Mặc gió thổi tung mái tóc, nàng đưa mắt nhìn khắp bốn bể, chợt trông thấy hắn, nàng liền nhoẻn miệng cười, thời khắc ấy, hoàng hôn lung linh, ráng chiều sóng sánh, con đường ngập trong cát bụi như có ngàn vạn gốc đào theo nhau nở rộ, muôn sắc rạng ngời, hoa bay phấp phới.
Hai trăm năm sau, trên Thần Nông sơn.
Thần Nông sơn là trung tâm của vương quốc Thần Nông, tổng cộng có bốn sông chín núi hai mươi tám đỉnh, ngọn Tử Kim cao nhất chính là nơi ở và nghị sự của Viêm Đế.
Những năm gần đây Viêm Đế say mê y dược, mấy chuyện công văn giấy tờ đều do vương tử Du Võng thay mặt xử lý, Du Võng là con trai độc nhất của Viêm Đế nhưng thần lực kém cỏi, còn chẳng lọt nổi vào số một trăm người lợi hại nhất tộc Thần Nông, có điều y lòng dạ nhân từ, hành sự độ lượng nên bề tôi trong triều cùng chư hầu các nước rất ủng hộ.
Hôm nay sau khi tan triều, Du Võng không xuống núi mà tách khỏi đám tùy tùng, cưỡi tọa kỵ đến cấm địa Thảo Ao lĩnh.
Hai trăm năm trước, Thảo Ao lĩnh đã bị Viêm Đế liệt vào hàng cấm địa, vậy mà Du Võng có vẻ vô cùng thông thuộc đường lối vào đây. Y đáp tọa kỵ xuống một gò đất khuất nẻo rồi vạch lùm cây bụi cỏ, níu lấy mấu đá trèo lên vách núi.
Trên vách đá cheo leo có một căn nhà tranh dựa lưng vào núi, bên trong vắng ngắt, xung quanh chỉ có sương mù bảng lảng phủ mờ tầm mắt, cách đấy chưa tới một trượng là vách đá dựng đứng xanh rì những cây tùng cây bách mọc nghiêng so le nhau, mấy con khỉ tai trắng đang rau ráu ăn quả dại, hai cánh diều hâu một trước một sau bay tới đậu lên cành cây kêu quang quác.
Du Võng đứng bên vách núi ngắm bể mây bát ngát, lặng lẽ đợi, hồi lâu mới nói với đám khỉ và diều hâu: “E rằng lúc ta đang ở lưng chừng trời các ngươi đã mật báo cho Xi Vưu rồi, sao còn chưa thấy hắn?”
Khỉ mải mê gặm quả nhí nhách, diều hâu thì bận rỉa lông kêu quang quác, rõ ràng không hiểu tiếng người, cũng chẳng thể trả lời Du Võng, nhưng dưới vách núi đã nghe có giọng nói vọng lên: “Ta chưa ngửi thấy mùi rượu, đương nhiên chẳng đi nhanh được rồi.”
Một cơn gió chợt ào đến mang theo hơi ấm khiến biển mây cuộn sóng như lớp màn the che phủ khắp nơi, tùng bách dập dờn, vách núi ẩn hiện, bỗng chốc cả đất trời vụt trở nên mịt mờ. Đột nhiên một vệt bóng đỏ rực như máu rẽ biển mây ló ra tựa vầng thái dương sáng chói, phấp phới bay về phía Du Võng, nhìn có vẻ ung dung, kỳ thực lại đang tới cực nhanh.
Đợi khi bóng người kia đáp xuống, mây mù tan hết mới thấy đó là một nam tử vóc dáng cao lớn, dáng đứng uể oải, áo quần nhếch nhác, đầu tóc bù xù, dáng vẻ thờ ơ nhưng cặp mắt lại sắc sảo lạ thường, để tỏ ý tôn trọng, hắn hơi cúi đầu với Du Võng, né tránh ánh mắt y.
Nam tử áo đỏ chính là Xi Vưu mà Du Võng đang đợi, thấy y tới tay không, hắn lẩm bẩm: “Không mang rượu tới thì tới cấm địa tìm ta làm gì?”
Du Võng cười nói: “Nếu giúp ra tra rõ một chuyện, ta sẽ lẻn vào địa cung của phụ vương trộm rượu cống phẩm tuyệt ngon ra cho ngươi.”
“Ngươi có cả đống tay chân mẫn cán kia mà, còn nhờ ta giúp gì nữa chứ?”
“Nghe nói Chúc Dung đang thèm muốn địa hỏa ở Bác Phụ sơn, y đã biến cả ngọn núi thành lò luyện công khiến mấy trăm dặm xung quanh cây cỏ không mọc nổi, dân chúng Bác Phụ quốc khổ sở lầm than nhưng chẳng quan viên nào dám tấu trình lên phụ vương. Ta muốn phái một vị thần đi tra xét chuyện này, nếu là sự thật thì sẽ lập tức tâu lên phụ vương, lệnh cho Chúc Dung dẹp ngay lò luyện. Chuyện cũng không có gì to tát nhưng ngươi biết rồi đấy, tính Chúc Dung nóng như lửa, chẳng có mấy thần tiên dám đắc tội với y, nghĩ đi nghĩ lại chỉ mình ngươi không sợ y thôi.”
Xi Vưu huýt mấy tiếng, một con khỉ tai trắng liền nhảy ngay lên vách núi cung kính dâng mấy quả dại đỏ thắm tới trước mặt hắn. Xi Vưu vừa đưa quả dại lên miệng cắn, vừa nói mập mờ: “Ta không sợ y không có nghĩa là ta sẽ đi kiếm chuyện với y. Oán hận chất chồng giữa ta và y đã quá nặng rồi, ngươi nên biết rằng sư phụ biến nơi này thành cấm địa chính là để cấm ta và Chúc Dung tiếp xúc với nhau, sợ y nhất thời nóng giận sẽ giết ta.”
Biết Xi Vưu ưa mềm không ưa cứng, Du Võng bèn rầu rĩ khom lưng chắp tay, giở giọng nài nỉ: “Hảo huynh đệ, ngươi giúp ta đi mà.”
Xi Vưu lắc đầu cười: “Thôi, thôi! Ta đi Bác Phụ sơn giúp ngươi một chuyến là được chứ gì.”
Thấy Xi Vưu nhận lời, Du Võng vẫn chưa yên tâm: “Mọi chuyện ngươi đều phải cẩn thận, chỉ cần ngấm ngầm tra xét xem lời đồn có thực hay không là được, những việc khác cứ để ta xử lý, nhất thiết đừng giao đấu trực tiếp với Chúc Dung nhé. Còn nữa, ngươi chải lại đầu tóc sửa sang quần áo đi, bên ngoài là nơi con người sinh sống, không phải như trên núi đâu, đừng có hù chết người ta…”
Xi Vưu cau mày, búng ngay một quả dại vào miệng Du Võng rồi tung người nhảy khỏi vách núi, nháy mắt đã biến mất giữa biển mây. Du Võng há hốc miệng, thoáng ngớ người rồi cười cười nhai quả dại, thong thả xuống núi.
Đứng giữa đồng hoang bên ngoài Bác Phụ, Xi Vưu chân đạp đất mắt nhìn trời, cảm thấy hỏa linh quá mãnh liệt, vạn vật quằn quại rên la, quả nhiên Chúc Dung đang luyện công ở đây.
Hắn chẳng thấy Chúc Dung có gì sai, vạn vật trong trời đất vốn là mạnh được yếu thua kia mà, chẳng qua Du Võng lòng dạ quá thiện lương, cứ thích lo chuyện bao đồng đấy thôi. Có điều nếu y chẳng hay lo chuyện bao đồng, nửa đêm đuổi theo thuyết phục hắn quay về Thần Nông sơn thì cũng không có Xi Vưu ngày hôm nay.
Hắn thu lại linh lực, lơ đãng ngoảnh đầu, nhưng chợt trông thấy: bên lối mòn, trước gió Tây, một nàng thiếu nữ mặc bộ đồ xanh hơi rung rúc đang thong dong từ phía ráng chiều tiến lại. Bốn bề hoang vu, đất trời ảm đạm, nhưng nàng vẫn căng tràn nhựa sống tựa một đóa hoa dại bừng nở nơi đỉnh dốc cheo leo đầu gió.
Mặc gió đông thổi tung mái tóc, nàng đưa mắt nhìn khắp bốn bề, chợt trông thấy hắn, nàng liền nhoẻn miệng cười, thời khắc ấy, hoàng hôn lung linh, ráng chiều sóng sánh, con đường ngập trong cát bụi bỗng như có ngàn vạn gốc đào theo nhau nở rộ, muôn sắc rạng ngời, hoa bay phấp phới.
Cõi lòng Xi Vưu chan chứa xuân tình nhưng vẻ mặt vẫn hoang hoải thờ ơ như mặt đất dưới chân, hắn đưa mắt liếc nữ tử áo xanh rồi đi lướt qua nàng, chuẩn bị quay về Thần Nông. Hai trăm năm nay, từ một con dã thú, hắn đã tập làm người, điều đầu tiên hiểu ra là cái ác thường ẩn náu sau nụ cười, điều đầu tiên học được là dùng nụ cười che giấu ác ý, thế nên hắn chẳng muốn tìm hiểu thứ gì nấp sau nụ cười tươi rói của nàng.
Nhưng thiếu nữ áo xanh lại đi về phía hắn, nhoẻn miệng cười lên tiếng trước: “Xin hỏi công tử đường tới Bác Phụ quốc đi thế nào?”
Hắn dừng bước, cười trừ không đáp, chẳng ngoảnh lại mà cũng không đi tiếp, chỉ lặng lẽ ngước nhìn ráng mây đỏ cuối trời, gương mặt lạnh lùng nhưng ánh mắt lộ vẻ tránh né.
Thiếu nữ ngơ ngác không hiểu, bèn khẽ nắm lấy chéo áo hắn: “Công tử? Công tử thấy khó chịu à?” Nàng đâu biết rằng có lẽ mình đã níu lấy một khối họa sát thân.
Được thôi, để xem bộ mặt thật của nàng ta. Trong lúc ngoảnh lại, Xi Vưu đã đổi ý, cũng đổi luôn nét mặt, cười nói: “Ta là người Bác Phụ quốc đây, cô nương… à, tiểu thư nếu không ngại thì hai ta cùng đi.”
“Hay quá, ta tên Tây Lăng Hành, là người quê mùa thô kệch, công từ đừng đa lễ, cứ gọi ta là A Hành đi.”
Xi Vưu chăm chú nhìn nàng một lát rồi thong thả nói: “Ta tên Xi Vưu.”
A Hành và Xi Vưu cùng đi, qua hôm sau thì tới thành Bác Phụ, cả hai bèn tìm một quán trọ nghỉ chân.
Xa xa Bác Phụ sơn đang bốc cháy phừng phừng, ngày cũng như đêm, rọi sáng cả bầu trời.
Trời nóng như thiêu khiến tiểu nhị trong quán cũng ỉu xìu ngồi ì ra, thấy một nam một nữ sánh vai bước vào, nam tử bộ dạng nhếch nhác, vạt áo đỏ nhuốm bụi đường, y chẳng buồn nhấc mình đứng dậy, bèn vờ như không thấy.
Xi Vưu hô lớn: “Mau mang nước ra đây, khát cháy cổ rồi.”
Tiểu nhị lườm hắn rồi xòe năm ngón tay ra: “Một bình nước sạch năm ngọc tệ[1]!” Tỏ ý rằng ngươi có uống nổi không?
[1] Người thời xưa dùng ngọc làm vật trung gian để trao đổi lưu thông hàng hóa (tương tự như tiền ngày nay), gọi là ngọc tệ. (ND)
Xi Vưu cũng lườm lại y, đúng là không uống nổi! Nhưng hắn vẫn tí tởn nhìn sang Tây Lăng Hành. Suốt dọc đường hắn vẫn ăn chực uống nhờ nàng. Tây Lăng Hành cũng đã quen, bèn móc hầu bao ra đếm, vừa đúng năm ngọc tệ.
“Uống nước mà nhịn ăn thì đâu có dược.” Xi Vưu lo lắng nói.
“Vậy ngươi có tiền…” Tây Lăng Hành còn chưa nói hết đã thấy Xi Vưu một tay xòe ra, tay kia chỉ đôi khuyên ngọc thạch trên tai mình, “Gán thêm đôi hoa tai kia đi, tuy chất ngọc không tốt lắm nhưng chắc cũng đổi được bữa cơm đó.”
Tây Lăng Hành cười khổ, tháo hoa tai ra đặt vào tay Xi Vưu.
Tiểu nhị vội vàng vơ lấy hoa tai và ngọc tệ, trước khi đi vào trong còn lườm Xi Vưu thêm cái nữa, y đã gặp khối kẻ vô lại nhưng chưa thấy ai vô lại đến thế này!
Tiểu nhị bưng nước và đồ ăn ra, Xi Vưu liền rót ngay cho mình một chén, mặc Tây Lăng Hành cau mày nhìn về phía “Hỏa Diệm sơn” đằng xa.
Vừa thong thả nhấp từng ngụm nước, Xi Vưu vừa nheo mắt ngắm Tây Lăng Hành, ánh mắt sâu xa tựa như một con báo vừa tỉnh ngủ đang uể oải quan sát con mồi.
Dường như Tây Lăng Hành cũng cảm nhận được cái nhìn của Xi Vưu liền ngoảnh phắt lại, nhưng chỉ thấy Xi Vưu đang lén lút rót thêm chén nữa.
Bị nàng phát giác, hắn đành cười hì hì: “Cô uống không?” Rồi đưa chén nước tới trước mặt nàng.
Tây Lăng Hành dịu dàng lắc đầu: “Ngươi uống thêm chút đi!”
Nàng gọi tiểu nhị lại hỏi: “Nghe nói Bác Phụ quốc mưa thuận gió hòa, muôn dân an cư lạc nghiệp, sao lại thành ra thế này?”
“Mấy chục năm trước quả đúng là mưa thuận gió hòa, lúa gạo bội thu nhưng chẳng biết tự lúc nào Bác Phụ sơn bắt đầu bốc cháy, khí hậu càng lúc càng khô hạn, nước càng ngày càng khan hiếm, dân chúng vì giành nhau giọt nước mà xung đột, ở nơi này mạng người còn không bằng bát nước đó!” Tiểu nhị nhìn quầng lửa phía cuối trời than thở: “Người già đều nói lửa trên Bác Phụ sơn là do thần tiên nhen lên để trừng phạt chúng ta, nhưng rốt cuộc chúng ta đã làm sai điều gì cơ chứ?”
Chợt một lão già tuổi chừng lục tuần, để râu dê, đeo cây tam huyền cầm bước vào quán, sắc mặt lão đỏ tía, mồ hôi đẫm cả trán, run rẩy nói với tiểu nhị: “Xin tiểu ca cho lão ngụm nước.”
Tiểu nhị đã quen với cảnh này nên chỉ xị mặt đứng im. Lão già liền khom lưng van vỉ mấy vị khách lác đác trong quán: “Vị khách quan nào ban cho lão ngụm nước đi?”
Mọi người đều ngoảnh mặt làm ngơ.
“Lão lại đây ngồi đi!”
Lão già vội chạy lại, Tây Lăng Hành định rót nước cho lão, Xi Vưu vội giữ chặt lấy bình, liên tục đưa mắt ám chỉ nàng đã hết tiền. Tây Lăng hành giật lấy bình nước, hắn lại giằng lại, bình nước cứ chạy qua trái rồi qua phải, ánh mắt lão già cũng đảo lia lịa, hết sang trái rồi sang phải.
Trái phải, trái phải…
Sau mấy vòng, lão đã thấy đầu váng mắt hoa, suýt té xỉu.
Tây Lăng Hành đập cho Xi Vưu một cái khiến hắn phải hậm hực buông tay ra, lão già kia cũng thở phào nhẹ nhõm, run run ngồi xuống.
Hớp được miếng nước, sắc mặt lão khá dần lên, bèn quay sang cảm tạ Tây Lăng Hành: “Đa tạ ơn cứu mạng của tiểu thư, lão đây chẳng có gì báo đáp, đành đàn tặng nàng một khúc, kể một chuyện lạ, coi như để tạ ơn vậy.” Lão so dây hắng gi