Khóe miệng Trần Bắc Nghiêu cong lên thành nụ cười cuốn hút, anh thì thầm vào tai cô: "Chúng ta cùng tắm?"
Mộ Thiện đỏ mặt, tắm uyên ương đối với cô vẫn là một thử thách, cô lắc đầu, giãy khỏi tay anh. Trần Bắc Nghiêu thả Mộ Thiện xuống đất, cô liền quay người đi vào phòng tắm, khóa trái cửa: "Anh ra ngoài uống trà trước đi."
Bồn tắm trắng tinh đã đổ đầy nước nóng. Mộ Thiện cởi quần áo từ từ ngồi vào trong, toàn thân cô thư thái dễ chịu. Cô nghĩ, bây giờ cô không thể rời xa anh, vì vậy cô đừng nghĩ đến chuyện anh giết người không chớp mắt, anh là chồng cô, là người đàn ông của cô. Cô cũng không nên lo xa liệu sau này anh có gục ngã, nếu thật sự có ngày đó, cô sẽ cùng ngã với anh.
Nghĩ như vậy, lòng Mộ Thiện càng thanh thản hơn.
Phòng tắm nhanh chóng được bao phủ bởi một lớp khí nóng mờ mờ. Đối diện bồn tắm là một cái gương lớn, Mộ Thiện vốn không thoải mái khi thấy thân hình trần truồng cô trong gương, nhưng gương từ từ bị hơi nước làm mờ.
Đang ngâm mình trong bồn tắm, Mộ Thiện đột nhiên nghe thấy tiếng lạch cạch mở cửa. Cô vội mở mắt, cánh cửa cô vừa khóa trái từ từ mở ra, thân hình cao lớn của Trần Bắc Nghiêu từng bước tiến lại gần trong hơi nước mịt mờ.
Trần Bắc Nghiêu dùng một ngữ điệu rất tự nhiên và bình thản giải thích: "Mỗi cánh cửa của ngôi nhà này đều có thể mở được từ bên ngoài." Rõ ràng là câu nói bình thường nhưng tim Mộ Thiện đập thình thịch. Hóa ra cô khóa trái cửa cũng chẳng ăn thua, vì anh có chìa khóa tất cả cửa phòng. Trong ngôi nhà này, cô không thể thoát khỏi tầm mắt của anh.
Mộ Thiện phảng phất cảm nhận thấy sự chiếm hữu mãnh liệt của anh, giống như các đồng nghiệp nói, anh xây ngôi nhà này để giấu cô đi.
Cô giơ tay về phía anh: "Sau này đưa hết chìa khóa cho em giữ." Trần Bắc Nghiêu không trả lời, anh thò thân bước vào bồn tắm.
Thêm một người, không khí trong phòng tắm dường như càng nóng thêm. Trần Bắc Nghiêu từ từ áp sát, một tay ôm eo cô. Anh cúi đầu, hai đồng tử sáng như sao trời: "Em tắm xong rồi?"
Mộ Thiện "ừ" một tiếng, anh cười khẽ: "Vậy thì giúp anh tắm." Anh quay lưng về phía cô. Mộ Thiện nhìn tấm lưng trần nhẵn nhụi của anh, thân dưới của cô đột nhiên lâm râm khó chịu, chỉ muốn dính chặt vào người anh. Từ trước đến nay Trần Bắc Nghiêu luôn giữ thế chủ đạo, đây là lần đầu tiên Mộ Thiện có cảm nhận rõ ràng, cô cũng khát khao thân thể của người đàn ông trước mặt biết bao.
Mộ Thiện cố gắng kiềm chế, cô cầm khăn mặt chậm rãi kỳ lưng cho anh. Tuy thân hình Trần Bắc Nghiêu cao gầy nhưng bắp thịt rất rắn chắc, từng tấc da ẩn hiện sự hoang dã nguyên thủy, khác hẳn bề ngoài nho nhã của anh khi mặc quần áo. Mộ Thiện nghĩ thầm, phán đoán của cô trước đây không sai một chút nào, anh quả thực là một con sói.
Con sói của cô.
Cuối cùng Mộ Thiện không nhịn được, cô ôm anh từ phía sau và hôn lên vai anh. Trần Bắc Nghiêu nắm chặt hai bàn tay cô. Mộ Thiện hôn lưng anh một hồi, đến khi cảm thấy thỏa mãn cô liền rút hai tay về lấy khăn tắm ở bên cạnh. Trần Bắc Nghiêu lập tức quay người: "Để anh." Nói xong anh liền cầm chiếc khăn tắm.
Hai người đứng dậy, Trần Bắc Nghiêu cuộn khăn tắm vào người Mộ Thiện và bế cô lên. Mộ Thiện tuy thích gần gũi anh nhưng cô không quen lúc nào cũng được anh bế. Cô nói nhỏ: "Thả em xuống."
Trần Bắc Nghiêu đặt cô ngồi xuống bệ ở đầu bồn tắm, để cô dựa vào bờ tường, hai chân cô vẫn ngâm trong nước bồn nước. Mộ Thiện còn chưa hiểu anh định làm gì, anh đã giơ tay tháo khăn tắm trên người cô.
Trần Bắc Nghiêu quỳ xuống, mắt anh không rời khỏi khu vườn bí ẩn giữa hai đùi cô. Mộ Thiện đỏ mặt, nhưng bị tay anh ấn chặt vào tường, không thể động đậy.
"Đừng như vậy mà..." Mộ Thiện nói khẽ: "Chúng ta còn phải quay về thành phố Lâm nữa."
"Tính sau đi." Anh cất giọng trầm khàn, ánh mắt vẫn rất tập trung, rõ ràng không nghe lời cô nói. Sau đó hai anh tay vân vê nụ hoa trên ngực cô, anh đồng thời cúi đầu áp sát vào thân dưới cô.
Nơi nhạy cảm nhất trên người Mộ Thiện đều bị anh khống chế. Bàn tay lớn của anh xoa bóp hai núm vú cô, mang theo dục vọng mãnh liệt. Miệng lưỡi anh cũng không ngừng nghỉ, ra sức liếm mút ở bên dưới.
Mộ Thiện cúi xuống, liền nhìn thấy thân hình cao lớn của Trần Bắc Nghiêu quỳ trước mặt cô. Anh cúi thấp mặt nên cô chỉ nhìn thấy mái tóc đen ướt đẫm của anh. Đầu lưỡi của anh triền miên trong nơi bí ẩn của cô, kích thích cô đến mức phát điên.
Hình như lúc ở trên giường, đàn ông thường giỏi khống chế hơn phụ nữ. Trần Bắc Nghiêu liếm mút một hồi, đúng lúc cô máu huyết sục sôi, anh đột ngột dừng lại, di chuyển xuống dưới hôn lên đùi cô rồi cất giọng dịu dàng: "Ở đây phải không em?"
Câu trả lời thẳng thắn khiến Trần Bắc Nghiêu thích thú vô cùng. Anh cho rằng lúc này cô không còn ngượng ngùng, chứng tỏ cô đã hoàn toàn mở lòng chấp nhận anh. Anh lập tức làm theo lời cô, miệng lưỡi ngày càng bận rộn.
Thân thể Mộ Thiện tan chảy dưới đầu lưỡi của anh. Một luồng khí nóng không biết ở đâu ra thổi vào tận góc sâu nhất trong cơ thể cô, một cơn khoái cảm đột ngột xuất hiện đẩy cô lên cao mãi. Ở bên dưới, Trần Bắc Nghiêu thưởng thức mật ngọt không ngừng từ động hoa chảy ra, bộ phận đàn ông của anh căng cứng đến mức đau nhức.
Mộ Thiện không chống đỡ nổi cực khoái tấn công dồn dập, cô đá mạnh hai chân, muốn anh dừng mọi động tác. Nhưng Trần Bắc Nghiêu giữ chặt hai đùi cô, đầu lưỡi anh càng tiến vào sâu hơn.
Cuối cùng toàn thân Mộ Thiện mềm nhũn, cặp đùi trắng muốt của cô vòng qua cổ Trần Bắc Nghiêu, như không muốn rời xa anh. Trần Bắc Nghiêu lúc này mới ngẩng đầu, ánh mắt anh tối sẫm hơn cả trời đêm ngoài cửa sổ. Anh đứng dậy nhấc người Mộ Thiện, để chân cô quặp chặt hai bên hông anh. Bộ phận đàn ông của anh như thanh sắt nóng bỏng xuyên vào cửa động ướt át, sau đó anh bế cô ra ngoài, vẫn giữ nguyên tư thế đi vào phòng ngủ.
Khi Mộ Thiện tỉnh dậy đã là nửa đêm. Cô hơi động đậy, Trần Bắc Nghiêu lập tức mở mắt. Bốn mắt nhìn nhau, hai người đều nhận ra ý cười trong khóe mắt đối phương.
"Ngày mai đi đăng ký." Trần Bắc Nghiêu thì thầm.
"Vâng."
Ngắm gương mặt xinh đẹp, nhìn ánh mắt tình nồng ý đượm của Mộ Thiện, nghe giọng nói dịu dàng của cô, Trần Bắc Nghiêu lại có phản ứng. Nhưng tối nay anh đã làm rất nhiều lần, anh sợ cô không chịu nổi nên bây giờ chỉ có thể kìm nén. Bộ phận đàn ông chạm vào eo Mộ Thiện, cô lập tức hiểu sự tình. Tuy cô hơi áy náy nhưng cô thật sự không thể làm thêm một lần nữa, chỗ đó vẫn còn đau nhức khó chịu. Cô đành phải giả bộ không biết gì, nhắm mắt ngủ tiếp.
Nhìn gương mặt dần đỏ ửng của Mộ Thiện, Trần Bắc Nghiêu cười thầm trong lòng. Anh kéo tay cô đặt lên bộ phận đàn ông căng cứng của mình, đồng thời nhẹ nhàng massage khu vườn bí ẩn của cô.
Người Mộ Thiện lại nóng ran, nhưng cô lực bất tòng tâm. Thật ra cô không biết, chỉ cần như thế này, Trần Bắc Nghiêu đã thấy vô cùng thỏa mãn.
Anh nhắm mắt, cảm nhận bàn tay nhỏ nhắn của cô run rẩy lên xuống, khiến anh rất dễ chịu. Anh đồng thời dùng ngón tay vuốt ve nơi mềm mại trơn ướt của cô. Đêm mỗi lúc một khuya, Mộ Thiện nhanh chóng chìm vào giấc ngủ trong khi tay cô vẫn đặt trên vật đàn ông của Trần Bắc Nghiêu. Anh vùi đầu vào vai cô, hít mùi hương trên cơ thể cô và nói nhỏ: "Bảo bối...ngủ ngon..."