ang hàng với người Mĩ như anh cũng không được hưởng quyền lợi sao?”
Dư Chân ít khi thấy cô nói đùa nên vô cùng hào hứng nói: “Được nhiều đặc quyền hơn, có thể dùng máy bay riêng trên sân thượng, cũng là thứ chuyên dụng cho cổ đông lớn cùng CEO! Còn có…”
Hinh Ý không nghe rõ Dư Chân nói những gì, cô chỉ nhớ đến người kia. Hôm nay nhiệt độ thấp như vậy, không biết anh có cảm thấy khó chịu hay không, bất tri bất giác tâm hồn cô lại bay đến chỗ anh.
Nhưng không nghĩ tới tại cuộc họp hàng năm của JL lại còn gặp được người quen, đó là người bạn thời đại học của Hinh Ý ở Mĩ, sau khi tốt nghiệp thì đến JL làm việc, từ đó cho đến nay đã lên làm giám đốc bộ phận PR.
Bởi vì nhiều năm không gặp, hai người có rất nhiều chuyện để nói, cho nên quyết định đêm nay đến Minetla Lane họp mặt.
Chỉ trước khi đi cảm thấy hai người bạn học cũ nhất định sẽ điên cuồng cả đêm nên Hinh Ý tính gọi điện thoại về biệt thư ven biển, nói cho quản gia biết hôm nay mình sẽ không về.
Bởi vì thường cách một thời gian sẽ sang New York cho nên toàn bộ người giúp việc trong biệt thự vẫn luôn làm việc. Thật ra thì cô cũng không biết vì sao mình lại phải nói cho quản gia biết đêm nay không về.
Cô không muốn anh lo lắng, tuy vậy nhưng lại không chịu thừa nhận. Trong lòng lo lắng không yên gọi điện về, lúc quản gia hỏi cô có muốn nói cho tiên sinh biết trước không thì cô cũng chỉ mơ mơ hồ hồ nói cứ tùy ý.
Cô biết rõ như vậy nhất định quản gia sẽ nói cho anh biết, gọi điện xong tâm lí vẫn không thấy thoải mái, cảm thấy mình làm vậy chẳng khác nào nói cho anh biết đêm nay đừng chờ em, cảm thấy mình thật giống như một cô gái nhỏ.
Bởi vì sợ mình uống quá nhiều lại làm chuyện như bữa tiệc lần trước của Giang Lâm nên Hinh Ý chỉ uống một ly cocktail nhỏ, nói chuyện với bạn hơn hai tiếng, cuối cùng tất cả mọi người nói phải thay đổi một quán bar khác nói chuyện nên cả đêm Hinh Ý đều không yên lòng.
Buổi sáng nay khi đi ngang qua phòng anh, nghe thấy anh khó chịu ho khan, không biết có phải bị bệnh hay không. Càng nghĩ lại càng lo lắng, nhìn đồng hồ đã hơn 11h.
Tuyết vẫn đang không ngừng rơi trên mặt đất, hệ thống lò sưởi trong xe đã mở hết cỡ, ngoài cửa sổ xe đều đóng một tầng sương trắng, Hinh Ý không rảnh nhìn cảnh vật ngoài cửa số, trong lòng đang rất lo lắng cho anh.
Thật ra thì từ lần trước sau khi giúp anh bôi thuốc trong phòng làm việc xong thì hai người đều không nói với nhau lời nào, đa số chỉ nói chuyện công việc, về đến nhà càng không ai lên tiếng. Bị đè nèn như vậy tuy làm cho Hinh Ý rất khó chịu nhưng đồng thời cũng làm cho cô yên tâm, ít nhất cô cũng không xúc động mà làm ra những việc khác người.
Căn biệt thư cách biển rất gần, dù cho phòng ngủ có cách âm rất hiệu quả nhưng khi ngủ vẫn có thể nghe thấy tiếng sóng biển.
Phòng khách chỉ có ánh đèn tưởng le lói, có vẻ yên lặng an nhàn, trong phòng hệ thống sưởi ấm được bật tối đa, làm cho Hinh Ý vừa vào nhà tự nhiên đã thấy trầm tĩnh trở lại. Vừa rồi lúc xuống xe đi vào vườn hoa, phòng ngủ không có ánh đèn, có lẽ anh đã ngủ rồi.
Nhưng khi Hinh Ý lên cầu thang thì lại mơ hồ nghe thấy trên lầu có tiếng động, đi lên lầu hai, cửa phòng Vũ Chính không khóa.
Hinh Ý nhẹ nhàng đi vào, đèn bàn sáng rỡ, ánh mắt của cô lướt qua xe lăn bên cạnh giường cùng đôi dép lê đặt trên mặt thảm lông, lòng thấy yên tâm hơn.
Nhưng khi cô nhìn thấy trên giường không có một bóng người thì sợ tới mức tim muốn nhảy ra ngoài, người đâu?
Cô còn chưa kịp thay giày đã chạy thật nhanh vào phòng tắm, đi qua phòng chứa quần áo cũng không có.
Đầu cô trống rỗng, vội vàng chạy sang thư phòng, vẫn không có ai. Cho dù trời lạnh như vậy nhưng cô vẫn toát mồ hôi lạnh, toàn thân run lên.
Có tiếng động từ trên lầu truyền đến, giống như tiếng cây gậy gõ trên sàn nhà gỗ, từng cái từng cái đánh sâu vào trái tim Hinh Ý.
Hinh Ý lập tức chạy lên lầu ba, nhưng mà khi đứng trên cửa cầu thang lầu ba cô lại không dám bước tiếp, không nhúc nhích cầm chặt lấy tay vịn cầu thang gỗ, dùng sức nắm lấy nó, các xương ngón tay đều nổi lên.
Từ lâu ba đến căn gác nhỏ kia chỉ cách nhau khoảng năm sáu bậc thang, mà Vũ Chính đang mặc đồ ngủ, mang theo đôi nạng, dùng hết sức lực toàn thân “bước lên” mấy bậc thang.
Dù cho ngọn đèn rất tối, Hinh Ý vẫn thấy được anh đang run rẩy, nắm chặt lấy đôi nạng, chống đỡ thân thể của mình, vất vả bước trên mặt đất.
Anh không mang giày, thậm chí cả tất cũng không mang, mũi chân nhẹ nhàng nhón lên, run run theo từng động tác của cơ thể, lại hoàn toàn không hề có lực chống đỡ, bàn chân dùng tư thế không được tự nhiên mà kéo lên trên sàn nhà.
Hinh Ý nhìn đôi chân co rút gầy yếu của anh, cảm thấy thân thể mình hình như đã không còn là của mình, như đang run lên, nước mắt không tiếng động mà rơi trên mặt, dường như chính cô cũng tự hỏi không biết vì sao nước mắt của mình lại rơi xuống. Cô không có cơ hội nào để kìm nén, cô một chút cũng không thương khóc, nhưng mà nước mắt của cô bây giờ lại đang không theo sự khống chế của mình mà rơi xuống.
Nhiều lần anh không giữ thăng bằng được lảo đảo, nếu như không phải cô cắn chặt môi thì cô thật sự sẽ xông lên, nhưng mà cô không cho phép mình làm thế.
Lúc Vũ Chính sau bao gian khổ lên được căn gác thì Hinh Ý đã khôi phục lại tinh thần, cô tự nói với mình bất kể anh có làm gì thì cô cũng không được để ý đến, việc hiện tại cô cần phải làm là lập tức trở về phòng của mình.
Nhưng cô lại không làm được, cô từng bước một nhẹ nhàng bước trên sàn nhà, sợ bị anh nghe được.
Thật ra mang giày cao gót đi trên sàn nhà gỗ dù có thế nào cũng sẽ phát ra tiếng động, nhưng tâm tư của Vũ Chính đặt vào việc làm thế nào để giữ vững cơ thể mình, thể xác và tinh thần đều mệt mỏi vô cùng, làm gì còn đầu óc mà để ý đến tiếng động nào khác.
Tuy bình thường bọn họ không hay đến đây, nhưng trước kia Vũ Chính rất thích ngồi ở đây giở từng trang sách cũ ra xem, ngẫu nhiên sẽ tìm thấy một vài cuốn sách đã lâu không đọc được trợ lí thu dọn rồi đặt trên giá sách cũ.
Hinh Ý đứng ở cửa ra vào, nhìn bàn chân trống trơn của anh, đau lòng không nói nên lời. Hệ thống lò sưởi trên lầu không được như tầng dưới, sàn nhà lạnh buốt, mặc dù cô có đi giày cũng cảm thấy cái lạnh từng chút một truyền đến lòng bàn chân.
Bởi vì ngọn đèn rất tối nên Hinh Ý không có cách nào nhỉn rõ đó là quyển sách gì, nhưng lúc nhìn thấy anh với được cuốn sách thì đột nhiên giống như đang ôm trong lòng một thứ rất quan trọng, mặt vẫn thoáng hiện lên một vẻ dịu dàng.
Nhưng thân thể của anh lại không thể chống đỡ thêm nữa nên lảo đảo, anh vội vàng vịn lấy đôi nạng chống đỡ cơ thể mình, lại cầm cuốn sách không được, ‘pằng’ một tiếng, cuốn sách rơi xuống đất.
Sau khi cuốn sách rơi xuống mở ra Hinh Ý mới nhìn thấy rõ, đây không phải là sách, đó là album ảnh kết hôn của bọn họ, một trang được mở ra, cô đang cầm bó hoa, nhìn anh cười như đang nắm giữ toàn bộ thế giới, đôi mắt cong cong, trong ánh mắt đều lấp lánh ánh sáng.
Móng tay cô cắm sâu vào lòng bàn tay, dường như không có loại đau đớn nào có thể so sánh với cảm giác trong lòng, đã không phải là đau đớn, cô không có bất kì lời nào để hình dung về cảm giác đó. Nước mắt lén lút chảy xuống mặt, làm ướt cả vạt áo, mà cô lại hồn nhiên chưa phát hiện ra.
Sau khi Vũ Chính thật vất vả mới đứng vững được, cúi đầu nhặt album ảnh trên mặt đất, trên ảnh là nụ cười của Hinh Ý, làm cho anh không tự giác nở nụ cười.
Hinh Ý lại cảm thấy trên người mình không có chỗ nào là không run rẩy, cho tới bây giờ cô chưa từng nhìn thấy nụ cười đó của Vũ Chính. Đó là nụ cười thê lương nhất cô từng nhìn thấy, một người không bao giờ dám biểu lộ cảm xác của mình, cho dù là lúc chỉ có một mình anh, cũng chỉ có thể lộ ra nụ cười hèn mọn như vậy.
Hinh Ý không còn khống chế được nữa, run rẩy gọi một tiếng “Vũ Chính”, đã không còn vẻ bình tĩnh cùng e dè như mọi người, kích động đến nỗi không thể nghe ra mình đang cất giấu tình cảm như thế nào.
Vũ Chính nghe thấy tiếng gọi của cô thì toàn thân run rẩy, chậm rãi ngẩng đầu lên, đầu tiên là sững sờ, rồi lại rất nhanh mỉm cười với cô. Cơ thể lại không nghe theo sự sai bảo của mình nghiêng về một phía, mềm nhũn, đổ xuống như một người không có xương cốt.