theo dõi anh, lực lượng chính vẫn là những cô gái trẻ tuổi.
Bầu trời hoàng hôn màu đỏ với những đám mây đang phiêu du nơi chân trời, bên cạnh đó là những tiếng kêu gào và la hét của các nữ sinh.
Giang Sơn nhìn đám con gái đang lên cơn điên đó, lắp bắp: “Trời trời, con gái các cậu bây giờ, ai cũng háo sắc, thấy con trai đẹp một tí là không kìm được mà gào thét, không biết e thẹn gì cả, lố lăng quá!”.
Trác Yến lạnh lùng liếc nhìn cậu.
Không hiểu vì sao, cô đặc biệt muốn đối đầu với cậu, thế là cô đứng cạnh sân bóng, nghển cổ lên và hét: “Trương Nhất Địch…”.
Nhưng do gào quá to, vừa hét xong tên mà chưa kịp nói nốt hai chữ cố lên, cổ họng cô đã khàn!
Giọng cô vốn không nhỏ, lúc cao giọng hét to mà đạt đến cảnh giới mất tiếng thì không cần nghĩ cũng biết ba chữ “Trương Nhất Địch” bị cô hét như thế vang đến thế nào, có thể nói là lấn át mọi tiếng reo hò khác.
- Trong khoảnh khắc đó, đồng chí Giang Sơn như thể dưới chân có gắn lò xo, không kịp bịt tai mà nhanh chóng nhảy bắn ra, cách xa cô một khoảng.
- Trong khoảnh khắc đó, các bạn nữ trong sân đều quay sang nhìn cô bằng ánh mắt bàng hoàng.
- Trong khoảnh khắc đó, hai chân bạn Trương Nhất Địch đang trong tư thế nhảy lên bỏ bóng vào rổ, sau khi nghe tiếng hét của cô, một chân không kịp thu lại, vẫn đang lao về phía trước, chân kia lại đứng khựng lại – nhịp chân chuệch choạc ấy khiến anh ngã ngồi xuống đất.
Còn bóng, trong tay anh, binh binh binh lăn xuống đất, binh binh binh lăn đến dưới chân một người đội kia…
- Trong khoảnh khắc đó, Trác Yến đờ đẫn đứng ngoài sân, máu dâng lên ngùn ngụt, hai tai mạch máu chảy rần rật, cảm thấy vô cùng mất mặt.
Trong lòng cô có một nỗi khổ khó nói – người biết chân tướng sẽ hiểu cô chỉ muốn đối đầu với Giang Sơn, chỉ đơn thuần là muốn hét một câu “cố lên”; còn người không biết thì chắc chắn sẽ nghĩ rằng cô đang lên cơn mê trai.
Trác Yến nghiêm túc nghĩ ngợi rồi rút ra kết luận thế này: Có lẽ người biết chân tướng chỉ có một mình cô; còn không biết sự thực là tất cả sinh vật trong vũ trụ này…
Xem ra, cái tên đẹp của cô không thể giữ kỹ một mình, nhất định sẽ bị đồn đại…
Những giây phút sau đó, bên tai Trác Yến bỗng nổ bùng những tiếng hét thất thanh: “Wow! Đẹp trai quá! Đẹp trai thật! Ngay cả té ngã cũng giống đang khiêu vũ ấy! Wow! Trương Nhất Địch, Trương Nhất Địch, Trương Nhất Địch!!!”.
Trác Yến: “…”.
Trác Yến choáng váng nhấc tay lên lau mồ hôi lạnh toát, trong lòng rất ư cảm kích mảnh đất mà bạn Trương Nhất Địch đã ngã xuống.
Nếu không có nó, cô sẽ không nhanh chóng thoát khỏi ánh mắt sắc nhọn của đám nữ sinh kia như thế…
Thở phào, cô kéo cái tên Giang Sơn tiểu nhân ti tiện và bỏ rơi bạn bè trong lúc nguy khốn, định bụng dạy cho cậu một bài học đạo đức.
Chưa kịp mở miệng thì ngoài sân bóng dường như đã xảy ra sự cố nào đó, các nữ sinh đều kêu ré lên.
Trác Yến muốn ngẩng đầu lên nhìn xem đã xảy ra chuyện gì, kết quả là chưa kịp hướng ánh mắt đến sân bóng thì đã nhận ra hình như cô lại trở thành đối tượng bị mọi người trừng mắt giận dữ.
Run rẩy nhìn lại đám nữ thần giận dữ kia, Trác Yến phát hiện mỗi cô nàng đều đang nghiến răng kèn kẹt.
Cô không cho phép Giang Sơn bỏ chạy nữa, ra sức túm chặt cánh tay cậu không buông, quay sang hỏi: “Chuyện gì thế? Tại sao bọn con gái kia đều trừng mắt với mình tôi?”. Lúc nói, giọng cô rõ ràng đã khàn đi.
Có thể thấy ban nãy cô đã hét hết sức thế nào.
Vẻ mặt Giang Sơn phức tạp, đường như rất muốn tỏ ra rằng cậu không hề quen biết cái cô nàng đang túm chặt lấy cậu, nhưng cậu lại bị cô túm chặt không buông: “Ê ê, buông ra, trước mặt mọi người đừng có lôi lôi kéo kéo, thầy hướng dẫn lúc nãy nói rồi, bảo chúng ta chú ý lời nói cử chỉ, ngoan, buông anh đây ra, cẩn thận lại ảnh hưởng!”.
Trác Yến vô cùng cố chấp: “Cậu hỏi bọn họ tại sao đều trừng mắt với tôi thì tôi buông!”.
Giang Sơn cúi đầu nhìn cô.
Vóc dáng cậu rất cao, cũng phải một mét tám, hai người lại đứng gần, nên tư thế cậu nhìn xuống cô vô cùng khinh khỉnh và coi thường: “Có tội đấy, lúc nãy cậu đã gây ra chuyện gì mà cậu lại không biết à? Tiếng hét như quỷ gào của cậu chẳng phải đã khiến Trương Nhất Địch mất bóng hay sao? Sau đó quả bóng chẳng phải bị đối phương cướp mất hay sao? Sau đó đối phương cầm quả bóng nhảy ba bước nhanh gọn lẹ bỏ bóng vào rổ, vào rồi; sau đó dẫn đến việc bạn Trương Nhất Địch bại trận bởi một điểm đó. Chúc mừng em gái Văn Tĩnh, bản lĩnh hãm hại người khác của cậu đã đạt đỉnh! Còn nữa, xem như tôi xin cậu, mau buông tôi ra, tôi sẽ bị cậu chà ra ‘ghét’ mất!”.
Trác Yến trợn mắt nhìn cậu, tỏ vẻ không tin được: “Tôi mà lại viết ra một kết cục thắng bại của trận đấu à”. Cô vô cùng kích động khàn giọng than thở: “Trời ơi, không ngờ tôi cũng có ngày trở thành hồng nhan họa thủy!”.
Giang Sơn vùng vẫy thoát ra khỏi móng vuốt của cô, giọng cậu nghe có vẻ như sắp long trời lở đất đến nơi: “Văn Tĩnh, đừng nghĩ linh tinh, cậu là họa thủy thì đúng, nhưng không phải ở cấp bậc hồng nhan, cấp bậc đó có yêu cầu rất cao về nhan sắc!”.
Trác Yến phẫn nộ: “Tức là, cậu nghĩ tôi không có nhan sắc hả?”.
Cô nghĩ kỹ rồi, nếu Giang Sơn dám nói no thì cô sẽ đạp bay cậu ta ngay.
Đồng chí Giang Sơn rất biết thân biết phận.
Cậu lắc đầu lia lịa: “Không không không, tôi không có ý đó!”.
Trác Yến vừa định khen cậu hiểu biết thì ngờ đâu cậu lại nói: “Không phải là cậu không có nhan sắc, cậu chỉ là không có ‘nhan’ mà thôi, còn ‘sắc’[6] thì vẫn rất ‘sắc’”.
[6]. “Sắc” trong tiếng Hoa còn có ý chỉ là háo sắc.
Lần này bạn Trác Yến rất quyết đoán.
Cô không nói câu nào, chẳng chút do dự nhấc chân lên đạp thẳng vào người Giang Sơn…
Giang Sơn vừa tránh ra xa, vừa kêu lên: “Đừng làm ồn nữa, Trương Nhất Địch đến tính sổ với cậu kìa!”.
Trác Yến nghe thấy thế, khựng lại, vội vàng co chân, vừa quay đầu đã thấy bạn Trương đang tiến về phía cô…
Bạn Trương mỗi lúc một gần hơn.
Trác Yến rất căng thẳng, cô sợ Trương Nhất Địch sẽ trách cô đã lên tiếng, làm hỏng bàn thắng của anh.
Càng căng thẳng thì đầu càng cúi gằm, lúc Trương Nhất Địch đến trước mặt, Trác Yến đã cúi đến độ mặt sắp đụng vào ngực – một kiểu chủ động cúi đầu nhận tội để tranh thủ sự khoan dung.
“Lúc nãy bạn gọi tôi?”. Anh hỏi trên đỉnh đầu cô.
Từ giọng nói của anh, Trác Yến không nhận ra bạn Trương rốt cuộc là đang vui hay buồn, cứ cúi gằm đầu không chịu ngẩng lên.
“Ưm… a… cái đó là mình bất cẩn… nên…”. Cô lắp ba lắp bắp không biết giải thích thế nào.
Hình như dù nói gì đi nữa cũng thể hiện sự mê trai của cô.
“Đợi lâu phải không? Vốn chỉ định chơi cho vui, không ngờ lại thi thố. Xin lỗi!”. Không ngờ Trương Nhất Địch lại nói ngắn gọn như vậy.
Trác Yến sững sờ ngẩng lên: “A?”.
Anh lại nghĩ rằng cô gọi anh là vì cô đang nóng lòng muốn đưa giỏ táo cho anh?
Không phải chứ…
Một chàng trai lạnh lùng mà lại có suy nghĩ trong sáng như thế?
Gặp được một đồng chí có suy nghĩ thấu tình đạt lý, Trác Yến cảm thấy nỗi hổ thẹn của mình đã bị kích hoạt.
Cô ngước lên nhìn Trương Nhất Địch, anh đang dùng khăn bông để lau mồ hôi.
Bên cạnh có mấy cô nàng đang xấu hổ, thì thầm nhỏ to gì đó.
Trác Yến đoán chắc là họ đang nói rằng dáng vẻ lau mồ hôi của bạn Trương là đẹp trai, quyến rũ biết bao.
Cô có phần bẽn lẽn nói với Trương Nhất Địch: “Xin lỗi! Tiếng hét lúc nãy của mình làm bạn ngã, nên mới bị mất bóng để thua ván này! Thật ngại quá! Thực ra lúc nãy mình không cố ý, chỉ muốn hét ‘Trương Nhất Địch cố lên’, kết quả là chưa hét hết câu thì cổ họng đã mất tiếng! Mình nghĩ có thể do bình thường mình ít la hét, bất ngờ kêu to như vậy nên không quen lắm!”.
Cô vừa nói xong, bên cạnh đã vang lên tiếng “phì”.
Cái tên vô lương tâm Giang Sơn đang cười giễu cô.
Trác Yến có phần bối rối.
Nhưng điều khiến cô bối rối hơn là, bạn Trương cũng đang mím miệng cười.
Cô muốn khóc.
Cô tức cười như vậy thật sao?
Có nén cơn choáng váng, Trác Yến nói với Trương Nhất Địch: “Cậu đợi một chút, mình lên tầng lấy giỏ cho cậu!”.
Trước khi đi vẫn không quên trừng mắt lườm Giang Sơn.
Kết quả cô đã lãng phí vẻ mặt phẫn nộ đó, vì Giang Sơn lại không nhìn cô mà đang chăm chú quan sát Trương Nhất Địch.
Trác Yến bị ánh mắt chăm chú của Giang Sơn làm cho cứng người, trong lòng cảm thán vô cùng: Chắc là bạn Trương có sức hấp vô biên, đã giết chết cả nam lẫn nữ?
Run… đúng là lạnh quá…
Lúc Trác Yến từ trên lầu xuống thì đã không thấy bóng dáng Giang Sơn và Trương Nhất Địch đâu cả.
Trác Yến đoán chắc là Giang Sơn về rồi. Nhưng Trương Nhất Địch đi đâu nhỉ, cô rất ngờ vực, đã dặn anh đứng đợi cô lên lấy giỏ rồi mà.
Nhìn ngó quanh quất như Tôn Ngộ Không, Trác Yến cuối cùng cũng thấy bạn Trương đi ra khỏi siêu thị nhỏ.
Cô vội vàng bước đến đưa giỏ cho cậu: “Mình tưởng cậu đi rồi chứ!”. Sau đó còn thuận miệng hỏi một câu: “Cậu ở tầng mấy? Ở càng cao thì tính ưu việt của giỏ này sẽ được thể hiện vô hạn!”.
“Tầng hai?”. Trác Yến có vẻ ngạc nhiên: “Vậy thực sự không cần dùng đến, đồ đạc gì đó cứ chịu khó chạy lên chạy xuống là được mà?”.
Trương Nhất Địch nhìn cô: “Tôi không dùng nó để chuyển đồ”.
Trác Yến càng tò mò: “Vậy cậu sốt ruột đòi nó để làm gì?”.
Trương Nhất Địch không nhìn cô, cũng không trả lời.
Trác Yến vuốt tóc mái, nhún vai ra vẻ không quan tâm.
Người ta không thích nói thì không thể cưỡng ép.
Cổ họng Trác Yến ngứa ngáy, mỗi lần nói gì đều thấy đau rát khó chịu. Cô muốn về phòng uống nước ấm để cổ họng dễ chịu lại nên nói với Trương Nhất Địch: “Vậy, nếu không có gì thì mình lên nhé!”.
Kết quả là bị anh chặn lại.
“Khoan”. Trương Nhất Địch gọi cô.
Trác Yến ngừng lại, nhìn anh, ánh mắt nghi ngại.
Trương Nhất Địch móc từ túi quần ra một hộp nhỏ, đưa đến: “Tôi thấy bạn bị khản giọng rồi, đây là kẹo ngậm, buổi tối ngậm vài viên, ngày mai có thể sẽ khỏi.”.
Đón lấy hộp kẹo, nhìn theo bóng Trương Nhất Địch bỏ đi, Trác Yến đứng trong ánh hoàng hôn đỏ rực, hóa thành một pho tượng cứng đờ…
Trác Yến sung sướng nhảy một bước ba bậc lên tầng thì di động reo vang.
Nghe máy, lại là tên khốn Giang Sơn.
“Làm gì thế!”. Cô hung hăng hỏi.
“Ở đâu đấy? Xuống dưới đi, nhanh! Lát nữa anh đây còn có việc, đừng lề mề!”. Giang Sơn hậm hực nói lại.
Trác Yến quay người hùng hục trèo xuống.
Vừa ra khỏi cầu thang, cô hét lên với Giang Sơn: “Sao cậu lắm chuyện thế hả? Có gì thì mau nói đi!”.
Giang Sơn vỗ đầu cô, cau mày nói: “Giọng khàn như quạ ấy, thế mà mồm miệng sắc nhọn chẳng chịu thua ai, có thấy đau họng không?”.
Trác Yến lập tức tỏ ra ngoan ngoãn, bộ dạng đáng thương, làu bàu vẻ đau khổ: “Đau! Đau tệ! Đau rát!”.
Giang Sơn lườm cô vẻ kỳ thị, móc từ trong túi ra một hộp nhỏ.
Trác Yến nhìn vật đó thấy rất quen.
“Cái này cầm lấy, buổi tối ngậm vài viên, ngày mai chắc sẽ không đau nữa!”. Giang Sơn vừa nói vừa đưa cho cô. «123»