Bao năm nay, cô luôn hối hận rất nhiều vì sự dè dặt ngày đó. Nếu năm ấy trước khi Lâm Quyên quen với Đổng Thành, mảnh giấy mỏng che giấu tình cảm giữa cô và cậu ấy bị cô chọc thủng, thế thì bây giờ liệu đã là tình hình khác? Đổng Thành có lẽ sẽ không do dự, mờ ám không quyết giữa cả hai như thế này.
Con người có lúc vì không thể do dự mà trở nên bất chấp tất cả tiến thẳng về phía trước.
Một khi đã có lựa chọn thì ngược lại sẽ trở nên ngần ngại e dè – không biết nên chọn cái nào thì tốt hơn, thôi thà rằng dừng ngay tại đó để từ từ suy nghĩ.
Chỉ cần không chọn, cũng có nghĩa là mất đi cái nào cũng không quan trọng
Và ba người họ cứ mờ ám như thế. Và càng về sau, cô càng không đoán ra rốt cuộc Đổng Thành gần gũi với cô hơn, hay là với Lâm Quyên hơn.
Rất nhanh đã đến năm lớp mười hai, trước nghi điền nguyện vọng, Đổng Thành và cô cùng hẹn sẽ thi chung một trường. Do đó cô thấy như hoa nở bừng trong tim, cảm giác nỗi khổ nặng nề cô phải chịu đựng bấy lâu nay cuối cùng đã kết thúc.
Thế nhưng sự việc lại không hề tốt đẹp như cô tưởng tượng. Khi giấy thông báo đã có, cuối cùng cô cũng có thể hiểu được thế nào là “sét giữa trời quang” – người cùng Đổng Thành thi cùng một trường không phải là cô, mà là Lâm Quyên.
Cô còn nhớ Đổng Thành cầm giấy thông báo chạy đến trước mặt cô, trách cô đổi nguyện vọng quá nhanh mà không nói cậu biết, lúc đó trong đầu cô vẫn mù mờ, cô hoàn toàn không nhận ra rốt cuộc như thế là thế nào.
Rất lâu về sau, đến khi cô quyết định đối mặt với kết quả không thể thay đổi này, cô nhớ lại đêm trước khi điền nguyện vọng, Lâm Quyên đội mưa chạy đến tìm cô: “Yến Tử, mình và Đổng Thành quyết định đổi nguyện vọng rồi, cậu ấy muốn thi đại học A, mình cũng không thi vào đại học C nữa, mình quyết định thi cùng các cậu! Mình và Đổng Thành đã sửa rồi, mình sợ ngày mai nói cậu biết thì không kịp nên mình đội mưa đến đây!”.
Và thế là, cô đã tin Lâm Quyên mà không hề nghi ngờ gì, tin người bạn thân đã từng cứu sống cô, không ngần ngại thay đổi nguyện vọng thi đại học.
Chỉ là cô không bao giờ ngờ rằng, trong lúc cô băn khoăn chần chừ như vậy, cô đã đẩy mình ra xa Đổng Thành hơn, rất xa…
“Thì ra người đổi nguyện vọng thực ra chỉ có mình, ha ha, buồn cười quá phải không!”. Trác Yến toét miệng cười giễu mình: “Nực cười hơn là, về sau mình thấy nước mắt của Lâm Quyên, không hiểu sao mà không trách bạn ấy nữa, sau đó nhìn bạn ấy vừa khóc vừa cười với mình, chẳng hiểu vì đâu mà mình lại nhận lời, rằng sẽ tiếp tục giữ lời hứa – bọn mình không ai tỏ tình trước, để Đổng Thành tự chọn lựa”.
Trương Nhất Địch nhìn vào mắt cô không chớp: “Thế nếu…”. Anh trầm giọng: “Cậu ta chọn bạn của cậu thì sao? Dù sao bọn họ cũng gần nhau hơn”.
Trác Yến cười hi hi, cố tỏ ra thoải mái. Thế nhưng nụ cười của cô quá gượng gạo, bán đứng mọi cảm xúc thật sự của cô.
Cô cười rất xấu, gần như đang khóc.
“Vậy thì mình thất tình thôi!”. Tỏ vẻ không quan tâm, cô vừa cười vừa nói.
Trương Nhất Địch nhìn cô, lông mày nhíu chặt, không nói gì.
Một lúc lâu sau, anh đưa tay đến trước mặt cô, vò tóc mái trước trán cô, mượn những sợi tóc rối bời ấy để ngăn đôi mắt ươn ướt của cô, cũng đồng thời ngăn cả chính anh.
“Ngốc!”.
Anh buồn bã lên tiếng.
Đêm khuya tĩnh lặng vang lên một tiếng thâm trầm như vậy, nhất thời khiến người ta không nhận ra là anh đang nói ai.
Đêm đã vào khuya mà không hay, Trương Nhất Địch đứng lên định đưa Trác Yến về ký túc.
Trác Yến khoát tay từ chối: “Chẳng mấy bước, tự mình về là được, không cần đưa không cần đưa, bên trong kia ba tên ấy uống say rồi, cậu cứ ở lại chăm sóc họ đi!”.
Trương Nhất Địch cố chấp không chịu, Trác Yến cuối cùng đành để mặc anh.
“Vậy đưa mình đến cổng trường là được, đưa vào trường thì cậu yên tâm rồi chứ gì?”.
Trương Nhất Địch nghe lời cô, đưa cô vào trường rồi quay lại quán ăn tìm ba tên yêu quái đã say khướt.
Trác Yến một mình đi chầm chậm trong trường, vừa đi vừa thở dài.
Những bí mật vừa đau khổ vừa ngọt ngào giấu kín trong lòng bấy lâu nay, cứ ngỡ sẽ giấu kín cả một đời, không ngờ lại trong một đêm thế này mà cô đã bộc bạch tất cả trước mặt một người khác.
Không thể nói là vì sao mà lồng ngực cứ có cảm xúc buồn bã lạ lùng, như đang thương xót đau buồn cho quá khứ giấu kín của Trương Nhất Địch, cũng như đang thương xót cho chính mình.
Cô đi rất chậm, bước chân rất nhẹ gần như không phát ra âm thanh. Vì thế lúc đến trước tòa nhà ký túc, cô không hề làm kinh động đến hai người đang đứng lặng lẽ trong một góc trước tòa nhà.
Họ không nhìn thấy cô, nhưng cô lại tinh mắt nhìn thấy họ.
Thế là cô càng nhẹ bước, ngay cả hơi thở cũng cố ý nén lại không phát ra tiếng động, vội vã lướt qua cách họ không xa như một cái bóng rồi vào trong tòa nhà.
Vào trong rồi, cô mới thở phào.
Cô không biết Giang Sơn và Ngô Song có phải đã xảy ra chuyện gì không, từ những gì nhìn thấy ban nãy, cô cảm giác không khí giữa họ lại có phần bức bối, căng thẳng.
Giờ giấc thế này không nên quấy rầy người khác, nên cô lặng lẽ luồn vào, không dám chào họ.
Hai người trước tòa nhà đang chìm vào sự ngượng ngập nặng nề.
Giang Sơn chau mày, trong lòng không thể nói rõ là buồn bực hay bất lực.
Ngô Song đứng đối diện cúi đầu, hai vai khẽ run, cố sức khống chế không để mình phát ra tiếng khóc.
Một lúc sau, cuối cùng Giang Sơn thở dài, hỏi: “Rốt cuộc em làm sao thế? Sao tự dưng lại khóc thảm thiết như vậy?”.
Cả buổi tối hai người đều yên ổn, đến khi cậu đưa cô về ký túc thì cô bỗng khóc nức lên, không chịu lên lầu, cũng không chịu nói vì sao lại khóc.
Ngô Song ngước lên, nước mắt ướt đẫm gương mặt, nấc nghẹn hỏi: “Có phải anh… đã không còn thích em nữa?”.
Nhìn gương mặt đầm đìa nước mắt ấy, trái tim Giang Sơn nhảy thót lên, đầu óc mụ đi.
Như có thứ gì đó từ hỗn độn bỗng trở nên rõ ràng.
Cậu nhìn Ngô Song, nhíu chặt mày. Gương mặt lúc thì tỏ ra dằn vặt, lúc lại có vẻ tự trách.
Sao cậu lại quên mất rằng, cô gái này đây, là ban đầu cậu chủ động và tốn biết bao công sức mới theo đuổi được. Ban đầu khi thấy cô, sự rung động ngay từ ánh nhìn đầu tiên, cảm giác hưng phấn và mê mẩn, đến giờ nhớ lại vẫn thấy như mới.
Cậu cứ ngỡ cảm giác này có thể kéo dài suốt đời, nhưng bắt đầu từ bao giờ mà nó đã lặng lẽ thay đổi?
Sự thay đổi này đến rất âm thầm, lặng lẽ và không kịp đề phòng, đến khi cô gái này nói: “Có phải anh đã không còn thích em nữa”, như thể có một cây gậy, cuối cùng đã gõ cho đầu óc mê muội của cậu phải thức tỉnh.
Cậu, đã là bạn trai của cô gái này.
Ban đầu là cậu theo đuổi cô, cậu thực sự không nên có ý gì đồ gì với người khác sau khi cậu đã vất vả theo đuổi được cô.
Nghe câu hỏi của Ngô Song, Giang Sơn kéo cô vào lòng.
Cậu nhắm mắt lại, như hạ quyết tâm.
Lúc mở mắt ra, cúi đầu nhìn cô, cậu khẽ nói: “Đừng nghĩ lung tung, nói vớ vẩn gì thế? Làm sao anh không thích em được?”.
Ngô Song dần dần thôi nức nở, cứ hỏi liên tục: “Thật không?”.
Giang Sơn lau nước mắt rơi ra từ đôi mắt cô, tiện thể che luôn cả mắt cô lại.
“Thật!”. Cậu cười nói.
Mà cậu và cô đều không nhìn thấy, trong nụ cười của cậu che giấu một nỗi cay đắng thoáng qua.
Chương 13: Trạm tiếp theo thiên hậu[1] là cậu
[1] “Trạm tiếp theo thiên hậu” là một bộ phim của đạo diễn Mã Vĩ Hạo được công chiếu tại Hồng Kông, Trung Quốc vào năm 2003. Bộ phim là câu chuyện cảm động về ước mơ và sự nỗ lực theo đổi ước mơ thành ca sĩ của cô gái Kim Đại Hỷ.
Thời gian thấm thoắt thoi đưa, chớp mắt đã đến cuối học kỳ.
Không biết cô giáo vụ có phải mắc chứng trầm uất sau khi sinh không mà cô đã sắp xếp lịch thi cuối kỳ vô cùng biến thái.
Một số môn sáng thi chiều cũng thi, thi liên tiếp mấy ngày rồi làm thiết kế công trình; một số môn hôm nay thi một phần ngày mai thi một phần rồi mấy ngày sau lại thi tiếp, cứ lắt nhắt như thế đến khi kết thúc.
Lịch thi chuyên ngành của bọn Trác Yến được gọi là biến thái nhất trường.
Thi trước một phần, trong quá trình đó nghỉ mấy ngày, rồi lại thi tiếp phần nữa, sau đó lại nghỉ mấy ngày; rồi lại tiếp tục thi, ngừng, thi, ngừng…
Những bạn bình thường học hành chăm chỉ đều bảo là lịch thi thế này thật lãng phí thời gian. Còn những người thường ngày không cố gắng, lúc này vì có thời gian đủ để ôn tập mà tỏ ra thích thú một cách biến thái với lịch thi biến thái như thế.
Ví dụ như Trác Yến, ví dụ như Lộ Dương, ví dụ như Tiểu Dư.
Những người nước đến chân mới nhảy như vậy trong mấy ngày dôi ra đều tích cực đến lớp để tự học. Trác Yến phát hiện ra một phòng học ở khu giảng đường số 4, ở đó không bị xếp phòng thi. Cô cảm thấy rất vui mừng, có nghĩa là cô không cần chạy đi chạy lại vất vả tìm phòng học nữa.
Cô nói cho các bạn trong lớp biết về tin tốt lành này, từ đó phòng học ấy trở thành phòng chuyên dụng để ôn tập của lớp Ba Khoa Tự động, mọi người đều đến đó đọc sách làm bài.
Trong đám người đó có cả Giang Sơn.
Trong lớp, mọi người đều có vị trí ngồi cố định. Chỗ của Giang Sơn ở phía trước Trác Yến.
Bình thường khi không thi, Giang Sơn đều tổ chức cho mọi người đến tự học. Cậu tự khen mình là “lớp trưởng gương mẫu điển hình”.
Chiều hôm đó cậu lại không tới.
Chỗ ngồi phía trước lúc có người thì Trác Yến không thấy gì. Nhưng bỗng dưng trống hẳn thì lúc ngẩng đầu lên, tầm nhìn không bị cản trở, cô lại cảm thấy có phần hụt hẫng.
Thế nhưng cô không nghĩ nhiều, chỉ thoáng nghĩ một chút rồi lại cúi xuống làm bài.
Không đến thì không đến, có lẽ là có việc, chuyện thường tình thôi mà, có gì lạ đâu.
Trác Yến đang ôn tập hăng say thì tư duy bỗng bị Ngô Song cắt ngang.
Ngô Song nhìn thấy cô thì tiến thẳng đến, gương mặt có vẻ cuống quýt.
“Yến Tử, cậu ra ngoài với tớ một lúc được không?”.
Trác Yến buông bút, theo bạn ra ngoài.
“Yến Tử, cậu có nhìn thấy Giang Sơn đâu không? Buổi sáng tớ thi xong đã bắt đầu tìm anh ấy nhưng mãi không thấy, gọi điện cho anh ấy thì tắt máy! Anh ấy chưa bao giờ biến mất mà không nói tiếng nào cả, tớ lo là có chuyện gì đã xảy ra, thật cuống chết đi được!”. Ngô Song vừa ra khỏi cửa lớp đã gấp gáp hỏi ngay Trác Yến.
Trác Yến vội an ủi: “Chắc không có chuyện gì đâu, cậu ta thông minh lắm! Có lẽ đúng lúc di động hết pin chăng? Cậu đừng lo, bọn mình cứ chờ thử xem sao, đến tối nếu không thấy cậu ta thì mình đi tìm thầy giáo!”.
Ngô Song được an ủi, hoàn hồn lại rồi đi về. Trác Yến vào lớp ngồi xuống.
Mắt thì nhìn sách nhưng chẳng lọt nổi chữ nào vào đầu.
Ngẩng lên nhìn chỗ ngồi trước mặt, cô bất giác chau mày.
Vốn dĩ cô nghĩ chuyện này chẳng có gì to tát cả, Ngô Song có phần thần hồn nát thần tính thôi. Nhưng bây giờ nghĩ kỹ lại thì bắt đầu thấy có gì đó là lạ.
Giang Sơn luôn là người làm việc có trước có sau, nếu không thầy hướng dẫn đã không yên tâm mà chọn cậu làm lớp trưởng. Chuyện biến mất đột ngột như hôm nay, quả thật trước đây chưa bao giờ xảy ra.