nh phải ra ngoài? Nếu như cô ở bên cạnh anh cả ngày thì anh cũng không ngã như vậy. Nước mắt của cô, ngoại trừ đau lòng, còn có tự trách, tự trách thật nhiều.
Buổi tối trước khi ngủ cẩn thận mát xa toàn thân cho anh, tay chạm vào đầu gối sưng to của anh, ngón tay của cô run rẩy, dịu dàng giống như khẽ vuốt ve, cô cũng biết phải dùng thêm một chút sức nữa để mát xa thì thuốc mới thấm vào, vết bầm mới có thể tan ra, nhưng mà cô sợ anh sẽ đau, nhưng thật ra cô cũng sợ mình sẽ đau lòng, rất đau.
Lúc ngủ, cô ôm chặt eo anh, rồi lại sỡ hãi mình sẽ đụng vào chân của anh nên tư thế cứng ngắc mất tự nhiên, Vũ Chính lại ôm cô thật chặt vào trong lồng ngực của mình, cô lại càng không dám động đậy chút nào.
Anh cảm giác được cô khác thường nên nhẹ nhàng hôn lên vành tai cô, ở bên tai cô dịu dàng nói: “Không phải sợ.” Không phải sợ anh tàn tật, không phải sợ sự bất lực của anh, anh như vậy chỉ bởi vì yêu cô.
Giọng nói trầm thấp của Vũ Chính thoáng cái đã trấn an được lòng cô, làm cho cơ thể cô dần dần mềm nhũn, dính sát vào với anh.
Nhưng vào nửa đêm, cô bị cơn run rẩy kịch liệt của Vũ Chính đánh thức, nương theo ngọn đèn tường, cô nhìn thấy trên mặt anh đầy mồ hôi, như là đang chịu đựng một nỗi thống khổ nào đó, sắc mặt đều căng cứng, cắn chặt hàm răng làm cho cằm dưới thoạt nhìn càng bén nhọn đáng sợ hơn. Tay đang loạn xạ tìm kiếm thứ gì đó trên tủ đầu giường, run rẩy gắt gao.
Cô vốn đang mơ màng chưa tỉnh, nhưng vừa nhìn thấy tình cảnh này thì như bị dội một gáo nước lạnh xuống làm cho tỉnh hẳn, run giọng hỏi: “Có phải bị co giật không?” Tay thoáng cái vươn đến trấn an thân thể đang run rẩy của anh.
Mà Vũ Chính thì đau đến nhắm chặt hai mắt, gian nan lắc đầu, dường như chỉ một động tác cũng làm cho anh mệt mỏi, trì hoãn một hồi lâu mới buông hàm răng ra, nói hai chữ: “Thuốc… tủ…” Hô hấp cũng dồn dập.
Anh chỉ cảm thấy đầu đau đến sắp vỡ ra, không có cách nào hình dung được nỗi thống khổ, không có điểm dừng.
Hinh Ý lập tức trèo qua người anh đến tủ đầu giường, mỗi ngăn tủ đều là thuốc, cô gấp đến độ sắp khóc hỏi, “Thuốc…lọ nào?” Giọng nói của cô run rẩy đến độ không còn là chính mình.
“… Đen…”
Cô lập tức cầm lên, ngón tay run rẩy cầm lọ thuốc xem phân lượng rồi đổ ra tay, nâng Vũ Chính dậy cho uống vào cùng nước.
Cô căng thẳng nhìn sắc mặt dần dần buông lỏng của anh, hô hấp vẫn còn hơi dồn dập, cảm thấy cái lạnh dâng lên từ đáy lòng, tay run run giúp anh vuốt ngực.
Cô không biết ngoại trừ co giật anh còn chịu đau đớn như vậy, tuy lúc trước bác sĩ có nói với cô tổn thương não nhất định sẽ để lại di chứng, tuy nhiên lại không ngờ nó nghiêm trọng như vậy.
Vũ Chính dựa lưng vào giường, hô hấp chậm rãi điều chỉnh lại, Hinh Ý cẩn thận đỡ anh nằm xuống, lấy khăn mặt ra giúp anh lau mồ hôi, nhìn anh yếu ớt một hồi lâu mới dám chui vào trong chăn.