Sau đó trời nổi trận gió lớn rồi mưa ào ào rơi xuống. Tôi đứng bất động trong cơn mưa, ngẩng lên đón từng hạt mưa điên cuồng táp vào mặt. Tuy trên mặt có cảm giác đau rát như bị roi quất nhưng cũng khiến nỗi giày vò trong lòng tôi dịu bớt.
Có không ít người cầm ô chạy ngang qua tôi, họ quay đầu nhìn tôi như nhìn một con điên.
Cho đến khi một chiếc xe Jeep dừng lại, người tài xế khoác áo mưa lên người tôi rồi ôm tôi lên ghế phụ.
“Anh Khâu…”. Tôi giống như được gặp người thân ở chốn xa lạ, cuối cùng cũng òa khóc.
“Cô đừng sợ, chúng ta đi tìm La Tây, nhất định có thể cứu cậu ấy ra ngoài”. Khâu Vĩ lập tức nổ máy lái xe lao đi trong cơn mưa.
Chúng tôi ngồi đợi ở phòng khách nhà La Tây, nửa tiếng đồng hồ sau chị ta mới ra ngoài tiếp chúng tôi, trên người khoác bộ áo tắm màu hồng đào như vừa mới tỉnh dậy sau giấc ngủ trưa.
Mới nghe Khâu Vĩ nói hai câu, La Tây lập tức trở mặt: “Tôi đã nói rồi, chuyện của cậu ta tôi không bao giờ can thiệp nữa, hai người còn đến đây lằng nhằng làm gì?”
Khâu Vĩ ngoảnh mặt về một bên không chịu nói tiếp.
La Tây đứng dậy cất giọng hết kiên nhẫn: “Hai người đi đi!”
Tôi vội vàng quỳ xuống: “Chị, em xin chị! Bây giờ chỉ có chị mới có thể cứu anh ấy!”
La Tây đanh mặt hừ một tiếng: “Đừng giở trò này với tôi, vô dụng thôi!”
Tôi ôm chặt đùi chị ta và cất giọng run run: “Chị ơi, chỉ cần anh ấy còn ở trong đó, đám người kia sẽ có cơ hội giở trò một lần nữa”. Tôi lẩm bẩm: “Anh ấy bây giờ vẫn phải dùng máy hô hấp…”.
La Tây ngẩng đầu nhìn Khâu Vĩ: “Con bé đang nói gì?”
Khâu Vĩ đứng lên: “Gia Ngộ tối qua vào viện cấp cứu”
“Cậu ấy bị ốm à?”
“Không phải, là ngoại thương”. Khâu Vĩ nói rất bình tĩnh: “Tôi vừa đến Cục cảnh sát hỏi thăm, trên người cậu ấy có bảy vết thương nghiêm trọng, bốn chỗ bị gãy xương. Đám người đó dùng chân giường bằng sắt và cây gỗ nhọn, rõ ràng chúng không có ý định giữ lại mạng sống của cậu ấy. Nghe nói khi cảnh sát vào phòng, máu lênh láng ở khắp nơi. Lúc được đưa đến bệnh viện, tim Gia Ngộ gần như ngừng đập, cậu ấy được tiếp tổng cộng năm nghìn cc máu…”.
Tôi trợn mắt nhìn Khâu Vĩ, một vị tanh dội lên cổ họng khiến tôi muốn nôn mửa. Tôi không hiểu tại sao anh có thể bình tĩnh nói ra những lời tàn nhẫn như vậy. Nó giống như con dao sắc nhọn đâm thẳng vào tim tôi và cắt làm hai nửa.
“Anh…anh câm miệng, đừng nói nữa” La Tây xua tay, ngăn không cho Khâu Vĩ nói tiếp.
Khâu Vĩ lập tức ngậm miệng.
La Tây gần như ngã xuống ghế, chị ta giơ tay cầm tách cà phê, nhưng bàn tay chị ta run run khiến cà phê nhỏ xuống tay áo của chị ta, mảnh áo hồng được nhuộm thành màu nâu trong giây lát.
La Tây uống một ngụm cà phê, thần sắc chị ta dần trấn tĩnh. Chị ta lau miệng rồi hỏi Khâu Vĩ: “Là kẻ nào gây ra?”
“Không ai biết”. Khâu Vĩ gượng cười: “Bây giờ đến những người động thủ còn không điều tra ra. Cảnh sát nói, camera theo dõi đã bị phá hỏng”.
“Vậy à?” La Tây nhếch miệng cười. Chị ta có ngũ quan hoàn hảo, lúc không cười lộ vẻ đẹp diễm lệ, nhưng khi mỉm cười khinh thị, dung mạo của chị ta có phần nham hiểm.
Khâu Vị gật đầu: “Đúng là như vậy”.
“Tôi biết rồi, hai người về đi”. La Tây lại đứng dậy định đi khỏi nơi đó.
Tôi không để chị ta bước đi, tôi quỳ xuống kéo áo chị ta: “Xin chị…”
La Tây quay đầu nghiêm mặt nói với Khâu Vĩ: “Bảo con bé buông tay”.
Khâu Vĩ ngồi xổm xuống kéo tay tôi: “Triệu Mai, cô bỏ tay ra đi!”
“Chị…” Tôi vẫn không chịu buông, cố gắng cứu vãn, nhưng La Tây đã giật áo khỏi tay tôi, chị ta đi thẳng lên tầng trên mà không hề quay đầu lại.
“Chúng ta về đi!” Khâu Vĩ đỡ người tôi đứng dậy đi ra ngoài.
Đợi đến khi ngồi vào trong xe của anh, toàn thân tôi run lẩy bẩy, ngực như bị tảng đá ngàn cân đè nặng, khiến tôi không thở nổi.
Khâu Vĩ không khuyên nhủ tôi, anh châm một điếu thuốc. Đợi đến khi tôi bình tĩnh một chút, anh mới mở miệng: “La Tây không từ chối có nghĩa chúng ta vẫn còn hy vọng. Tính cô ta rất kỳ quái, ghét nhất người khác lằng nhằng”.
Tôi nhìn anh: “Anh nói thật chứ?”
Khâu Vĩ gật đầu: “Thật đấy”.
Trong lòng tôi lại xuất hiện một tia hy vọng, dù tia hy vọng chỉ yếu ớt như ánh sáng của con đom đóm trong đêm hè.