rường chẳng phải còn một người Trung Quốc nữa? Anh ta khai những gì?”
“Người Trung Quốc họ Tôn phải không?”. Andre nhìn tôi bằng ánh mắt ngờ vực, cuối cùng anh lắc đầu: “Anh ta cũng giống cô, chẳng nói gì cả. Cô quen anh ta à?”
“Không, tôi chỉ hiếu kỳ mà thôi”. Nhìn vào đôi mắt Andre, tôi đột nhiên cảm thấy hơi áy náy: “Sao anh lại nhìn tôi như vậy?”
“May mà cô không quen anh ta”. Andre nói chậm rãi: “Nếu không hai chúng ta không thể cùng nhau uống rượu”.
“Tại sao?” Tôi mở to mắt.
“Tôn luôn là mục tiêu của cảnh sát và cơ quan thuế vụ. Anh ta ra vào cục cảnh sát không biết bao lần rồi, chỉ là chúng tôi không có đủ chứng cứ nên lần nào cũng phải thả anh ta”.
Tôi hơi hiểu ý của Andre. Anh làm việc ở phòng tội phạm, nếu tôi quen thân với Tôn Gia Ngộ, là người cảnh sát phụ trách vụ án liên quan, anh không thể tiếp xúc với tôi.
“Nhưng…” Tôi ấp úng: “Mỗi lần đều phải mất tiền các anh mới thả người đúng không?”
Andre mím chặt môi không trả lời, nhưng vẻ mặt của anh rõ ràng mặc nhận.
Tôi cười nhạt: “Vừa rồi còn nói không hủ bại, người Trung Quốc trong con mắt cảnh sát Ukraine các anh chính là Citybank đúng không”. (Citybank: Ngân hàng Mỹ)
“Anh ta là kẻ tình nghi phạm tội thật mà”. Andre lắc đầu lia lịa: “Cô đã nghe nói đến “Khôi sắc thanh quan” chưa?”
(“Khôi sắc thanh quan”: Sau khi Liên Xô giải thể, các nước thuộc LX cũ cần nhập khẩu một lượng lớn hàng hóa rẻ tiền. Nhiều thương nhân Trung Quốc tiến hành buôn bán tiểu ngạch giữa biên giới Trung Nga. Lúc đó, thủ tục thanh quan của hải quan Nga phiền phức, thuế quan hỗn loạn. Để khích lệ nhập khẩu, đơn giản hóa thủ tục hải quan, Ủy ban hải quan Nga cho phép các công ty “Thanh quan” làm thủ tục nhập khẩu giúp chủ hàng. Những công ty này bắt tay với nhân viên hải quan, để họ tính thuế cả lô hàng. Sau này, phương thức báo quan này được áp dụng cho cả đường biển, đường sắt và đường bộ, được gọi tên chung là “Khôi sắc Thanh quan”)
Tôi gật đầu.
“Tôn có một công ty Thanh quan như vậy. Anh ta giúp thương nhân nhập khẩu hàng hóa trốn thuế và buôn lậu”.
“Thế thì sao nào?” Tôi trừng mắt với Andre.
Andre tỏ ra vô cùng kinh ngạc trước phản ứng không phân biệt phải trái của tôi. Anh xích lại gần, dưới đôi lông mày màu nâu vàng của anh là đôi mắt xanh lam lạnh lùng: “Mai, cô ấu trĩ quá, tôi biết anh ta là đồng bào của cô, nhưng chúng ta đang sống trên lãnh thổ Ukraine. Nếu anh phạm pháp thì sẽ bị trừng phạt”.
Tôi ngậm miệng không còn lời nào với Andre. Nói tôi ấu trĩ, thật ra anh mới là người ngây thơ.
“Khôi sắc thanh quan” là sản phẩm đặc biệt của các nước thuộc Liên Xô cũ. Hàng hóa khi nhập khẩu không phân biệt đắt rẻ mà được tính thuế theo cả lô hàng, không có bất cứ giấy tờ thanh quan nào cả. Sau khi hàng nhập vào các nước này, chủ hàng phải tự gánh chịu phúc họa.
Mặc dù không biết rõ nội tình nhưng tôi có thể đoán ra những công ty thanh quan này về cơ bản đều do quan chức có máu mặt chống đỡ sau lưng. Nói một cách khác, quan chức và thương nhân câu kết. Nếu chính quyền địa phương ở Ukraine không nhắm mắt làm ngơ, “Khôi sắc thanh quan” làm sao có thể hoạt động sôi nổi như vậy.
Giới thương nhân ở Ukraine mỗi khi nhắc đến “Khôi sắc thanh quan” là nghiến răng kèn kẹt, nhưng họ cũng chẳng còn cách nào khác. Nếu nhập khẩu theo trình tự thông thường, sản phẩm sẽ bị đánh thuế 300%. Đối với những thương nhân kinh doanh mặt hàng rẻ tiền, nếu không đi đường ngang ngõ tắt thì họ chỉ còn nước uống gió đông bắc mà thôi.
Tuy nhiên tôi không ngờ Tôn Gia Ngộ lại làm nghề này, trước đó tôi tưởng anh ta là thương nhân chuyên nhập hàng về bán buôn.
Nhận ra tôi không vui, Andre không nói thêm điều gì, bầu không khí trở nên ngượng ngập.
Nhà hàng phát một bài hát cũ là ca khúc “Cây sơn tra”, khiến tôi tự dưng nhớ đến bố mẹ. Thời còn trẻ, bố tôi thường kéo đàn phong cầm, tán đổ mẹ tôi nhờ chơi mấy bản nhạc của Liên Xô. Ca khúc này từ nhỏ tôi đã thuộc lòng.
Tôi lắc lư người nhẩm theo điệu nhạc: “Cây sơn tra hoa trắng nở dày đặc…a…cây sơn tra đáng yêu của em tại sao sầu muộn…”
Thấy tôi tự tìm vui, Andre nhẹ nhõm hẳn. Anh ngẩng đầu hỏi tôi: “Mai, tên tiếng Trung của cô có nghĩa là gì vậy?”
Tôi nâng cốc bia cười cười: “Anh thử đoán xem”.
“M-e-i, phát âm giống May”. Anh cúi đầu ngẫm nghĩ: “Là tháng năm? Hay ngày hè?”
“Sai rồi, tôi gợi ý cho anh nhé, anh thử đoán xem, ở Ukraine có loài hoa nào nở vào tháng năm?”
“Hoa linh lan? Diên vĩ? Hoa cúc?” Andre ngẩng lên nhìn trần nhà, bắt đầu đoán bừa: “Hoa hướng dương?”
Chất cồn bắt đầu lan tỏa trong cơ thể, tôi thấy người nhẹ bẫng, tâm trạng rất hưng phấn. Tôi bất giác cười lớn: “Không đúng, đoán tiếp”.
“Lẽ nào là hoa hồng?” Thấy tôi gật đầu, Andre giơ tay vuốt má tôi: “Cái tên rất đẹp, rất thích hợp với cô”.
Tôi cảm thấy hơi bất an, dịch người tránh bàn tay của anh: “Andre, anh say rồi”.
Andre vẫn cố chấp vuốt ve mặt tôi: “Mai, cô có thể cho phép tôi nói yêu cô?”.
Andre ngây người, sau đó anh hiểu ý tôi, gương mặt lộ vẻ bi thương. Anh buông thõng tay nhìn tôi hồi lâu rồi mới gọi người phục vụ đến thanh toán nhưng bị tôi tranh trả tiền.
Uống bia không thể lái xe, chúng tôi chia tay ở cửa nhà hàng. Andre không nói đưa tôi về cũng không nói lời tạm biệt, anh một mình bỏ đi, tôi nghĩ chắc anh say thật rồi.
Tôi biết làm vậy là không công bằng với Andre, mất đi tình bạn với anh tôi cũng cảm thấy đáng tiếc. Thế nhưng người khiến trái tim tôi rung động lại không phải là anh.
Sau buổi tối hôm Halloween, tôi thường vô ý thức ngồi vào chỗ người đó từng ngồi, hồi tưởng lại từng cử chỉ và lời nói của anh. Biết rõ anh là người khiến Duy Duy đau lòng nhưng tôi không thể nào ngăn cấm trái tim mình.
Lúc này người đi đường thưa thớt, tôi kéo chặt áo khoác từ từ đi bộ về nhà. Tôi đột nhiên cảm thấy mặt lạnh buốt, hóa ra có tuyết rơi, hoa tuyết bay phấp phới trong không trung, mềm mại đến mức khó tin. Tôi ngẩng đầu, mũi bất giác cay cay. Tôi bỗng dưng thấy nhớ nhà, nhớ Bắc Kinh.
Odessa nằm ở miền Nam Ukraine, do được chắn bởi dãy núi Carpathians nên không bị ảnh hưởng bởi luồng khí lạnh từ Siberia. Nơi này không có gió lạnh đến mức rét run như ở Bắc Kinh, tuy nhiên Odessa bị phủ bởi lớp tuyết dày trong ba tháng liền. Hết trận tuyết này đến trận tuyết lớn khác đổ xuống thành phố, mãi đến tháng ba năm sau tuyết mới tan.
Vì vậy mùa đông ở đây khiến con người cảm thấy cô độc vô cùng.
———————–
Bước vào tháng mười hai, không khí Giáng sinh của phương Tây ngày một đậm đặc hơn.
Cũng giống như nghỉ Tết ở Trung Quốc, trước lễ giáng sinh tầm nửa tháng, không khí trong học viện thoải mái hẳn. Phòng tập đàn bình thường chật ních người đột nhiên vắng lặng. Nhân cơ hội này, tôi tranh thủ tập đàn nên về nhà ngày càng muộn hơn.
Từ sau lễ hội Halloween, Bành Duy Duy ủ rũ một thời gian, cô thường ở nhà cả ngày. Nhiều lần tôi từ trường học về, thấy cô cuộn mình trên ghế salon ngây người trước máy thu hình. Tivi có lúc phát tin tức, có lúc phát game show. Duy Duy không bật tiếng mà chỉ có ánh đèn từ tivi lúc tỏ lúc mờ hắt lên gương mặt thẫn thờ của cô.
Mãi đến hai tuần gần đây, Duy Duy mới trở lại bình thường. Cô bắt đầu cuộc sống phong phú của mình, tối nào cô cũng trang điểm rất đẹp, hẹn hò với nhiều người đàn ông khác nhau. Xe hơi đợi cô ở dưới nhà, từ Mercedes đến Porsche, giống như triển lãm ô tô không ngày nào lặp lại. Tuy nhiên, tôi không còn nhìn thấy chiếc BMW màu đen thêm một lần.
Tôi tìm cơ hội thận trọng hỏi Duy Duy: “Sau buổi tối hôm đó, Tôn Gia Ngộ có đến tìm cậu không?”
Đang cười tươi, cô lập tức thay đổi sắc mặt: “Từ nay về sau đừng nhắc người này trước mặt tớ”.
Tôi cảm thấy rất ngượng, cũng biết mình đã lo chuyện không đâu. Tôi lập tức hắng giọng, tự nhắc nhở bản thân, sau này sẽ không nói với cô bất cứ vấn đề gì liên quan đến Tôn Gia Ngộ.
Một hôm đang ở trường thương lượng với bạn cùng lớp về chuyện đi đâu trong kỳ nghỉ, một bạn học nữ chạy đến nói với tôi: “Bạn à, có một anh rất đẹp trai đang chờ bạn ở bên ngoài”.
Tôi tưởng đó là Andre, từ lúc chia tay ở quán ăn, gần một tháng nay anh không liên lạc với tôi. Thế là tôi vui vẻ chạy ra ngoài tìm anh.
Ngoài cửa phòng tập đàn có một người đàn ông mặc áo khoác da dài màu đen đứng quay lưng về phía tôi. Đèn đường ở phía trước chiếu vào người anh, làm nổi bật thân hình cao ráo hoàn hảo của anh, giống như mọi ánh đèn trên sân khấu tập trung vào anh.
Tôi đi chậm lại, đây không phải là Andre. Andre là chàng trai thuần phác luôn mặc đồ như sinh viên đại học. Còn người đàn ông này dù chỉ nhìn từ đằng sau cũng có thể đoán ra là một người sành điệu.
Tôi lập tức dừng bước, có lẽ bước chân vừa rồi làm kinh động đến anh. Anh từ từ quay lại, gương mặt đẹp như tượng điêu khắc và đôi mắt đen như đêm tối mùa đông dần hiện ra trước mắt tôi.
Người tìm tôi là Tôn Gia Ngộ. Tim tôi bắt đầu đập thình thịch, trong lòng tôi không hiểu tại sao xuất hiện niềm vui khó diễn tả.
“Chào em!” Anh cười tươi với tôi: “Tôi đến để đòi nợ, em không quên vụ thiếu tôi đấy chứ?”
Đứng trước mặt anh, tôi tự nhiên ăn không nên đọi nói chẳng nên lời. Lời cảnh cáo của Duy Duy phảng phất bên tai tôi nhưng tôi nghĩ ăn một bữa cơm chắc không sao cả, hơn nữa đúng là tôi còn mắc nợ anh. Sau một hồi đấu tranh tư tưởng, cuối cùng tôi ngoan ngoãn theo anh lên xe ô tô.
Tôn Gia Ngộ đưa tôi đến một câu lạc bộ tư nhân được xây dựng theo lối kiến trúc cổ kính từ thời Ekaterina II -1796, bắt đầu trị vì Đế quốc Nga từ năm 1762 cho đến khi qua đời. Bà có công lớn trong việc đưa nước Nga trở thành một cường quốc ở châu Âu vào thế kỷ 18).
Rèm che ấm áp và ánh sáng thích hợp khiến bên trong có phong cách sang trọng mà tinh tế.
Tôi dừng bước, đứng yên tại chỗ không chịu đi vào trong.
Tôn Gia Ngộ cảm thấy kỳ lạ: “Em làm sao vậy?”
“Nơi này tôi không mời nổi anh”. Tôi thật thà trả lời.
“Em mời tôi?” Anh cười lớn: “Em rắp tâm làm tôi mất mặt phải không?”
“Đâu có, tôi thật sự muốn cám ơn anh mà”.
Tôn Gia Ngộ không lên tiếng, kéo tay tôi đi thẳng vào trong. Người phục vụ tươi cười bước tới nghênh đón, lần này tôi ngoan ngoãn tháo cúc áo khoác ngoài, để mặc người phục vụ giúp tôi cởi áo và mũ treo vào tủ để đồ.
Bàn bên cạnh có người lại gần chào hỏi, hình như là người quen của Tôn Gia Ngộ: “Mark, lâu rồi không gặp”. Người đó đảo mắt về phía tôi cười cười: “Lại thay em khác rồi à? Sao cậu càng chơi càng thụt lùi thế?”
“Mẹ kiếp, cậu cố ý làm mất mặt tôi đúng không?” Tôn Gia Ngộ sa sầm mặt.
Tôi chỉ còn cách quay đầu, giả bộ thưởng thức bức tranh treo trên tường.
Khi thức ăn dọn lên, Tôn Gia Ngộ hầu như không động đũa. Anh không ngừng bảo tôi: “Em ăn thử món này đi, là món đặc trưng của Ukraine, mùi vị thế nào?”
“Ngon lắm, không biết được làm từ nguyên liệu gì?”
“Nói thật là tôi cũng không biết, chỉ biết tiếng Nga gọi là “Люй Бу Тизи”. Anh uốn lưỡi phát ra âm tiết kỳ quái.
Tôi không nhịn được cười: “Anh xuất thân từ chuyên ngành tiếng Nga phải không?”
“Không, tôi tự học thành tài. Tôi ở nơi quỷ quái này bảy năm, sắp đuổi kịp kháng chiến tám năm rồi”.