa CD lên.
Trên hộp đĩa CD còn có một tấm thiệp, bên trên có hai hàng chữ, là bút tích của Đổng Thành.
‘Trạm tiếp theo Thiên Hậu’ là cậu!
P/S: Đợi tôi, bọn mình hè này sẽ gặp nhau ở nhà!
Trác Yến áp đĩa CD thật sát vào lồng ngực.
Niềm sung sướng như thủy triều, trong phút chốc đã dìm cô xuống.
Nhất định là Đổng Thành đã nhìn thấy dòng chữ ký tên của cô, nên mới gửi đến đĩa CD này. Mà nó có ý nghĩa gì? Có phải là nói rõ rằng cuối cùng Đổng Thành không còn phân vân nữa?
Nghĩ đến đó, Trác Yến cảm thấy tim cô như muốn nhảy ra ngoài, khóe mắt không thể nào kìm chế mà bắt đầu ươn ướt.
Trong khoảnh khắc đó, cô đã quên mất đĩa CD của Trương Nhất Địch, quên cả đĩa của Giang Sơn. Lúc này đây, trong mắt cô chỉ còn nhìn thấy đĩa nhạc, tấm thiệp của Đổng Thành gửi đến, trong đầu cô bây giờ toàn là câu nói mà Đổng Thành viết trên thiệp: Đợi tôi, bọn mình hè này sẽ gặp nhau ở nhà!
Những ngày sau đó, Trác Yến chịu đựng một cách vất vả, khổ sở.
Khó khăn lắm cuối cùng mới chờ tới lúc thi xong, cô không muốn chậm trễ thêm một buổi tối nào nữa, xách hành lý lên tàu về nhà ngay hôm đó.
Trên tàu, cô nhận được vô số tin nhắn trách móc của mọi người.
Lộ Dương cười giễu cô trọng sắc khinh bạn, Tiểu Dư mỉa mai cô không coi trọng người thân, ngay cả Tôn Dĩnh cũng không kìm được mà sỉ nhục cô là chỉ biết có trai, không có nhân tính.
Với những lời trách móc đó, Trác Yến không hề phản bác, thậm chí còn thản nhiên trả lời: “Chị đây phải đợi bao năm rồi mới đến ngày này nào? Chờ đám mây đen cả đời rồi, khó khăn lắm mới nhìn thấy mặt trăng ló dạng, đổi lại là các cậu có như tớ không? Các cậu có thể trọng bạn khinh sắc không? Các cậu có thể có nhân tính mà không thèm trai không? Có thể không có thể không!!!”.
Trong lúc gửi tin nhắn vui vẻ với nhau thì cón có hai tin nhắn cảm xúc khác, mà Trác Yến lại không biết trả lời thế nào cho phải.
Một tin đến từ Giang Sơn.
“Chẳng đã hẹn là cậu, tôi và Ngô Song cùng đi hay sao? Vé tàu của cậu còn ở chỗ tôi đây, nhưng tại sao Tiểu Dư nói với tôi là cậu đã lên đường một mình rồi? Trác Văn Tĩnh, cậu hay thật, xem như tôi đã tốn công mua vé cho cậu rồi! Cậu cứ đợi tới lúc về tôi sẽ trở mặt với cậu nhé! Nhớ trả CD cho tôi!”.
Trác Yến sau khi xem xong, suýt chút nữa thì bồng bột trả lời “Được thôi, trả cậu thì trả cậu”; cũng may chỉ là nghĩ chứ không làm thật.
Cô có phần oán trách Giang Sơn hẹp hòi. Dù thế nào đi nữa cũng đừng nói chuyện mà dính đến thứ mình đã tặng chứ. Tặng thì cũng tặng rồi, thế mà hễ giận lên là đòi lại, chuyện đàn bà như thế mà cậu ta cũng nghĩ ra được.
Tin nhắn kia đến từ Trương Nhất Địch.
“Bạn cậu nói cậu đã đi rồi. Tôi không có việc gì đâu, chỉ hỏi như thế thôi. Đi đường bình an nhé!”.
Chỉ ba câu đơn giản thế thôi. Không than vãn không trách móc, không bất mãn nói thẳng ta như Giang Sơn, nhưng không thể nói là tại sao, mà chỉ ba câu ngắn ngủi này thôi lại khiến Trác Yến trở nên buồn bã.
Cô cứ cảm thấy hễ nhắm mắt là cô sẽ nhìn thấy chàng trai ở bên kia, tuy khóe môi anh mỉm cười và bấm mấy chữ “đi đường bình an”, nhưng trong ánh mắt và trên gương mặt đẹp trai kia rõ ràng đang xuất hiện một nỗi cô độc và buồn bã.
Cứ như là, bị người ta bỏ rơi vậy.
Trác Yến lắc đầu, xóa tan những suy nghĩ linh tinh khiến cô cảm thấy tội lỗi.
Cô bắt đầu cố gắng tưởng tượng những chuyện sau khi về nhà.
Nghĩ rằng sau khi về đến nhà sẽ có thể nhìn thấy Đổng Thành ngay, nỗi vui mừng chờ đợi bấy lâu nay trong tích tắc đã xóa sạch mọi phiền muộn trong cô.
Mong mỏi bao lâu, trải qua bao nhuung nhớ, cuối cùng Trác Yến cũng nhìn thấy Đổng Thành như ý muốn.
Đã lâu không gặp, cậu đã giống một người trưởng thành, đẹp trai xuất chúng.
Lúc nói chuyện với cậu, cô gần như không dám nhìn vào mắt cậu.
Mới nhìn, đã không kìm được mặt đỏ tim đập, ngay cả hai mang tai cũng vừa nóng vừa tê.
Cô cứ chờ đợi Đổng Thành sẽ nói gì đó với cô.
Nhưng Đổng Thành, cậu lại không hiểu tình cảm của cô, vẫn cứ im lặng. Cậu không bao giờ hiểu rằng cô luôn chờ đợi, chờ cậu nói rõ chuyện đĩa CD và tấm thiệp với cô.
Sự mong chờ của cô từ cơn mãnh liệt ban đầu, dần dần trở nên sốt ruột, nóng nảy.
Kỳ nghỉ lặng lẽ và nhanh chóng trôi qua, cứ như thế, cô và cậu lại sắp chia xa trong mơ hồ, mỗi người lại quay về trường đại học.
Lúc sắp nhập học, Trác Yến không kìm được nữa. Nếu Đổng Thành không nhắc gì thì cô quyết định, sẽ do cô hỏi.
Mấy hôm trước khi vào học, Trác Yến cứ tìm cơ hội để hỏi Đổng Thành về chuyện đĩa CD. Nhưng tiếc là cô không được như ý.
Mấy hôm đó Lâm Quyên cứ bám theo Đổng Thành như hình với bóng, lúc nào cũng có mặt bên cạnh cậu.
Cô không có cơ hội nói riêng với Đổng Thành, thế là câu hỏi cô giữ trong lòng cũng mãi không được nói ra.
Cuối cùng thì kỳ nghỉ đã kết thúc.
Hôm Đổng Thành và Lâm Quyên cùng lên tàu quay về trường, Trác Yến đưa họ ra ga.
Thấy người mình thích bấy lâu nay lại sắp sửa rời xa, Trác Yến cuối cùng không nhịn được nữa, sau khi Lâm Quyên lên tàu rồi, cô kéo Đổng Thành đi sau lại, bắt cậu phải dừng bước.
Cô túm lấy vạt áo cậu không buông, nhìn cậu, ánh mắt đầy mong mỏi và sốt ruột.
Cậu quay lại nhìn cô, phì cười thành tiếng, quay lại vỗ lên đỉnh đầu cô, chọc ghẹo: “Sao lại tỏ vẻ mặt thế? Cô ngốc, vui lên, bọn mình đi học thôi mà, có phải đi đánh trận không quay về nữa đâu?”.
Mặt Trác Yến đỏ bừng lên.
Sau khi hít thở thật sâu, cô nhìn cậu hỏi: “Đổng Thành, mình muốn hỏi cậu, đĩa CD ấy…”.
Nhân viên tàu đã thổi còi bên cạnh, nhắc những người chưa lên tàu bây giờ nhanh chân, tàu hỏa sắp chạy rồi.
Đổng Thành ban đầu ngẩn ngơ, sau đó nhanh chóng trả lời: “Ồ, cậu nói đến đĩa CD tôi gửi cho cậu phải không? Là Lâm Quyên nói nhìn thấy chữ ký của cậu, không ngờ cậu cũng giống bạn ấy, cũng muốn mua đĩa nhạc đó, còn tôi lúc đi mua dụng cụ thực hành thì nhìn thấy nó trong cửa hàng, thế là mua hai đĩa tặng mỗi cậu một đĩa, không phân biệt đối xử, ai cũng có!”.
Nghe cậu nói “tặng cho mỗi cậu một đĩa”, Trác Yến cảm thấy sức lực toàn thân trong tích tắc như bị thứ gì đó hút cạn, cô rã rời buông cánh tay nãy giờ vẫn níu vạt áo Đổng Thành ra.
Ngẩng lên, cô nhìn thấy trong khoang tàu, Lâm Quyên đang mỉm cười với cô.
Cô ta cười rất dịu dàng khiêm tốn, cũng rất đắc ý.
Cổ họng như mắc nghẹn thứ gì đó, khiến cô chỉ muốn rơi nước mắt.
Thì ra là thế.
Thì ra người thấy chữ ký của cô, không phải cậu, mà là Lâm Quyên.
Thì ra CD là mỗi người một chiếc.
Thì ra là không phân biệt đối xử, ai cũng có.
Trác Yến cảm thấy lồng ngực đau nhói nặng nề.
Cô rất muốn lớn tiếng hỏi: Đổng Thành ơi Đổng Thành, hai người bọn tớ, rốt cuộc cậu muốn ở cạnh ai? Với ai?!
Tàu chạy rồi.
Hoàng hôn ráng chiều nhuộm đỏ bầu trời, mặt trời vẫn chưa khuất hẳn, trời đất vàng rực một màu.
Thế nhưng cô lại không nhìn thấy chút tươi vui nào. Trong mắt cô, bầu trời là một màu xám, mây là một màu xám, ngay cả đám cây và hoa kia cũng một màu xám.
Tất cả mọi thứ, nhìn rộng ra, giống như bụi mờ phủ kín lên những giọt mưa, xám xịt, ướt đẫm, mờ mờ, ảo ảo.
Có thứ gì đó mát lạnh trên mặt, rơi vào trong miệng.
Mùi vị mặn đắng lan tỏa, từng tấc một, chứa đựng một nỗi buồn khôn tả.
Ngày tháng trôi đi như nước.
Từ lúc nhập học, Trác Yến vẫn tỏ ra như bình thường, cũng nói cũng cười, hi hi ha ha, hết ngày này qua ngày khác. Các bạn cũng không thấy cô thay đổi gì cả.
Chỉ có người bên cạnh mới biết, nụ cười của cô có mấy phần là thật lòng, mấy phần là ra sức gắng gượng.
Lúc ở một mình, cô cứ thấy buồn bã, học cách ngồi im một chỗ bất động rất lâu, ngẩn ngơ mãi.
Mắt cứ mở thật to, nhìn về phía trước không chớp, nhưng nếu có người bước đến, cô lại không nhìn thấy gì.
Người đầu tiên không chịu nổi bộ dạng như sắp chết của cô là Tiểu Dư.
Khi không biết bao nhiêu lần cô đã trả lời bằng câu “Hả?” với vẻ mặt hoang mang lúc mọi người hỏi cô “Có phải không”, chứng tỏ cô không chăm chú nghe những gì mọi người nói, Tiểu Dư cuối cùng cũng không nhịn nổi mà bùng nổ.
Cô nàng ném sách xuống, gầm lên với Trác Yến: “Văn Tĩnh à, rốt cuộc cậu có cần làm ra vẻ như sắp tận thế đến nơi rồi không hả? Chỉ là một thằng con trai bắt cá hai tay thôi mà? Không có hắn thì cậu không thể sống được hay sao? Huống hồ bây giờ cậu cũng chưa chắc là không có được hắn, đúng không? Chẳng phải hắn vẫn chưa quyết định dứt khoát sẽ buông con cá nào hay sao? Có đến mức ngày nào cậu cũng tỏ vẻ