̣t chiếc hộp màu tím, cô nhẹ nhàng ngồi lên giường, mở sợi dây hộp quà ra, chậm rãi mở nắp hộp ra, lòng của cô cũng theo đó mà khẽ rung động.
Bên trong là một bộ lễ phục màu đen, còn có một chiếc áo choàng lông chồn màu trắng, có cả túi sách tinh xảo, giày cao gót cao quý trang nhã,…Có lòng như vậy, cô chỉ cảm thấy một cảm giác ấm áp dâng lên từ đáy lòng lên đôi mắt, làm cho vành mắt của cô nong nóng.
Trên bộ lễ phục đặt một tấm thiệp, bìa thiệp là ảnh chụp của một quán cà phê, mơ mộng và lãng mạn vô cùng. Cô nhẹ nhàng cầm lấy, mở ra, tinh tế mà không hề xa hoa, trên mặt tấm thiệp tản ra một mùi thơm nồng đậm quanh quẩn, giống như mùi thơm của cà phê, rồi lại rất xa xôi.
Trên tấm thiệp chỉ viết một hàng chữ tiếng Anh: “Waiting for you.” Ngoại trừ ba từ tiếng Anh rồng bay phượng múa thì không còn gì khác, trong mắt anh, tất cả mọi thứ đều dư thừa, ai chờ đợi ai, ở nơi nào, đều không cần nói, bởi vì anh chắc chắn cô sẽ đến.
Anh tin cô chắc chắn sẽ không quên quán cà phê này, bởi vì đây là nơi bọn họ cãi nhau lần đầu tiên, cũng là nơi đầu tiên làm hòa, thời gian đã trôi xa như vậy lại tựa hồ như gần ngay trước mắt.
Lúc ấy JL vừa thành lập không lâu, mỗi bước đi đều giống như trên miệng mũi đao, anh và Lý Tử Ngôn mỗi ngày đều giống như ngọn đèn trước gió, suy nghĩ làm sao để có thể phá vòng vây trong lĩnh vực này, trong suốt nửa năm trời, mỗi ngày thời gian dành cho giấc ngủ đều không quá bốn tiếng.
Khi đó một tháng Hinh Ý chưa gặp mặt anh được hai lần, cho dù có là cô gái rộng lượng thế nào thì cũng có khúc mắc, huống chi khi đó cô còn trẻ, làm sao có thể kiên nhẫn chịu khổ được.
Vì vậy tất cả mọi đè nén trong lòng đều được bộc phát ra vào lần hẹn vào cuối tuần hôm đó. Vì để đi hẹn hò mà tỉ mỉ lựa chọn quần áo, còn định tạo nên cho anh một sự ngạc nhiên vui sướng. Anh bởi vì có việc mà đến muộn gần nửa tiếng, trang điểm tinh tế lại mặc quần áo xinh đẹp đặt trên người cô gái đang tràn ngập tức giận cũng không thể tản ra vẻ đẹp sáng ngời chói mắt.
Anh vừa đến đã hết lời xin lỗi, nhưng mà trong tai cô thì lời xin lỗi căn bản cũng không có bất cứ ý nghĩa gì, cô vừa mở miệng đã bắt đầu chất vấn anh, rốt cuộc đang làm gì mà bận bịu như vậy, ngay cả buổi hẹn vất vả lắm mới chuẩn bị xong cũng đến muộn.
Anh chỉ là cúi đầu uống cà phê, lại không có cách nào nói cho cô biết, anh ở bên ngoài còn có sự nghiệp của mình. Bởi vì chuyện trong gia tộc, tất cả hành động của anh trong nước đều bị bọn họ giám sát, anh luôn phải cẩn thận như vậy, thận trọng mà tạo lập nên vương quốc của chính mình. Đồng thời anh cũng không muốn cô chịu quá nhiều áp lực từ gia tộc cho nên ngay từ đầu không có ý định nói cho cô biết.
Cô vừa nói vừa có vẻ đang khóc làm cho chân tay anh luống cuống, cuối cùng bối rối hoang mang hỏi mượn chủ quán cà phê cây đàn dương cầm một lát, cuối cùng đánh một bản “Beauty forgiveness” mới trấn an được cô.
Về sau cô đã từng lơ đãng hỏi anh, “Sao mỗi lần em tức giận anh đều dùng đàn dương cầm dỗ dành em thế? Anh không có sáng tạo nào khác sao?”
Anh vui sướng hài lòng nghĩ, không phải không có kế nào mới nhưng mỗi lần em đều rất thích sao, nhưng vẫn tội nghiệp nói: “Anh chỉ biết đánh đàn dương cầm thôi.”
Cô đột nhiên muốn trêu ghẹo, vẻ mặt thất vọng nhìn anh: “Thật chán, lúc đầu em còn tưởng cái gì anh cũng biết!”
Anh cố ý giả bộ như đáng thương, ăn nói khép nép: “Đúng vậy, anh cái gì cũng không biết, không có gì cả, em mà không quan tâm đến anh thì sẽ không ai thèm anh…”
Cuối cùng hai người õng ẽo một lúc rồi chăm chú ôm đối phương.
Lý Tử Ngôn đứng cách Vũ Chính mười mét, nhìn ánh mắt mơ màng của anh trong quán cà phê màu hồng lập lòe, nhưng mà không có cách nào cảm thụ xem đến tột cùng là loại tình cảm gì mới có thể để cho Vũ Chính làm như thế này. Có lẽ anh chưa từng thật sự nhìn thấy một người vợ nào như vậy, dường như Lâm Hinh Ý đối với Giang Vũ Chính là một người phụ nữ hết sức đặc biệt. Cho nên mới không có cách nào lí giải gần đây một người lí tính cơ trí như Giang Vũ Chính lại tình nguyện hết lần này đến lần khác dốc hết tất cả của mình để đổi lấy cô.