Sau đó người chủ trì giới thiệu một đống những thông tin dài dòng, cái gì mà sinh viên thiên tài của khoa quản trị kinh doanh Harvard, tinh anh của Wall Street.
Lúc này mới nhìn thấy một người đàn ông cao lớn từ cửa lớn bước vào, người này thật đúng là rất tài giỏi, còn dám để cho Vũ Chính phải gác công việc lại xuống dưới chờ anh ta đến muộn.
Nhưng mà khi Hinh Ý nhìn rõ khuôn mặt của người đàn ông kia thì mới chấn động, đây không phải là Lưu Dư Chân sao?
Tuy đi giày tây, phong thái nhẹ nhàng thật không giống với dáng vẻ thoải mái khi còn ở Australia nhưng anh ta thật sự là Lưu Dư Chân nha, không ngờ tới vẫn có thể gặp lại anh ta.
Kế tiếp Vũ Chính chỉ đơn giản nói vài câu chào đón rồi liền rời đi, Hinh Ý nhìn thấy mặt anh có chút tái nhợt thì trong lòng thầm lo lắng, hồn đã sớm đi theo anh rồi. Nhưng mà cô lại không thể đứng lên rời đi, dù sao thì vị phó tổng mới này vẫn còn đang nói chuyện. Đương nhiên, cô cũng không cảm giác được người đang nói kia vẫn đang âm thầm chú ý đến cô.
Sau khi cuộc họp kết thúc, Hinh Ý cũng không yên lòng rời khỏi hội trường, tuy vẫn còn lo lắng cho Vũ Chính nhưng cô cũng không thể lên lầu 75 tìm anh, mơ mơ màng màng cô lại đụng phải một người, cô vội vàng nói xin lỗi rồi đi vượt qua.
Người kia vẫn đứng tại chỗ hỏi: “Thế nào, thật sự quên anh dễ dàng vậy sao?”
Thời khắc này Dư Chân lại nhìn cô, trong ánh mắt lấp đầy tình cảm không tên, thật lâu sau mới mở miệng hỏi: “Em là Lâm Hinh Ý sao?”
Hinh Ý cười cười, gật gật đầu.
Anh hình như có chút kinh ngạc, nhìn Hinh Ý trước mặt mặc một bộ đồ tây màu xám. Anh vốn cho rằng cô tên là Tâm Ý, không nghĩ tới lại là Hinh Ý. Anh trước kia cũng có xem qua tư liệu của Giang Vũ Chính, vợ của anh ta là Lâm Hinh Ý, Giang thị xác nhập với Lâm thị thành Giang Lâm, hơn nữa JL còn là đại cổ đông. Tuy năm trước anh mới tới tổng bộ JL nhưng Lý Tử Ngôn và anh xem như cũng quen thân, ở New York thỉnh thoảng cũng đi uống vài ly. Nhưng lúc nào đi với anh Lý Tử Ngôn cũng luôn miệng nói anh ta muốn anh trợ giúp cho Giang Vũ Chính, như vậy xem ra tình cảm của hai người cũng không phải ít.
Cô lại chính là vợ của Giang Vũ Chính, vừa rồi anh còn cho là cơ hội đã mất mình của mình đã trở lại, nhưng lại không ngờ lại thế. Nhưng cô thoạt nhìn cũng không vui, không phải sao? Ở Australia anh cũng đã nghe qua chuyện của cô và chồng mình, nói như vậy, anh vẫn có có cơ hội.
Anh không nghĩ sẽ từ bỏ cơ hội này, cơ hội mà hai năm trước anh nên nắm cho thật chắc.
Anh nhìn Hinh Ý đứng đối diện cười vô cùng tự nhiên, người phụ nữ như vậy hẳn là phải luôn tươi cười, anh nắm chặt nắm tay, như đang âm thầm hạ quyết tâm.
Chiến tranh của đàn ông
Hinh Ý nhìn hoa hồng trên bàn làm việc, kinh ngạc nói không nên lời, sửng sốt một hồi lâu mới hồi phục lại tinh thần.
Khó trách vừa rồi sau khi vào cửa, thư kí cùng các đồng nghiệp rất hăng hái nhìn cô, thứ này ở đâu ra đây?
Người quen biết cô cũng biết cô không thích hoa hồng, đây là do Giang Vũ Chính ban tặng, bởi khi còn học đại học có bạn học gửi hoa hồng đến nhà cô, về sau bị anh biết được, thật sự không ghen tuông mà chỉ phẫn nộ nói một câu: “Người này thật là dung tục.”
Bị câu nói kia của anh ảnh hưởng, cô cũng bắt đầu nhìn những đóa hoa hồng mà cười nhạt.
Cô cầm lấy hoa, tỉ mỉ tìm tòi, không tìm thấy tấm thiệp hoặc một tờ giấy nào, càng không có chữ kí người gửi.
Mà cũng không biết có phải gửi nhầm hay không, cứ để đây đã.
“Năng lực bên ngoài đều rất xuất sắc nha, nhưng mà Giang tổng so với phó tổng thì có nhiều tiền hơn nha, cho nên tôi chọn Giang tổng.”
“Ai nói nhất định Giang tổng có nhiều tiền hơn chứ? Nghe nói vị Lưu phó tổng này của chúng ta mới chân chính là đại gia. Lúc trước ở Wall Street làm tổng giám đốc một ngân hàng, nhưng về sau đột nhiên từ chức. Từ chức không đến hai tháng thì ngân hàng mắc phải nguy cơ tài chính, báo chí nói anh ấy đoán việc như thần, kịp thời nhảy ra, lúc ấy còn bán đi tất cả cổ phần nắm giữ trong ngân hàng. Năm ngoái mới đến JL, mới có mấy tháng thôi nha đã thăng lên vài cấp, nghe nói CEO JL Lý Tử Ngôn cũng khen ngợi anh ấy không dứt miệng.”
Giọng điệu của anh cũng rất nhẹ nhàng, nhưng Hinh Ý lại nhớ tới một người khác, đúng vậy, có một người như vậy, anh luôn bận rộn làm việc cùng dự các cuộc họp đến quên ăn, chính mình cũng không cảm thấy đói, chỉ đến khi dạ dày đau nhói mới nhớ tới thì ra mình chưa ăn cơm.
Không biết, người kia có ăn cơm trưa không.
Dư Chân nhìn dáng vẻ có chút thất thần của cô, hình như có điều đang suy nghĩ, “Thích không?”
Hinh Ý như bị câu hỏi đột ngột của anh làm cho hồ đồ, nhăn nhó hỏi: “Thích gì?”
“Hoa hồng anh tặng đấy.” Dư Chân nghiêm túc nói
Lúc này Hinh Ý mới hồi phục lại tinh thần, thấp giọng lẩm bẩm: “Là anh tặng à?” dường như đang suy tư gì đó.
Dư Chân lại cầm tay cô, nghiêm túc nói, “Em có đồng ý cho anh cơ hội không?”
Hinh Ý hơi bị dọa, đang ở nơi công cộng, bị người trong công ty nhìn thấy sẽ thành chuyện chấn động, cô dùng sức giãy ra khỏi bàn tay của anh, nhưng anh lại dùng sức rất nhiều làm cho cổ tay của cô thấy đau.
“Buông tay ra, người ta nhìn thấy kìa.” Cô chỉ có thể trừng mắt nhìn anh.
Lúc này, cửa thang máy bỗng ‘đinh’ một tiếng, làm cho hai người đang nhìn nhau không tự giác đưa mắt nhìn về phía cửa thang máy.
Kelvin đứng phía sau Vũ Chính chứng kiến cảnh tượng như vậy thì không khỏi sững sờ, có chút kinh ngạc trợn mắt há mồm.
Mà Vũ Chính ngồi trên xe lăn chỉ lạnh lùng quét mắt qua bọn họ, dương như xem bọn họ như không tồn tại. Không đợi Kelvin kịp phản ứng, anh trực tiếp đẩy xe lăn ra khỏi thang máy.
Kelvin đành phải lập tức đuổi theo ông chủ, trước khi đi còn có ý tứ sâu xa thoáng nhìn qua Dư Chân.
Hinh Ý lạnh lùng dùng tay kia đẩy tay anh ra, ném lại một câu, “Chúng ta chỉ là bạn.” Sau đó thì đi vào thang máy, nhanh chóng nhấn nút tầng 62, cửa đóng lại.
Dư Chân bất đắc dĩ nhìn cửa thang máy đóng chặt lại, không nghĩ tới lần đầu tiên vụng trộm đã bị bắt gian tại giường, chứng kiến Vũ Chính lộ ra một tia sáng bén nhọn, anh dường như gặp phải việc gì rất thú vị.
Tuy khi đó đại sảnh rất ít người nhưng vẫn có nhân viên trông thấy cảnh kia, vì vậy, quan hệ mập mờ của bà Giang cùng phó tổng mới truyền khắp cả công ty.
Văn phòng tổng tài lầu 75, không khí dường như cực kì lạnh ̃o, Kelvin cùng Hà Thư Mẫn nhìn hai vị lãnh đạo của Giang Lâm, không dám nói một câu.
“Hạng mục này được triển khai trong nước, trước mặt đối với việc mở rộng nó mà nói thì không có chút ưu thế nào, chúng ta không thể kham nổi hạng mục này, phải chi ra một khoản tiền khổng lồ, rủi ro quá cao.” Vũ Chính bày ra một xấp văn kiện dày đến cả tấc, quăng một phiếu phản đối thứ nhất cho hạng mục này.
Anh cũng không phải người không phân biệt công tư, nhưng không biết vì sao đọc được nỗi bi thương trong mắt Hinh Ý làm cho anh không có cách nào không nhìn Giang Vũ Chính bằng đôi mắt tràn ngập địch ý.
“Tốt lắm, tôi cho anh một tuần lễ giải trình tình hình trong nước, đồng thời làm một bản kế hoạch tường tận đưa lên.” Vũ Chính dường như cũng không phải không có chút dư âm nào với chuyện kia, anh cũng không mang chuyện làm ăn ra làm trò đùa, hạng mục này tuy thoạt nhìn lợi nhuận rất cao, nhưng giai đoạn dự tính trước rủi ro cũng không thể bỏ qua, anh nguyện ý chờ Dư Chân giao lên một bản kế hoạch tường tận.
Lúc Hà Thư Mẫn bước ra khỏi phòng Vũ Chính thì thở ra một hơi thật dài, hai người kia nha, một người máu nóng sôi trào, toàn thân rực lửa, một người tá lực đả lực (mượn sức đánh sức), thâm trầm nhưng sắc bén.
Thật là không phải khó đối phó bình thường.
Trong thang máy, Dư Chân dường như còn suy nghĩ vấn đề vừa rồi, mà vẻ mặt Hà Thư Mẫn thành thật nói với anh: “Tuy tôi không phản đối lập trường của anh trong chuyện này, nhưng tôi vẫn muốn khuyên anh một câu,