n Tĩnh thực sự vô tội. Cậu nghĩ đi, cậu ấy có thông minh đến vậy không cơ chứ?”
Lúc nghe nửa đoạn đầu, Trác Yến vẻ mặt cảm kích, gật mạnh đầu phụ họa với Lộ Dương.
Nhưng nghe nửa đoạn sau, cô “hử” một tiếng nghi ngờ, phẫn nộ hét lên: “Cậu im miệng cho tớ! Tớ không nên hiền lành tốt bụng cho rằng từ miệng cậu có thể nhả ra nổi ngà voi mới đúng!”. Hét xong quay phắt sang ve vuốt người bên cạnh: “Tiểu Dư cô nương, cậu đừng vội, tớ thấy hình như bạn Trương mấy hôm nay bị cảm lạnh, chắc không tiện ngồi máy tính nên mới không lên mạng. Đợi lúc đi học tiếng Anh tớ sẽ dò hỏi cho cậu nhé?”.
Tiểu Dư vẻ mặt ảm đạm gật đầu.
Những ngày tháng sau đó, cuộc đời của Trác Yến dường như gắn chặt với bàn cờ carô.
Những môn học khác, cô ngồi cạnh Giang Sơn, hai người đầu không ngẩng, mắt không ngước, không nghe giảng mà vùi đầu vào đấu XXOO.
Tiết tiếng Anh, cô ngồi cạnh Trương Nhất Địch, trước tiên hỏi anh sao lại không lên QQ, sau khi nhận được lời giải thích hợp lý để cô có thể về kể với Tiểu Dư là máy tính của anh đã mang đi sửa, hai người bắt đầu chúi mũi vào chơi XXOO.
Cả một tuần lễ, Trác Yến than thở với Giang Sơn: “Bây giờ trong lòng trong dạ trong đầu trong mắt tôi toàn là XXOO, buổi sáng nhìn thấy cháo và bánh là XX và OO, ban ngày nhìn thấy sách cũng là X và O, buổi tối nhắm mắt ngủ cảm giác phía trước bay đầy X và O! Từng ký hiệu XX và OO cứ bay tới bay lui, bay qua bay lại, haizzz, tôi thấy sớm muộn gì tôi cũng XXOO luôn quá!”.
Giang Sơn cảm thấy khóe môi đang giật giật liên tục: “Trác Văn Tĩnh tôi phục cậu quá, cậu đúng là cái gì cũng dám nói! Cứ theo những gì cậu nói lúc nãy, người ta nếu nghe thấy chắc chắn sẽ tưởng rằng cậu là cô gái dễ dãi XXOO, không biết phép tắc, buông thả bản thân!”.
Trác Yến trừng mắt với cậu, ném thước sang, hung tợn: “Cậu sỉ nhục nhân cách của tôi! Phạt cậu vẽ bàn cờ!”.
Đấu cờ carô với Giang Sơn, không thể nói được là sao lại kỳ lạ như vậy, vì lần nào trong quá trình chơi nếu cô thấy chắc thắng, thì thế nào cuối cùng cũng thất bại vì khoảng cách hai, ba ván.
Đánh cược vẫn là ai thua thì phải vẽ bàn cờ.
Thế là mỗi lần thua, cô đều tìm ngàn vạn lý sự cùn để chây lỳ, bắt Giang Sơn phải vẽ bàn cờ.
Có lúc thành công, có lúc Giang Sơn như một con cá da trơn, lươn lẹo vô cùng, nói gì cũng không chịu.
Lần này Trác Yến chèn ép bằng sự tôn nghiêm của cô, tất nhiên là thành công.
“Được rồi, tôn nghiêm của cậu cũng chẳng còn lại là bao, đáng thương quá, ít như thế mà còn chịu vứt cho anh đây, anh đây nể mặt mà vẽ bàn cờ cho cậu một lần!”.
Trác Yến “xì” một tiếng dài, nửa bàn bên Giang Sơn lập tức bị nước bọt bắn tung tóe.
Chơi cờ carô với Giang Sơn, thỉnh thoảng Trác Yến còn có thể vòi vĩnh bắt cậu vẽ bàn cờ.
Lúc chơi với Trương Nhất Địch, bàn cờ lại luôn do cô vẽ trước.
Hôm ấy các thầy cô không hiểu là có bàn bạc trước với nhau chưa, mà đều ra bài tập bắt ngày hôm sau phải nộp.
Đến trước khi tắt đèn, Trác Yến mới làm xong bài tập, lúc đó đã không còn nhiều thời gian để vẽ bàn cờ nữa.
Hôm sau học tiếng Anh, cô cười bẽn lẽn với Trương Nhất Địch: “Hôm nay mình chưa chuẩn bị bàn cờ, nhưng không sao, cậu đợi một chút, mình vẽ ngay, nhanh thôi, mình vẽ cái này rất có kinh nghiệm, trong chớp mắt là xong ấy mà!”. Cô vừa nói vừa hươ bút thước trong tay.
Trương Nhất Địch ngăn cô lại.
“Không cần phiền phức như thế”. Anh lôi một quyển vở trong túi ra.
Trác Yến nhìn rõ, đó là một quyển vở ô ly để luyện viết tiếng Anh abc.
“Dùng cái này đi”. Trương Nhất Địch đặt giữa hai người, nói gọn.
Trác Yến tò mò lật thử.
Mới lật qua, cô đã kinh ngạc đến nỗi mắt chữ O miệng chữ A, thở dốc.
“Wow! Cậu thật là thiên tài! Sao cậu lại nghĩ tới việc dùng cái này để vẽ bàn cờ thế?”.
Trên quyển vở vốn đã có những đường ngang ngang dọc dọc, lại có tay người vẽ thêm vô số đường kẻ nữa.
“Wow! Cả một quyển vở là bàn cờ, tuyệt quá đi mất!”. Cô quay sang thấy Trương Nhất Địch rất bình thản.
Trác Yến cười híp mắt: “Đều là cậu vẽ à?”.
Bạn Trương gật nhẹ đầu.
“Anh hùng, cậu đúng là người tốt vừa nhiệt tình vừa tình cảm! Mình không cần thắp đèn vẽ nữa!”.
Trương Nhất Địch cười mỉm: “Cứ để mình cậu vẽ bàn cờ cũng không hay lắm!”.
Trác Yến nhanh chóng quay đầu đi, nhân lúc Trương Nhất Địch không nhìn thấy, cô cười gian mấy tiếng.
Trong lòng cô rất vui sướng, cảm thấy tình bạn vĩ đại giữa cô và bạn Trương nhanh chóng thăng hoa.
Cứ theo phát triển theo chiều hướng tốt đẹp thế này, cô nghĩ chuyện chụp hình chung với Trương Nhất Địch đang dần trở nên có hy vọng.
Buổi tối chuyện phiếm với nhau, Trác Yến tổng kết với Lộ Dương: “Trong cuộc sinh nhai bằng cờ carô của tớ, tớ đã gặp được hai đối thủ hùng mạnh. Dương Dương, cậu bình tĩnh, đừng kích động, tớ không nói cậu, cậu quá ‘gà’ vì ngoài việc ỷ vào quần lót nhiều thì thực ra cậu vốn không phải là đối thủ của chị đây”.
Tránh né ngón đòn bạo lực của Lộ Dương, cô tiếp tục: “Hai đối thủ này ấy à, thông qua thực tiễn trường kỳ thì tớ thấy đồng chí Giang Sơn yếu hơn một chút. Chiến đấu với cậu ta ít nhiều tớ còn có thể được tí sĩ diện. Nhưng với Trương Nhất Địch à, khỉ thật, nói ra thì có thể do tận xương tủy tớ đã quá thương hoa tiếc ngọc, đến giờ tớ vẫn chưa nỡ thắng cậu ta! Bây giờ chiến tuyến của bọn tớ đã kéo đến một ngàn một trăm hai mươi ba ván thắng năm trăm sáu mươi hai ván rồi!!!”.
Lộ Dương đang uống nước nghe xong, mũi lập tức phun ra hai cột nước.
Nước mắt nước mũi giàn giụa, vừa ho sặc sụa, vừa chỉ vào Trác Yến hét lên the thé: “Cậu im ngay cho tớ! Sau này lúc tớ uống nước cậu không được phép nói! Đồ mặt dày, lại còn ‘chưa nỡ thắng người ta’, xì!!!”.
Trác Yến chưa kịp phản bác lại thì Tôn Dĩnh lên tiếng.
Giọng cô nàng có vẻ ngờ vực: “Văn Tĩnh, cậu nói Giang Sơn chơi cờ carô yếu hơn?”.
Trác Yến gật đầu: “Đúng thế, yếu thì là nói giảm nói tránh. Nói thẳng ra là cậu ta ‘gà’!”.
“Không phải đâu”. Tôn Dĩnh lắc đầu, cau mày diễn tả sự ngạc nhiên trong lòng: “Lúc mình giúp sắp xếp tài liệu ở chỗ cô phụ trách hướng dẫn lớp, nhìn thấy trên hồ sơ của Giang Sơn rõ ràng viết là, cậu ấy từng đoạt giải quán quân cờ carô nhóm thiếu niên ở thành phố A mà”.
Trác Yến bàng hoàng đến độ mắt muốn lồi hẳn ra.
Giờ toán cao cấp, vẻ mặt Trác Yến trầm trọng.
Giang Sơn thấy vẻ mặt cô khác thường thì dè dặt hỏi: “Văn Tĩnh, sao vậy? Ai chọc cậu, vẻ mặt như đấu tranh giai cấp thế?”.
Trác Yến mặt không biểu cảm, nhìn cậu: “Hôm nay chơi cờ, hai ta ai giả vờ giả vịt thì đứa đó là rùa!!!”.
Giang Sơn có vẻ nghi ngại một cách vô tội: “Hả?”.
“Hả cái gì mà hả! Tớ nghe nói có người hình như là đoạt giải quán quân nhóm thanh niên trong cuộc thi cờ carô!”.
Vẻ mặt Giang Sơn như dài ra.
Trác Yến trừng mắt nhìn cậu, hậm hực nói: “Nếu cậu dám giả bộ nữa thì cậu là con rùa Giang!”.
Trác Yến tức tối vẽ nét đầu tiên lên giấy, mở màn cuộc chiến.
Trong lúc chơi, thấy cô không hề cười, Giang Sơn bỗng thấy thấp thỏm bất an, cũng không dám giấu diếm thực lực nữa.
Thế là Trác Yến thảm bại từng trận rất nhanh – gọn – lẹ, không một ván thắng.
“Haizzz! Tôi cứ ngỡ tôi và cậu ngang tài ngang sức chứ!”. Lúc kết thúc trận đấu, Trác Yến buồn rầu nói: “Kết quả là tôi kém hơn cậu nhiều! Thì ra cậu và Trương Nhất Địch mới gọi là ngang tài ngang sức!”.
Giang Sơn không hiểu Trác Yến có giận hay không nên chỉ biết cười mà không dám nói gì.
“Giang Sơn”, Trác Yến bỗng ngẩng lên gọi cậu với một nụ cười nguy hiểm như thể bão sắp tới: “Tại sao che giấu thực lực? Chơi tôi hả?”. Nói xong, vẻ mặt bỗng thay đổi, oán giận ngùn ngụt.
Thấy bộ dạng có thể lên cơn điên bất cứ lúc nào của cô, Giang Sơn vội vàng cười lúng túng, giải thích: “Chẳng phải tôi sợ đánh mất sự tích cực của cậu hay sao? Ngày nào cậu cũng thua Trương Nhất Địch thảm bại, nếu đấu với tôi cũng suốt ngày thua, thua, thua, lúc nào cũng thua, tôi lo là cậu sẽ mất hết dũng khí còn lại đấy!”.
Trác Yến đang sa sầm mặt, nghe Giang Sơn nói xong, cô bỗng “phì” cười thành tiếng.
“Xì! Tôi kém cỏi thế sao? Cậu coi thường tôi quá! Tôi nói cậu biết nhé, gián cũng không sống dai bằng tôi đâu, hứ hứ!”.
Giang Sơn thấy cô cười thì tâm trạng đang căng thẳng cũng trở nên nhẹ nhõm.
“Ôi trời, Văn Tĩnh cô nương ơi, cuối cùng cậu cũng cười rồi, phù, cười rồi thì tốt, cười rồi thì tốt! Cậu đừng giận, anh đây cũng vì cậu nên mới lừa cậu, cậu phải hiểu cho sự khổ tâm của tôi, ngoan nhé! Thế này đi, sau này anh đây nhận lời với cậu, sẽ không che giấu thực lực nữa, được chưa?”.
Giang Sơn thật lòng hối hận nhưng Trác Yến lại cắt ngang: “Xì! Muốn giải quyết chuyện này đơn giản thế à, đừng mơ!!!”.
Giang Sơn tỏ vẻ hoảng sợ nhìn cô, không biết rốt cuộc cô định hành hạ mình thế nào.
Trác Yến liếc cậu, nheo mắt lấy giọng: “Chú ý, sau này cậu phải học cách khống chế bản thân để khi tính toán, số ván tôi thắng sẽ nhiều hơn cậu! Còn về quá trình, vẫn phải duy trì y hệt như ngày trước, không có gì thay đổi, giống như chúng ta giết nhau rất kịch liệt và trình độ thật sự ngang bằng nhau, biết chưa!”.
Giang Sơn ngẩn người, sau đó tỏ ra vẻ không hiểu.
Trác Yến thay đổi sắc mặt, không căng cứng cơ mặt nữa mà cười tươi như hoa: “Anh Giang Sơn đúng là người tốt, không ngờ dưới vẻ bề ngoài gian xảo của anh lại là một trái tim ấm áp, lương thiện! Người ta bất cẩn bị anh làm cho cảm động rồi! Thế này đi, cậu nói xem cậu có ước mơ gì, chị đây nhất định sẽ nghĩ cách giúp cậu để trả ơn nhân lúc cậu còn sống!”.
Giang Sơn thấy cô bỗng cười tươi thì bất giác nghệt mặt, sau đó cũng ngốc nghếch cười theo.
Cậu nghĩ ngợi rồi nói: “Gần đây tôi cũng chẳng có ước mơ gì to tát, chỉ là đồng hương Ngô Song của cậu, thái độ với tôi cứ mập mờ không rõ. Nếu cậu thật lòng muốn giúp tôi thì đặt củi dưới chân cô ấy, đốt thành ngọn lửa to cho tôi với!”.
Trác Yến cười gian xảo: “Cậu hư thật đấy, lại còn muốn tôi giúp lửa gần rơm cơ à!”. Bỗng nhiên nhăn mày suy nghĩ: “Không đúng, cậu và bạn tôi qua lại bao lâu rồi? Sao còn mập mờ không rõ? Nếu như bình thường thì con của hai người đã có thể rót xì dầu rồi!”.
Giang Sơn lại vỗ đầu cô: “Rốt cuộc cậu mặt dày đến đâu mà nói bậy không đỏ mặt thế?”. Vừa tránh đòn phản kích của Trác Yến, cậu vừa thở dài: “Lòng dạ con gái thật khó đoán, tôi thì thấy cô ấy rất thích tôi, nhưng không nói rõ ra, cũng chẳng biết vì sao”.
Trác Yến lườm cậu: “Không biết hai ta mặt ai dày hơn! Dù sao người tự cho mình rằng mình tốt đẹp không phải tôi!”. Cô lại vỗ vai cậu trịnh trọng hứa: “Người anh em, yên tâm, chuyện này giao cho chị, chị sẽ hóa thân thành một liều xuân dược trên con đường tình cảm của hai người, để làm cho bạn tôi phải e thẹn cúi đầu gọi cậu là ‘chàng Giang’!”.
Buổi tối Trác Yến ngồi trên ghế ngâm nga học từ vựng.
Tiểu Dư bỗng hét lên: “A a a a a a a a …” khiến cô giật bắn mình rơi “ầm” xuống đất.