a. Câu nó nói nhiều nhất lúc đó là: không một người đàn ông nào thật sự yêu nó mà chỉ thích thân xác nó. Anh nói “nếu em đã nghĩ như vậy thì hai người ở cùng nhau còn có ý nghĩa gì? Thôi thì đường ai nấy đi còn hơn”. Thế là nó chọc tức anh, cố tình hẹn người khác đi ăn cơm, đi chơi để anh nhìn thấy. Anh bảo được, cô làm một đừng trách tôi làm mười, anh cũng ra ngoài tìm thú vui. Quan hệ của bọn anh ngày càng xấu đi, nhưng anh nằm mơ cũng không ngờ lại có kết cục như vậy…”.
Tôn Gia Ngộ cúi đầu, không chịu nói tiếp.
“Duy Duy…cô ấy không gặp may…” Tôi lắp bắp vài từ nhưng phát hiện không thể biện giải.
Tôn Gia Ngộ vẫn không lên tiếng, anh chỉ ôm tôi vào lòng và tiếp tục thở dài.
Tôi tựa vào người anh, nước mắt đã khô cạn nhưng vết tích của giọt lệ còn lưu lại trên má khiến tôi không mấy dễ chịu.
Nửa sau câu chuyện, tôi đã nghe từ miệng Duy Duy, hôm nay tôi mới biết toàn bộ câu chuyện tình của họ. Nhưng Duy Duy đã qua đời, ai nhân ai quả, ai đúng ai sai, tất cả đều không còn ý nghĩa.
Ánh đèn ở đầu giường phản chiếu hình bóng của chúng tôi lên bờ tường đối diện. Bức tường dán giấy hoa văn theo phong cách nhiệt đới Đông Nam Á, cành lá đan xen, giống như tình cảm nam nữ không thể chấm dứt.
Tôi vòng hai tay qua cổ Tôn Gia Ngộ, áp mặt vào lưng anh, tôi hỏi anh một câu, trong lòng le lói tia hy vọng cuối cùng: “Nếu em đi Áo, liệu em có thể gặp lại anh không?”
“Anh không biết”. Tôn Gia Ngộ trả lời dứt khoát: “Bây giờ anh chỉ có thể đi bước nào hay bước ấy”.
“Tại sao anh tha cho tên khốn đó? Nếu hắn chết rồi sẽ không xảy ra nhiều chuyện như vậy?”. Tôi hận anh nhất ở điểm này, một người thông minh như anh sao có thể làm chuyện ngốc nghếch đến thế?
Ngực anh hơi động đậy giống như anh đang cười khẽ: “Hình như người nào cũng hỏi anh câu này, có phải anh đã làm chuyện dại dột không?”
Tôi xoay mặt anh lại: “Nói cho em biết đi!”
Tôn Gia Ngộ nhìn tôi: “Em cũng muốn hắn chết sao?”
“Hắn đáng chết mà!”
Khóe miệng anh nhếch lên để lộ ý cười, nhưng chắc chắn không phải nụ cười vui vẻ: “Thấy chưa, đến em cũng nói như vậy. Sao anh có thể mềm lòng, hai lần đều chết trong tay một người, có phải anh vô dụng lắm không?”
Tôn Gia Ngộ ngẩng đầu, ánh đèn hắt lên mặt anh, anh đang cười nhạo bản thân. Tôi dõi theo hình bóng anh, chỉ cảm thấy ruột gan thắt lại.
“Gia Ngộ!”
“Gì?”
“Em biết anh là người tốt, vì vậy anh không nỡ ra tay”.
Lần này anh bật cười thành tiếng và quay đầu nhìn tôi, đuôi mắt anh cong cong: “Em biết không, bình thường anh ghét nhất ai đó nói với anh, Tôn Gia Ngộ đúng là người tốt. Bởi vì kẻ nào nói câu đó, chắc chắn có chuyện cần nhờ đến anh”.
“Anh đúng là người tốt mà”. Tôi cố chấp khẳng định.
“Thôi đi”. Anh kéo tay tôi đặt lên ngực anh: “Bây giờ đã mười hai giờ rồi, mấy ngày vừa qua chắc em không ngủ ngon giấc. Lại đây để anh ôm em, em hãy chợp mắt một lúc đi!”.
Tôi do dự một vài giây rồi giơ bàn tay còn lại đặt lên mu bàn tay anh. Trái tim anh đập đều đặn dưới lòng bàn tay tôi, cùng với nhịp tim của anh, cơn buồn ngủ dội đến, tôi nhắm mắt tựa vào người anh và từ từ chìm vào giấc ngủ.
Không biết bao lâu sau, tôi giật mình tỉnh giấc, đèn tắt tối om. Tôi không phân biệt rõ lúc này là nửa đêm hay tầm rạng sáng, nhưng tôi nghe thấy tiếng động cơ ô tô ở bên ngoài cửa sổ.
Tôi lập tức ngồi dậy, có người ấn tôi nằm xuống và nói khẽ: “Em đừng lên tiếng”.
Dưới tia sáng tờ mờ, tôi thấy Tôn Gia Ngộ đi đến bên cửa sổ, anh đứng nhìn ra bên ngoài hồi lâu rồi mở miệng: “Bọn chúng cuối cùng cũng đến đây”.
Anh vừa dứt lời, phòng khách đột nhiên vọng đến tiếng kính vỡ và tiếng súng nổ.
Tôi sợ đến mức chân tay mềm nhũn, tôi không nghĩ ngợi lập tức lao về phía anh: “Là ai….người nào…?”
Tôi còn chưa nói hết câu, Tôn Gia Ngộ đột ngột ngồi xổm xuống và kéo mạnh người tôi, tôi mất đà ngồi bệt xuống đất. Sau đó anh lao đến nằm đè lên người tôi.
Tôi nhất thời không hiểu xảy ra chuyện gì, nhưng tôi ngửi thấy mùi thuốc súng khét lẹt và nghe thấy tiếng đạn rít bên tai.
Sau đó là vài tiếng nổ bụp bụp, giống như tiếng pháo trẻ con chơi ngày Tết. Chiếc gương trên bàn trang điểm trong phòng ngủ bị bắn trúng, mảnh vỡ thủy tinh bay tung tóe.
Cơ thể nằm trên người tôi hơi động đậy.
“Gia Ngộ!” Tôi vùng vẫy định ngồi dậy.
“Đừng nhúc nhích”. Anh dùng sức ôm chặt người tôi: “Em không muốn sống nữa à?”
“Bọn chúng định làm gì hả?”. Tôi vô cùng hoảng sợ.
Tôn Gia Ngộ bịt chặt miệng tôi và nói thì thầm: “Đừng lên tiếng”. Giọng nói của anh vô cùng trấn tĩnh.
Đầu óc tôi lùng bùng, tôi nghe lời anh ngậm chặt miệng.
Tôn Gia Ngộ kéo tôi về một góc chết đằng sau tủ quần áo, anh nói nhỏ vào tai tôi: “Không sao đâu, bọn chúng mới chỉ thăm dò thôi, chúng không dám tùy tiện vào trong này”.
Quả nhiên phòng bên cạnh lại có tiếng súng nổ và tiếng thủy tinh vỡ, sau đó bầu không khí yên lặng hoàn toàn.
Không cần anh giải thích, tôi cũng đã đoán ra, kẻ ở bên ngoài chắc chắn không phải là cảnh sát.
Tiếng động cơ ô tô ở bên ngoài tắt hẳn. Bốn bề tĩnh mịch đến rợn người, ngoài tiếng sóng vỗ ở phía xa xa không còn một âm thanh nào khác.
Tôi dính chặt người vào bờ tường, toàn thân tôi run lẩy bẩy, tai chỉ nghe thấy tiếng tim đập và hơi thở dồn dập của bản thân.
Tôi muốn nắm tay anh nhưng tình cờ đụng phải thứ kim loại lạnh lẽo.
Nhờ ánh trăng lọt qua khe cửa, Tôn Gia Ngộ lắp mấy viên đạn vào ổ đạn, tháo chốt bảo hiểm lên nòng súng một cách thành thạo.
Tôi ngây người nhìn gương mặt không rõ ràng của anh, đây không phải là động tác của người mới động đến súng ống, người sử dụng nhiều lần mới thao tác trôi chảy như vậy.
Anh nghiêng đầu, dù trong bóng tối nhưng tôi vẫn có thể nhìn rõ đôi mắt anh, ánh mắt lạnh lùng và tràn ngập sát khí.
Lòng bàn tay và mắt tôi nóng bỏng, trong lòng tôi cảm thấy một nỗi đau rõ rệt. Tôi nhớ đến vết chai trên ngón trỏ tay phải của anh, nhớ đến cảnh tượng chúng tôi gặp nhau lần đầu tiên.
Tôi thu tay về và đưa lên mắt, cố gắng mở to mắt nhưng vẫn không thể phân biệt ra thứ gì. Tuy nhiên, mũi tôi ngửi thấy mùi tanh của máu phảng phất ở đâu đó.
Tôi chợt tỉnh lại từ cơn mơ, túm chặt tay anh và mở miệng hỏi: “Anh bị trúng đạn rồi?”
Tôn Gia Ngộ không trả lời.
Tôi run rẩy sờ soạng người anh. Anh giữ tay tôi lại và suỵt một tiếng: “Bị mảnh thủy tinh vỡ quạc vào, em đừng động đậy có được không?”
Tôi thở dài một hơi, bên ngoài truyền đến tiếng bước chân và tiếng nói chuyện, lẫn vào đó là tiếng kim loại va chạm lạnh lùng. Có người gõ nhẹ lên lớp lan can bảo vệ bên ngoài cửa sổ, tiếng động tuy nhỏ nhưng vẫn rùng rợn.
Không khí chết chóc bao trùm khiến toàn thân tôi tê liệt, tôi ôm cổ Tôn Gia Ngộ: “Người ở bên ngoài là ai vậy?”
Dù trong bóng tối, tôi cũng cảm nhận thấy khóe miệng anh nhếch lên. Anh hỏi: “Em nghĩ là ai nào?”
“Bọn chúng muốn gì?”
“Vào đây và lấy mạng chúng ta”. Anh nói chậm rãi từng từ một, ngữ điệu châm biếm đồng thời vô cùng lạnh lẽo.
Sống lưng tôi lạnh toát, tôi hốt hoảng sờ soạng khắp người: “Di động đâu rồi? Chúng ta báo cảnh sát đi, tại sao anh không báo cảnh sát?”
“Báo cảnh sát?” Anh giữ chặt tay tôi cười chế giễu: “Bảo bối, em quên mất hoàn cảnh của anh sao? Đừng nói là báo cảnh sát, chỉ cần mở máy di động, cảnh sát sẽ đến đây ngay”.
Tôi lập tức hóa đá, máu dồn hết lên não. Một ý nghĩ dần hiện lên trong trí óc tôi, tôi hỏi: “Là em dẫn đám người đó đến đây phải không?”
Tôn Gia Ngộ giơ khẩu súng lên nhằm thẳng, anh nói chậm rãi: “Không liên quan gì đến em, bọn chúng sẽ không bỏ qua bất cứ cơ hội nào mò ra anh. Sớm muộn chúng cũng tìm đến nơi, như thế cũng tốt, cuối cùng anh có thể giải quyết món nợ một lần”.
Tôi cúi đầu, dường như mất đi năng lực ngôn ngữ.
Một lát sau Tôn Gia Ngộ lại mở miệng: “Anh luôn muốn để em thoát khỏi những rắc rối này, nhưng không ngờ cuối cùng em vẫn bị cuốn vào. Anh đã phạm phải sai lầm nghiêm trọng khi không ngăn cản Khâu Vĩ đưa em đến đây”.
Tôi ngẩng lên nhìn anh, dưới ánh sáng lờ mờ đôi mắt anh có thứ gì đó sáng lấp lánh.
“Mai Mai, anh xin lỗi”. Bao nhiêu tình cảm chứa đựng trong mấy từ đó, ngữ điệu của anh vô cùng thê lương.
Tôi giơ tay sờ mặt anh: “Thà rằng lúc đó chúng ta vĩnh viễn không thoát khỏi cơn bão tuyết”. Khoảnh khắc đó thuần khiết biết bao, anh chỉ có tôi, tôi cũng chỉ có anh.
Anh gục mặt vào lòng bàn tay tôi: “Anh xin lỗi”.
“Không sao đâu, em không bận tâm. Nếu anh lén lút rời khỏi nơi này mà không nói với em một tiếng, em sẽ hận anh suốt đời, sẽ khinh thường anh suốt đời”.