i những cô bạn khác, trong lòng cô lại cảm thấy vừa đau xót vừa chua chát.
Cô cứ nghĩ cậu và cô có cùng cảm giác.
Thực ra chắc là cậu cũng có.
Chỉ là… chỉ là…
Mỗi khi nghĩ đến “chỉ là”, cô lại chìm vào vũng lầy quen thuộc.
Trong vũng lầy ấy có dòng nước xoáy nguy hiểm, vừa cho người ta cảm giác hy vọng, lại khiến người ta cảm thấy tuyệt vọng ngay.
Cô tự nhủ, trừ khi cậu có bạn gái trước, nếu không cô chắc chắn sẽ không tìm bạn trai.
Cô tự nhủ, cô sẽ đợi cậu, vẫn đợi, đến khi cậu không còn do dự, chịu quyết định rõ ràng.
“Đổng Thành!”. Trác Yến vui sướng gọi tên người ấy. “Sao lại là cậu! Lâu quá không thấy cậu xuất hiện, vẫn khỏe chứ?”. Nếu nghe kỹ thì sẽ nhận ra giọng cô đang run run.
Người ấy trò chuyện vui vẻ với cô trong điện thoại.
Mọi tâm tư của cô đều đặt trong cuộc điện thoại này, lúc đi đường đều thuận theo bản năng mà lần tìm phương hướng, không hề nhìn kỹ xung quanh.
Cô cảm thấy lần liên lạc này thật sự quá quý giá, lúc này những thứ khác đều chẳng thể so sánh được.
Trong lòng vui sướng, cô dè dặt cẩn thận đối đáp, nghĩ mọi cách để khiến cậu cười, chỉ sợ câu sẽ cúp máy sớm.
Sau khi tốt nghiệp cấp ba, hai người học ở hai nơi khác nhau.
Quãng thời gian này không nhìn thấy cậu, cô ngỡ mình đã thích ứng rất tốt, nhưng đến khi nghe thấy cậu gọi tên cô, cô mới hiểu rõ ràng, thì ra trong sâu thẳm tâm hồn, cô lại nhớ mong cậu đến thế.
Cho dù chỉ nghe giọng cậu, cô đã cảm thấy hạnh phúc lắm rồi.
Lúc đi ngang sân bóng rổ trước nhà ăn, cô vẫn chăm chú, tập trung tinh thần vào cuộc điện thoại này.
Giây trước còn cười đùa vui vẻ với điện thoại, giây sau đó di động lại vuột khỏi tay bay đi rõ xa, rơi xuống nền đất thật mạnh, nắp và pin phía sau đều văng đi.
Cùng lúc đó, còn có một tiếng “bing” rất lớn, khiến cô cảm thấy hai tai ù cả lên.
Không, không chỉ là lỗ tai đang kêu ù ù, mà cả đầu óc cô cũng đang ù ù…
Trác Yến ngồi bệt xuống đất, nhất thời thấy vừa đau đầu vừa đau chân, thế nhưng hai vết thương này hợp lại cũng không đau bằng cơn đau ở tim.
Lúc đi ngang sân bóng, cô không chú tâm nên bị một quả bóng rổ bay đến đập thẳng vào đầu.
Cô bị đập trúng ngã xuống đất, bình nước văng ra, nước sôi văng lên đùi trái, còn bắp chân phải thì ngoặt ra sau người với một góc vô cùng kỳ quặc.
Nhìn di động văng ra xa, trong lòng Trác Yến dâng lên một cảm giác đau buồn.
Bao giờ cô cũng chỉ có thể bị động chờ đợi, khó khăn lắm cậu ấy mới gọi điện cho cô, khó khăn lắm mới nghe thấy tiếng cậu, cười với cậu, dò đoán tình cảm của cậu qua từng câu từng chữ, nhưng chưa nói được mấy câu thì sự tươi đẹp ngắn ngủi ấy đã bị hủy diệt sạch sẽ.
Lúc này cô cảm thấy bi thương hệt như một tấm lưới mênh mông bao phủ bầu trời, ập xuống hung hãn, khiến cô không cách nào trốn tránh, cho dù cảm thấy ấm ức đến mấy cũng đành chịu đựng.
Cô không kìm nỗi nữa, khóc òa lên rất thương tâm.
Tuy không phát ra tiếng, nhưng nước mắt cứ như một chuỗi hạt châu bị đứt, từng giọt từng giọt lăn xuống.
“Đập trúng người ta rồi!”.
Rất nhiều người quay quanh Trác Yến.
“Ôi! Hình như nghiêm trọng lắm!”.
Trác Yến ngồi trên đất, trong màn nước mắt mờ nhòa, cảm giác có người chen đám đông tiến vào, quỳ xuống cạnh cô, cuống quýt hỏi: “Cậu sao rồi? Đau ở đâu? Có sao không?”. Giọng nghe khá quen thuộc, mà dường như trong đó đong đầy sự quan tâm và lo lắng.
Trác Yến ngẩng lên nhìn người đó, vừa chảy nước mắt vừa nghẹn ngào: “Là cậu đập trúng mình?”.
Người đó thấy cô khóc như mưa thì nhíu mày, khẽ gật đầu rồi dịu giọng hỏi: “Nói tôi biết, cậu đau ở đâu?”.
Trác Yến sục sịt, đưa tay giữ lấy đầu: “Chỗ này đau!”. Rồi nhòe nhoẹt nước mắt chỉ vào chân trái: “Đau!”. Nấc nghẹn hít thở, lại chỉ chân phải: “Cũng đau!”. Cứ chỉ như thế, nước mắt cứ vỡ òa rơi xuống không ngừng, đôi mắt và đầu mũi đỏ hoe trông rất tội nghiệp, khiến người ta phải thấy xót xa.
Chỉ đi chỉ lại, dường như toàn thân đều đau.
Cùng với cơn đau kỳ lạ này, Trác Yến bỗng thấy vô cùng ấm ức.
Cô bỗng khóc to, nấc nghẹn nói: “Đầu đau! Chân đau! Lồng ngực đau! Toàn thân chỗ nào cũng đau!”.
Người kia trán đã bắt đầu rịn mồ hôi.
Nước mắt Trác Yến cứ từng giọt từng giọt lăn xuống, từng giọt lại từng giọt rơi xuống người cô hoặc mặt đất, trong tích tắc biến mất, để lại vết ẩm ướt.
Những giọt nước mắt ấy dường như có trọng lượng, khiến anh bị đè đến nghẹt thở.
Cô nhìn anh, nấc nghẹn hỏi: “Có phải cậu… cố ý… giận mình lừa cậu… nên báo… thù… đập mình không?”.
Cô vốn rất đau lòng, nhưng lại khiến người ấy nghe mà bất lực, điên cuồng đến độ cười to.
“Trong lòng cậu, tôi xấu thế à?”.
Trương Nhất Địch cười mỉa mai, nhìn Trác Yến hỏi từng tiếng.
Lần này không biết có trùng hợp hay không mà Trác Yến đúng là bị Trương Nhất Địch đập bóng trúng.
Cô liếc nhìn anh, cuối xuống lại khóc rất thê thảm, cho dù anh có hỏi gì cô, cô cũng không chịu nói.
Trương Nhất Địch thử dìu cô đứng dậy, cô vừa nhướn người lên một chút đã mềm oặt ngồi bệt xuống đất.
Sắc mặt cô càng lúc càng trắng, trắng bệch không còn giọt máu.
Anh bất giác thấy cuống quýt, hỏi gấp: “Có phải cậu đau lắm không?”.
Cô gật bừa.
Đúng là rất đau, đặc biệt là chân phải.
Cô nức nở khóc, trong tiếng nấc nghẹn còn có tiếng rên rỉ, khiến anh càng rối loạn hơn.
Bất chấp tất cả, anh vươn tay ra bế bổng cô lên.
Cô kinh hoảng “á” lên một tiếng.
Chỉ nghe anh nói: “Chịu đau một chút, tôi đưa cậu đến bệnh viện!”, rồi cảm thấy cơ thể như một trận gió lốc, nhanh chóng ra đến cổng trường.
Trong cơn gió lốc ấy có mùi mồ hôi của anh, cũng có cả nhịp tim anh đập thình thịch.
Đó là lần đầu cô tiếp xúc thân mật như thế với bạn khác giới.
Cô cảm nhận được hai cánh tay anh vòng sau lưng và dưới đầu gối của cô, mạnh mẽ rắn chắc, cô được anh ôm rất vững vàng.
Cô bị xốc nảy trong quán tính chạy nhanh của anh, bất giác phải dựa vào ngực anh.
Nhịp tim anh đập mạnh từng nhịp, giống như chiếc đồng hồ đúng giờ đang di chuyển từ từ, tích tắc, tích tắc, khiến người ta nghe mà có cảm giác yên lòng đến kỳ lạ.
Dần dần, cô không khóc nữa.
Nửa nằm nửa ngồi trên giường, Trác Yến đờ đẫn nhìn hai chân mình.
Một chân bị bỏng phải bôi thuốc, một chân bị bó bột treo ở cuối giường.
Chẳng qua chỉ là một quãng thời gian nghe một cuộc điện thoại, không ngờ lại dẫn đến cảnh bi thảm đến thế.
Hai mắt cô nhìn không chớp nửa thân dưới của mình, cố gắng chấp nhận hiện thực đau buồn này.
Trương Nhất Địch đứng ở đầu giường nhìn cô.
Lông mày của anh nhíu lại.
“Đừng buồn bã quá”. Anh nói: “Bác sĩ bảo nếu hồi phục tốt thì mấy hôm sau đã có thể ra viện, vết bỏng thì không sao, sẽ khỏi nhanh thôi, còn xương gãy thì rắc rối hơn, phải dưỡng thương lâu một chút”.
Trác Yến ngước lên nhìn anh, mặt mũi sầu thảm: “Người ta bán thân bất toại thì nửa người trái hoặc nửa người phải, như vậy cho dù đi đường có hơi tập tễnh, nhưng dù sao cũng có khả năng tự lo liệu. Mình thì khác người, có thể gọi là bán thân dưới bất toại, nhưng cũng may là nửa thân dưới, nếu bất toại nửa thân trên thì mình biến thành Trương Hải Địch[3] rồi!”.
Trương Nhất Địch nhìn cô, hàng lông mày càng nhíu chặt hơn, đôi mắt đen như một đầm nước, trong đó lấp lánh một thứ ánh sáng kỳ lạ.
[3] Trương Hải Địch, người Tế Nam, Sơn Đông, sinh năm 1955, bà là chủ tịch hội người khuyết tật khóa V của Trung Quốc.
Như có vẻ tức tối, nhưng cũng giống như đang tự trách mình.
“Còn đau không?”. Anh khẽ hỏi.
Trác Yến lắc đầu: “Không đau nữa!”. Nghiêng đầu, cô toét miệng cười, nhìn anh và nói: “À, cậu đừng chau mày nữa, còn chau nữa là lông mày cậu biến thành bánh quẩy bây giờ. Người gãy chân rõ ràng là mình, nhưng bộ dạng cậu trông còn đau buồn hơn mình nữa”.
Trương Nhất Địch có vẻ nhẹ nhõm hơn.
Cúi đầu im lặng một lúc, anh bỗng ngẩn lên, vẻ mặt hơi nặng nề, nhìn Trác Yến nói: “Tôi không cố ý đâu!”.
Trác Yến ngơ ngẩn giương mắt nhìn: “Hả?”. Lúc phản ứng ra là Trương Nhất Địch đang biện bạch, cô vội khoát tay: “Haizzz, không sao không sao, lúc nãy mình nghĩ kỹ thì chắc chắn cậu không cố ý đập bóng trúng mình. Lúc đó mình đau đến dại cả đi, nói bậy thôi, cậu đừng để bụng. Hơn nữa cậu còn đưa mình đến bệnh viện, mình nên cảm ơn cậu mới đúng!”.
Khựng lại, khẽ thở dài, rồi bỗng toét miệng cười hi hi: “Trước kia mình làm sai chọc cậu giận, cứ cảm thấy rất xấu hổ, cảm thấy như nợ cậu gì ấy, lần này hay rồi, cậu đập trúng mình, xem như mình trả cậu nhé! Hay là bắt đầu từ bây giờ, chúng ta bằng nhau, không ai chọc giận ai cả, cậu thấy được không?”.
Lúc nói những chữ cuối cùng, anh nhận ra, giọng cô đầy ắp chờ mong.
Anh nhìn cô, mím môi, không nói gì.
Ánh mắt anh sâu thẳm, như hai vệt sáng phản xạ từ đáy suối sâu, lấp lánh sáng rỡ khiến cô rụt cổ lại, không dám nhìn nữa mà cuối đầu xuống.
“Ưm… Nếu cậu không muốn thì thôi… Mình không viện cớ gãy chân để yêu cầu cái này cái kia đâu…”. Cô cuối đầu, ngón tay túm chặt bộ quần áo bệnh viện trên người, lảm nhảm: “Thực ra mình đã không sao, hay là cậu về trường đi, muộn tiết buổi chiều rồi…”.
Trương Nhất Địch bỗng cắt lời cô.
“Trác Yến”. Anh gọi.
Cô ngơ ngẩn đáp lời: “Hả?”.
Anh nhìn cô không chớp, đến mức cô bắt đầu thấy luống cuống.
“Sao… sao vậy?”. Cô hỏi rất dè dặt.
Anh mím môi, nhíu mày.
Không khí tĩnh lặng như nuốt mất tiếng thở dài không biết là của ai.
Anh chậm rãi lắc đầu: “Không có gì”. Một tay đút vào túi quần: “Chỉ muốn nói, di động của cậu sợ là không dùng được nữa”. Anh rút điện thoại của mình từ túi quần ra, đưa cho cô: “Hay là cậu dùng của tôi tạm đi, sim bên trong là của cậu”.
Lúc đó cô chỉ biết khóc lóc, để mặc anh nhặt lại sim từ đống tàn tích của chiếc điện thoại.
Trác Yến ngô nghê hỏi: “Mình dùng của cậu thì cậu dùng gì?”.
Trương Nhất Địch nói: “Tôi còn có một chiếc khác, để trong phòng ký túc”.
Nghe anh nói thế, Trác Yến nhận lấy.
Mở máy, nhận được một tin nhắn.
Đổng Thành hỏi cô sao tự dưng cúp máy rồi khóa, còn nói mình phải vào phòng thí nghiệm, gần đây rất bận, sau này lại liên lạc với cô.
Trong lòng Trác Yến dâng lên một nỗi chua xót, nỗi chua xót này khó chịu đến nỗi như thể cô sắp phun nước ra ngoài từ mũi vậy.
Cô buồn bã nghĩ rằng, có lẽ mọi thứ đều là ý trời, mặc định rằng cô và Đổng Thành sẽ khó khăn nghìn trùng, ngay cả gọi một cuộc điện thoại cũng khiến cô bán thân bất toại, di động tàn phế.
Cố gắng đè nén cảm giác đau thương trong lòng, Trác Yến tự nhủ, phải mạnh mẽ lên, đừng cứ nghĩ đến những chuyện khiến mình không vui như vậy nữa.
Cứ nghĩ đến những chuyện không vui thì sẽ có ngày bị trầm cảm.
Ánh mắt cô di chuyển đến túi quần Trương Nhất Địch, ngó trái phải rồi bỗng hỏi ngớ ngẩn: “Người ta chơi bóng, trên người không mang nhiều đồ. Trong túi cậu ngoài tiền ra lại còn có cả di động, thật không hiểu nổi, cậu mang bao nhiêu đồ trong người, lúc chạy nhảy né