Đợi cậu ta đi rồi, Giang Sơn đứng dưới tầng, xếp sách chuyến cuối vào giỏ rồi ngẩng lên hỏi Trác Yến vẻ hờn giận: “Cậu quen cậu ta à?”.
Trác Yến lắc đầu: “Không quen!”.
“Không quen mà cậu cũng trò chuyện to tiếng thế!”. Giang Sơn nghiến răng.
Trác Yến không phục, hét lại: “Vớ vẩn! Xa như thế, tôi không hét to thì người ta nghe thấy chắc!”.
Giang Sơn hậm hực “hừ” một tiếng: “Dù sao chỉ cần ở cạnh cậu thì chẳng có lúc nào là không mất mặt!”. Nói xong quay lưng bỏ đi, như thể chỉ chậm một giây nữa thôi là có người đến đòi mạng cậu không bằng.
Trác Yến nhìn theo bóng cậu, vận hết sức lực toàn thân, thốt ra một câu đầy vẻ thâm tình vô hạn: “Phì!”.
Thu dọn giỏ sách xong, trèo xuống bệ cửa sổ, vừa quay đầu lại, Trác Yến gần như giật bắn mình.
Tiểu Dư đang đờ đẫn giống như tâm hồn đang treo ngược cành cây, ngơ ngẩn nhìn ra ngoài cửa sổ.
Trác Yến dè dặt chọc vào người bạn: “Này, làm gì thế? Ban ngày ban mặt mơ mộng cái gì?”.
Bị trêu ghẹo trắng trợn, Tiểu Dư lại còn gật đầu: “Văn Tĩnh, cậu có biết anh chàng lúc nãy nói chuyện với cậu là ai không?”.
Trác Yến nhún vai, xòe hai tay ra: “Cậu và Giang Sơn trong bụng đều có giun giống nhau à? Sao câu hỏi đều hệt nhau vậy? Anh chàng kia là ai với chả không là ai, có liên quan gì đến tớ chứ? Tớ biết đâu được!”.
Tiểu Dư bỗng chốc trở nên kích động: “Đồ khốn này! Cậu im miệng ngay! Đúng là con heo ngốc mù thông tin! Anh chàng đó, anh ấy là Trương Nhất Địch, Trương Nhất Địch đấy!”.
Trác Yến “ồ” lên một tiếng.
“Thì ra anh chàng đó chính là Trương Nhất Địch, kiện tướng bóng rổ biết nhảy múa ca hát trong truyền thuyết đó sao?”.
Nhớ lại vóc dáng cao gầy nho nhã của cậu ta, Trác Yến hơi ngần ngờ: “Cậu ta là Trương Nhất Địch? Nhìn dáng người cậu ta, giống như nhà cậu ta bán xương sườn ấy – gầy như thế, đừng nói là chơi bóng rổ, mà nếu có nhảy thì cánh tay rồi chân cậu ta như thế, có sức mà nhấc lên nổi không?”.
Tiểu Dư méo xệch mặt, lao đến bóp cổ cô: “Không được nói xấu anh ấy! Người ta gầy nhưng trên người có thịt!”.
Trác Yến tỏ vẻ hoảng sợ gật mạnh đầu, ra sức phụ họa theo: “Đúng đúng đúng! Cả người cậu ta đều là thịt – thịt thăn xương ống!”.
Mắt Tiểu Dư như muốn lồi ra ngoài: “Cậu mới là thịt thăn xương ống!”.
Trác Yến nghiêm túc lắc đầu: “Không không không, tớ là thịt người đấy chứ! Mềm mềm, trắng trẻo, mượt mà, láng mịn…”
Cô chưa nói xong, Tiểu Dư đã vội vàng buông tay, quay người đi cùng Lộ Dương, Tôn Dĩnh quỳ bệt xuống làm động tác nôn ọe dữ dội.
Trác Yến nhìn họ, lắc đầu thở dài: “Ruột rà của các cậu thật yếu kém quá, lúc nào cũng chọn đúng lúc tớ chân thành nhất mà lên cơn đau, tội lỗi, quá tội lỗi!”.
Vừa nói dứt, xung quanh đã đầy ắp sách vở ném đến, thậm chí cả dép lê và tất…
Lúc học môn tư tưởng đạo đức, Giang Sơn ngồi bên Trác Yến.
Trác Yến chau mày nhìn cậu ta: “Hôm nay là cậu chủ động ngồi cạnh tôi nhé, nói trước, nếu xảy ra chuyện gì thì tự cậu gánh chịu, đừng đổ thừa cho tôi!”.
Giang Sơn tức tối bĩu môi với cô: “Em gái Văn Tĩnh, cậu đừng để chuyện gì xảy ra được không?”.
Trác Yến lập tức phản bác: “Nhưng anh Giang Sơn, chẳng có câu nói là thế sự vô thường đó sao, tôi lấy gì để đảm bảo chuyện mà tôi đảm bảo không nổi đây!”.
Giang Sơn trừng mắt hung tợn, chỉ cố thở mà không nói, như đang vất vả đấu tranh xem có nên đứng dậy bỏ đi hay không. Một lúc sau, cậu ta nhắm mắt, thở dài một hơi rồi nhìn Trác Yến, nói một cách gian xảo: “Văn Tĩnh, hôm nay anh đây làm liều một phen, anh nhịn em!”.
Trác Yến cười híp mắt, gật đầu: “Trẻ con dễ dạy! Ngoan lắm, tiếp tục giữ phong độ nhé! Đừng quên vợ của cậu vẫn nằm trong tay tôi đấy!”. Vài ngày nữa là sinh nhật Ngô Song, cô biết Giang Sơn muốn hẹn hò Ngô Song đi chơi vào hôm đó.
Con ngươi đen nhánh đảo hai vòng, Trác Yến cười hí hí nói với Giang Sơn: “Những điều thầy giảng khó nghe quá, cứ thổi phồng lên, tôi nghe mà bực mình. Cậu mau nghĩ ra truyện cười kể cho tôi nghe, nếu làm tôi vui, chuyện cậu muốn hẹn Ngô Song đi chơi vào sinh nhật cô ấy cứ giao cho tôi, tôi sẽ bất chấp tất cả để mặt dày vì cậu; nhưng nếu tôi không vui thì, hừ hừ, cậu cứ đợi ngày hôm đó người cậu phải hẹn là tôi đấy!”.
Giang Sơn như bị cô hù dọa, vẻ mặt kinh hoàng nhìn cô, kêu lên: “Trác Văn Tĩnh, tôi với cậu không có thâm thù đại hận, đừng có dọa dẫm nhau thế!”.
Trác Yến không phục, cứ chầm chậm vỗ lên lưng cậu ta, hỏi với vẻ kỳ quái: “Sao nào? Ý gì đây? Bà cô đây không xứng với cậu phải không?”.
Giang Sơn vội vàng lắc đầu rồi lại gật đầu: “Không được, rất tốt, vô cùng tốt, tốt cực kỳ! Thực ra tôi sợ tôi không xứng với cậu!”.
Trác Yến cười gian: “Nói hay lắm! Chỉ cần cậu ngoan, thì chị sẽ không chê cậu. Phải biết là, chị rất dễ tính!”.
Giang Sơn khoát tay tỏ ra cung kính: “Chớ chớ, chị ơi chị rất tốt, em đây không thể hại chị!”.
Trác Yến nhìn cậu ta, thở dài rầu rĩ: “Em có thể hại chị, không sao thật mà. Haizzz! Bao năm nay rồi, chị mong một người có thể hại chị, nhưng chưa bao giờ, chưa bao giờ!!!”.
Hai hàng lông mày của Giang Sơn nhíu lại, cậu day day huyệt Thái Dương, đập bàn kêu lên: “Trác Văn Tĩnh, sao cậu cứ diễn kịch mãi thế hả? Được rồi không đùa nữa, nghiêm chỉnh lại cho tôi!”.
Trác Yến lườm cậu, bĩu môi: “Xì! Không ăn ý, chẳng thú vị gì cả. Thôi, bắt đầu kể truyện cười đi, nhớ là phải làm tôi vui đó!”.
Giang Sơn suy nghĩ cẩn thận, bắt đầu kể một cách nghiêm túc.
“Ngày xưa có một con thỏ rất phiền phức – giống hệt cậu vậy – ngày nọ từ tinh mơ, nó đến gõ cửa lò bánh mì, đánh thức ông chủ, nó hỏi ông ta: Ông chủ ơi, xin hỏi ông có một trăm ổ bánh mì không? Ông chủ tức tối trả lời: Không có! Con thỏ phiền phức gục đầu ủ rũ bỏ đi. Đến sáng sớm ngày hôm sau, con thỏ phiền phức lại đến đập cửa lò bánh mì, “cộc cộc cộc” làm ông chủ thức giấc, nó hỏi ông ta: Ông chủ ơi, xin hỏi ông có một trăm ổ bánh mì không? Ông chủ liên tiếp bị nó đánh thức, gầm lên giận dữ: Không có! Con thỏ “ồ” một tiếng rồi buồn bã bỏ đi. Ngày hôm sau, con thỏ yêu quái, trí nhớ tệ hại ấy lại đến đập cửa lò bánh mì từ rất sớm. Sau hai ngày vừa rồi, hôm sau ông chủ cố ý dậy sớm lúc trời còn chưa sáng để làm đủ một trăm ổ bánh mì. Nên khi con thỏ lại hỏi: Ông chủ ơi ông chủ, xin hỏi ông có một trăm ổ bánh mì không, thì ông chủ vô cùng đắc ý nói với nó rằng: Có! Con thỏ sung sướng như thể lên được tới trời, vui mừng móc ra một thứ được bọc trong khăn tay, dè dặt mở khăn tay ra, bên trong vẫn còn một lớp khăn tay. Thế là lại mở, kết quả vẫn còn; sau khi mở hết khoảng bảy, tám lớp khăn tay, bên trong lộ ra hai đồng rách rưới, con thỏ sung sướng đưa hai đồng đó cho ông chủ, nói: “Tốt quá! Lấy cho tôi hai ổ!”.
Trác Yến cười muốn hụt hơi, Giang Sơn vừa kể xong, cô đã cười lăn lộn.
Giảng viên nào đó đang thao thao bất tuyệt trên bục giảng, sau khi nghe tiếng cười như điên của Trác Yến thì những lời lẽ ngọt ngào chưa kịp phát ra đã nghẹn cứng trong cổ họng.
Giảng viên đó mặt tái xanh, nhìn về hướng Trác Yến và Giang Sơn, lạnh lùng hỏi: “Cười cái gì? Tôi giảng buồn cười lắm à? Hai bạn bên dưới kia, tạn học xong đến chỗ tôi!”.
Trác Yến rụt vai lại, xấu hổ thè lưỡi.
Cô quay sang nhìn Giang Sơn, kinh ngạc nhận ra sắc mặt cậu bằng màu trái cà tím.
Cô thực sự lo lắng Giang Sơn bất cẩn sẽ khiến chính mình bị nội thương mà chết, kề sát lại an ủi: “Người anh em, cái gọi là phúc chứ không phải họa, tức là cố gắng xem nhẹ những thứ ngoài cơ thể, đừng để bản thân bức xúc quá, lát nữa lại phải phiền tôi đến thu dọn thi thể cậu!”.
Giang Sơn nhíu chặt hàng lông mày. Cậu đưa tay lên trán, ngực phập phồng, thở hổn hển, nói: “Trác Văn Tĩnh ơi Trác Văn Tĩnh, tôi đã nói tôi không thể ở gần cậu! Một khi ở gần cậu là chẳng có việc gì tốt đẹp cả!”.
Lộ Dương đang ngồi bên cạnh Trác Yến bỗng chen vào.
Cô nàng kêu lên nho nhỏ như rất kinh ngạc: “Cái gì? Giang Sơn, lúc nãy cậu nói gì? Văn Tĩnh, lúc nãy có phải cậu ấy nói với cậu là, cậu ấy không thể ‘yêu’ cậu, một khi ‘yêu’[2] cậu thì chắc chắn không có việc gì tốt đẹp không?”.
[2] Trong tiếng Hán phát âm chữ 挨上 (áishàng: “ở gần”) và 爱上(ảishàng: “yêu”) gần giống nhau.
Trác Yến tức lồi mắt.
Cô bị rúng động toàn thân đến nỗi gần như hồn bay phách tán bởi câu nói điên rồ của Lộ Dương.
Cô vừa xoa xoa da gà nổi lên trên cánh tay, vừa nghiêm khắc chỉnh đốn Lộ Dương: “Gái à, cơm có thể ăn bậy, nhưng không thể nói bậy! Không phải yêu, mà là ở gần! Nếu mà đồn ra ngoài thì người ta sẽ tưởng tớ cướp người yêu của đồng hương đấy!”. Nói xong liếc nhìn Giang Sơn, nhận ra cậu ta cũng đang xoa xoa cánh tay liên tục.
Cảnh ấy khiến cô bỗng thấy rất bực bội.
Cô nhe răng ra, hạ giọng nói với Giang Sơn, vẻ mặt tà ác: “Hơn nữa, cho dù có cướp, tôi cũng không thể cướp con gái được! Xùy xùy!”.
Giang Sơn tức tối trừng mắt nhìn Trác Yến: “Trác Văn Tĩnh, mắt cậu bị gì thế? Con gái? Cậu nghĩ trên người cậu có chút nào giống con gái không? Với tôi thì cậu chính là một thằng con trai chưa kịp vỡ giọng!”.
Trác Yến lập tức trả miếng: “Xì! Thấy ghét quá à, cậu cứ nói bậy đi!”. Nói xong cô cũng rùng mình, da gà lập tức nổi đầy trên cánh tay.
Giang Sơn nghe xong cũng bất giác run rẩy toàn thân.
Lộ Dương nhìn Trác Yến rồi lại nhìn Giang Sơn, ánh mắt đảo qua đảo lại giữa hai người, cười một cách ranh mãnh: “Tớ có phát hiện này hay lắm nhé! Động tác hai người rất ăn ý!”.
Trác Yến, Giang Sơn nghe thế đồng loạt nhìn về phía cô.
Rồi nhanh chóng đưa mắt nhìn nhau… sau đó cùng chà xát cánh tay điên cuồng, vừa rụt cổ run rẩy vừa phát ra tiếng thở dài như không thể chịu đựng được nữa: “Ôi…”.
Lộ Dương ngồi cạnh hứng chí vỗ tay, kêu lên: “Wow wow! Giống thật giống thật! Hai người từ cử chỉ, nét mặt đến giọng điệu, sao mà giống nhau đến thế!”.
Trác Yến quay lại gầm gừ: “Im ngay cái miệng của cậu!”.
Lộ Dương vỗ tay cười khoái chí, như thể trí óc vẫn chưa phát triển hoàn thiện.
Giảng viên đứng trên bục giảng tức đến suýt ngất.
“Bạn gái ngồi cạnh hai bạn kia, bạn cười cái gì? Tôi vừa nói hai bạn đấy xong, bạn lại ngồi cạnh cười ngặt nghẽo, đang khiêu khích tôi đấy phải không? Đúng là chẳng ra thể thống gì! Hết tiết học, bạn và hai bạn bên cạnh đến gặp tôi ngay!”.
Trác Yến liếc xéo Lộ Dương, nhỏ giọng trách mắng với vẻ hạnh phúc trên nỗi đau của kẻ khác: “Cho chết nhé, đáng đời!”.
Lộ Dương bĩu môi về phía giảng viên, hỏi Trác Yến và Giang Sơn: “Cô này sao hôm nay nóng nảy thế? Chẳng nữ tính tí nào!”.
Trác Yến nối lời: “Lại còn già!”.
Giang Sơn vội bổ sung: “Bị điên!”.
Lộ Dương không kịp chen vào: “Bà ta…”
Trác Yến đã vội nói tiếp: “Hổ cái!”.
Giang Sơn lại không ngần ngừ, tiếp theo: “Sư tử Hà Đông!”.
Lộ Dương vẫn không kịp chen vào: “Bà ta…”.
Trác Yến: “Như hùm như sói!”.
Giang Sơn: “Không được thỏa mãn nên tức!”.
Lộ Dương há miệng ra rồi ngậm lại, há rồi ngậm, mở to mắt nhìn hai bạn, rồi sau đó xuýt xoa cảm thán: “Kiểu phối hợp này của hai người, quá lợi hại! Xem như tớ đã thấy rõ, chỉ cần hai người cứ kẻ xướng người họa thế này, kẻ khác đừng hòng nói l