có thể tìm được một số tư liệu nhưng lại không có cách nào chứng thực Giang Vũ Chính rốt cuộc có quan hệ gì với JL.
“Việc đó không liên quan gì đến anh, có một số việc biết càng nhiều không phải nhất định sẽ có lợi cho mình. Tôi biết thực lực của anh cho nên trước khi đi mới nói những lời này với anh…” Anh nhìn thẳng ra bầu trời không ngoài cửa sổ, không nhìn về phía anh ta.
“Anh không nói thì tôi cũng sẽ…” Lời nói của Dư Chân còn chưa dứt thì anh ta phát hiện ra Vũ Chính có chút không ổn.
Vũ Chính cúi đầu, chân nhẹ nhàng run rẩy, đôi mắt thất thần nhìn thẳng xuống đất, cơ thể căng cứng, giống như trong nháy mắt sẽ mất đi ý thức. Dư Chân chưa từng nhìn thấy tình huống này, thở nhẹ gọi vài tiếng nhưng không thấy anh trả lời. Bước chân lập tức luống cuống, muốn gọi Kelvin đến nhưng Vũ Chính lại run run nói: “Phiền anh… trong túi áo có thuốc… tất cả…” Đồng thời tay của anh cũng run rẩy không ngừng, căn bản không thể nào giơ lên.
Dư Chân kinh hãi, nhưng vẫn cố trấn định lấy hộp thuốc từ trong túi áo của anh ra, nhìn thấy thuốc trong đó thì vô cùng kinh ngạc, tất cả số thuốc có chừng mười loại, nhưng vẫn trấn định đưa thuốc cho anh uống.
Đợi thật lâu sau hô hấp của Vũ Chính mới trở lại bình thường, anh không nhìn về phía anh ta mà chỉ nhẹ nói một câu: “Cảm ơn.”
Hinh Ý vừa vào cửa nhìn thấy vậy cũng không nói gì, nhưng đều thầm đoán hai người đàn ông kia nói gì, nhẹ nhàng gõ cửa: “Quấy rầy đến hai người sao?”
Cô cho rằng Vũ Chính tìm Dư Chân là có chuyện quan trọng muốn nói với anh ta, đang định đi ra ngoài. Nhưng không ngờ Dư Chân lại cướp lời trước, “Tôi ra ngoài trước đây.” Anh căn bản vẫn chưa làm rõ rốt cuộc chuyện gì đã xảy ra với Giang Vũ Chính, suy nghĩ trong đầu rất hỗn loạn, càng không muốn chứng kiến dáng vẻ quan tâm lo lắng của Hinh Ý với anh ta nên đi thẳng ra khỏi văn phòng.
Hinh Ý đi thẳng đến trước mặt Vũ Chính còn đang mơ màng, ngồi xổm xuống nâng tay anh lên nói: “Không phải nói anh phải nghỉ ngơi một chút sao?” rồi lại đứng lên giúp anh đi vào phòng nghỉ.
“Mệt lắm không?” Sau khi cô dìu anh lên giường nằm thì chậm rãi mở miệng hỏi, vừa rồi lúc đi vào nhìn thấy dáng vẻ thất thần của anh, lo lắng anh quá mệt mỏi, cúi đầu nhẹ nhàng giúp anh đắp lại chăn.
Mà anh lại đột nhiên ôm lấy cô, lâu lắm mới bị như vậy, trong ánh mắt có vẻ kinh hoảng nói không nên lời, đây là lần đầu tiên anh có cảm giác như vậy, cảm giác khủng bố như thế, như là đột nhiên mất đi ý thức, cái gì cũng không thể suy nghĩ.
Cô cúi xuống nhìn vào ánh mắt của anh, tưởng là anh đang làm nũng nên vỗ nhè nhẹ lên cánh tay anh đang ôm cô, dịu dàng nói: “Chỉ một lát thôi, em ở trong này cùng anh…”
Mà anh chỉ nhắm mắt lại dúi đầu vào cổ của cô, dùng sức hít lấy hương thơm của cô, không thể chờ đợi được như vậy, cảm giác trống rỗng trong lòng sắp bao phủ lấy anh. Anh cảm nhận được hơi ấm truyền đến từ cơ thể cô, ấm áp như vậy, dịu dàng như vậy, anh làm sao có thể cam lòng buông tay đây?
Buổi tối trước ngày Vũ Chính đi Mĩ, hai người ở bên nhau thật lâu, làm sao cũng không thể nào chìm vào giấc ngủ. Phòng ngủ rất ấm áp, hai người nằm trong chăn đều có chút phiền loạn nhưng cái gì cũng không thể nói nên lời.
Cuối cùng vẫn là Vũ Chính mở miệng trước, “Cũng không phải lần đầu tiên đi xa, làm gì mà cả đêm lăn qua lộn lại vậy?” Tay của cô luôn động đậy, chốc lát sờ sờ cái này, lát sau lại sờ cái kia.
“Không biết, chỉ cảm thấy không nỡ… chỉ muốn ôm lấy anh…” Giọng nói của cô rất nhỏ nhưng anh lại nghe thấy rất rõ.
“Đứa ngốc.”
Trong bóng tối, cô có cảm giác được anh dùng ngón tay vuốt lên mái tóc mình, nhẹ nhàng mà quan tâm, lại dịu dàng như vậy, như là khi còn bé ba đã ở bên cạnh vuốt tóc mình, dỗ dành mình ngủ.
Giọng nói khẽ khàng của anh vang lên bên tai cô, “Hãy để tóc dài… chờ anh trở về…” Anh vẫn thích mái tóc dài của cô, từng sợi tóc mềm mại, so với mái tóc ngắn hoạt bát thì càng xinh đẹp hấp dẫn hơn, nhưng thật ra thì anh vẫn không thể quên được lần đầu tiên gặp cô trong mái tóc dài cùng biểu lộ lạnh nhạt của cô, như một đóa phù dung trong nước làm cho người ta rung động.
“Một tháng có thể dưỡng tóc dài sao?” Cô cười khẽ, nhớ tới một câu “Trường phát tam thiên vi quân lưu” (tóc dài ba ngàn thước vì quân vương mà giữ lại), cô chỉ vì anh mà giữ lại nó.
“Ừ, lần này có thể phải đi hơn một tháng một chút…” Giọng của anh càng nói càng thấp, tỏ vẻ chột dạ.
“Không sao, em rảnh sẽ bay qua thăm anh.” Cô không muốn anh vì muốn sớm về với cô mà quá vất vả làm việc nên nhẹ giọng an ủi anh.
Vũ Chính cũng không lên tiếng, chỉ ôm chặt cô hơn chút nữa, hôn lên tóc cô, cằm nhẹ nhàng vuốt ve đỉnh đầu cô, trong lòng dâng lên cảm giác không thể buông tay.
Đầu của cô chậm rãi nhích tới trước ngực anh, dính sát vào, nghe tiếng tim đập có quy luật của anh, cảm thấy an tâm, “Ở Mĩ anh phải ăn cơm đúng giờ, không cho từ chối y tá mát xa, mỗi buổi tối phải uống hết thuốc bổ, phải nghe theo lời dặn của bác sĩ, không được làm việc cả ngày, phải chú ý nghỉ ngơi…” Cô không ngừng dặn dò từng việc một cho anh, lải nhải mãi không hết. Cuối cùng, rầu rĩ nói: “Không cho cả ngày ở bên cạnh Lý Tử Ngôn.”
�́i no�Q ��s�ppột câu: “Đó là do nó… nó gieo gió gặp bão. Nếu không phải là nó thì anh cả sẽ không chết. Đó là sự thật.” Lão ta lớn tiếng gào lên với cô.
Cô thở thật mạnh một hơi, bình tĩnh nói: “Chuyện trước kia đều đã trôi qua rồi, không cần phải tiếp tục vương vấn nữa.”
“Cháu là bị tên nghiệt chủng Giang Vũ Chính kia dụ dỗ cho nên mới nói nó đã là quá khứ, nhưng cháu có nghĩ đến mẹ của cháu chị dâu của chú phải sống thế nào không?” Ông ta lấy thứ vũ khí cực kì lợi hại kia ra trong lúc này, Hinh Ý không thể nào không để ý đến mẹ của cô.
“Nếu chú mà dám ba câu bốn lời trước mặt mẹ tôi thì không chỉ đơn giản là quét chú ra khỏi Giang Lâm đâu.” Cô gằn từng chữ từng chữ một, sắc mặt sắc bén hung ác.
“Cháu đang có… thái độ gì vậy, sao dám nói chuyện với người lớn như vậy? Cháu… cháu…” Lâm Đạt Quảng nhìn cô con gái khí phách càng mạnh mẽ hơn ba ba của mình, khí thế lập tức bị đè xuống.
“Hừ, cháu có thái độ gì sao? Chú, sao chú không nghĩ xem chú có bao nhiêu thứ bị cháu nắm trong tay?” Cô chỉ cười khẽ, đẩy Vũ Chính lăn xuống bậc thang, đây là cố ý mưu sát; thâm hụt công quỹ của Giang Lâm lại còn lấy cắp bí mật kinh doanh bán cho đối thủ cạnh tranh chính là phạm tội… chỉ một trong những cái đó cũng có thể tống lão ta vào tù.
Lâm Đạt Quảng kinh ngạc nhìn Hinh Ý không nói nên lời, cô lại dám lấy thứ này uy hiếp lão ta? Cắn răng, giận dữ rời khỏi văn phòng.
Khi Hinh Ý lái xe chạy về nhà thì đã là 6h tối, hôm nay anh tháo thạch cao, anh nói muốn chờ cô về. Nhưng khi cô cấp tốc chạy về nhà thì quản gia đã tiễn bác sĩ ra khỏi cửa.
Bác sĩ nhìn ánh mắt chờ mong và lo lắng của cô thì thở dài thấp giọng nói: “Xương cốt liền lại không được tốt lắm, đặc biệt là đùi phải, mắc cá chân có hơi bị biến dạng, xương bánh chè cứng lại… sau này có khả năng tình trạng co giật sẽ càng nguy hiểm. Cổ tay phải xem như đã ổn, sau này có thể khi trời mưa dầm sẽ hơi khó chịu một chút.”
Hinh Ý không lên tiếng, hơi ngẩn người, bác sĩ nhìn thoáng qua vẻ nghiêm trọng của cô thì vỗ vỗ vai cô an ủi: “Cũng không cần quá lo lắng, chỉ cần từ nay về sau giữ gìn cho tốt thì thân thể sẽ dần dần khá hơn.”
Cô đang ngẩn người rồi đột nhiên hỏi: “Gần đây tôi thấy anh ấy luôn có vẻ mệt mỏi, ngồi lâu một chút đầu sẽ choáng váng, hơn nữa lại kén ăn, ăn vào cũng hay nôn ra… có thể bị gì khác không?” Trong ánh mắt cô đều là vẻ lo lắng, bởi vì gần đây anh thật sự không khỏe lắm, từ sau khi trở về từ bệnh viện thì căn bản không thể xuống giường.
Hinh Ý bảo quản gia tiễn bác sĩ ra ngoài, đi thẳng lên lầu, dừng lại trước cửa phòng khách, Vũ Chính đang ngồi trên xe lăn nhìn ra hồ nước bên ngoài cửa sổ thủy tinh sát đất, cũng chỉ là yên lặng ngắm nhìn mà thôi. Cô nhìn thấy bóng lưng cô độc của anh, muốn đến ôm lấy anh nhưng lại không có cách nào bước lên. Cô biết tâm trạng anh không tốt nhưng lại không thể nghĩ ra cách nào để dỗ dành anh.
Giày cao gót yên lặng không một tiếng động dẫm trên mặt thảm dày cộm, Vũ Chính nhìn ra hình ảnh của Hinh Ý phản chiếu trên tấm kính thủy tinh sát đất nhưng không có động tĩnh gì, chỉ nhìn ra ngoài.
Cô bước đến trước mặt anh, ngồi xổm xuống, nâng tấm chăn dày đang đắp trên chân anh lên, khô ráo mà hơi lạnh, nhẹ nhàng cọ cọ lên mặt mình, dịu dàng nói: “Không phải đã nói chờ em về tháo thạch cao cùng anh sao? Sao lại không nghe lời hả?”
Anh kéo lại dòng suy nghĩ, không muốn để cô lo lắng nên nhếch nhếch khóe miệng, miễn cưỡng cong khóe môi lên nói: “Hiện tại bà xã của anh đã là nhật lí vạn ky, anh làm sao dám phiền đến cô ấy?”