Nhan Hoan ngầm hiểu, ngượng ngùng nhếch môi như cười như không, móc trong túi lưới ra quả bóng màu xếp lại vị trí.
Tiêu Trạch nhìn cô xếp bóng, mở miệng nói: “Nếu em là công chúa bi-a, đàn ông chơi bóng sẽ không thể tập trung tinh thần.”
“Tại sao?” Nhan Hoan nhướng mày hỏi.
Tiêu Trạch một tay cầm lấy cây cơ dựng ở cạnh đó, dựa trán mình vào vầng trán nhẵn mịn của cô, ánh mắt dọc theo sống mũi chậm rãi dời xuống nơi khe sâu mê người, đôi đồng tử như thẫm lại, tiếng nói khàn khàn: “Thật đẹp, khiến người ta không thể nào rời mắt được.”
Ngón tay di chuyển chạm vào cây cơ, Nhan Hoan cười nói: “May là em không như vậy.” Cặp môi đỏ mọng đầy đặn mấp máy, “Anh trước hay em trước.”
“Ưu tiên phu nhân.”
Nhan Hoan khai bóng, các quả bóng đầy màu sắc va chạm vào nhau phát ra tiếng lạch cạch, cô giống như một nàng bướm xinh đẹp nhảy múa vòng quanh, từng quả bóng màu dưới cán cơ của cô đều rơi xuống lỗ, Tiêu Trạch ở bên cạnh đuổi theo bước chân cô, thưởng thức vẻ đẹp của cô ở mọi góc độ. Một gậy đánh vào không khí, Nhan Hoan đi tới trước mặt anh, hất cằm, ánh mắt khiêu khích, “Chờ mong sự thể hiện của anh.”
“Nhất định sẽ không để em thất vọng.” Tiêu Trạch nghiêng người phía bên kia bàn bóng, sau khi ngắm chuẩn, một tay anh nắm cán cơ nhẹ nhàng đưa bóng nhập cuộc, động tác dứt khoát.
Nhan Hoan nhướng mày, trong mắt ngập tràn vẻ tán thưởng, “Khá lắm!”
Tiêu Trạch nhếch môi, nở nụ cười như dĩ nhiên phải thế. “Đâu chỉ khá.” Anh cúi người, ngắm bóng, ánh mắt vừa chăm chú vừa sắc bén, khuỷu tay đập một lực mười phần, bóng va vào nhau lúc đó phát ra tiếng rất lớn, như thể đang reo hò cổ vũ anh.
Nhan Hoan thích nhất nhìn dáng vẻ anh khi tập trung làm việc, cô cũng bắt đầu bị cuốn vào sự chăm chú đó của anh. Không phải sợ mình thua, mà là gặp được đối thủ, trò chơi cũng trở nên đặc biệt thú vị, thế nhưng mới chỉ vài đường bóng mà cô đã ở vào thế yếu. Cô nhíu mày phá giải chướng ngại anh vừa tạo ra, Tiêu Trạch nhân lúc đó đi tới quầy bar lấy hai chén rượu. Bóng lăn rồi dừng lại cách lỗ chỉ một centimet, Nhan Hoan chán nản vỗ trán, sau đó nhận lấy ly rượu mạnh Tiêu Trạch vừa đưa tới, uống một ngụm lớn.
Hương rượu nồng hòa lẫn vào vị táo trong veo, Tiêu Trạch ngửi thấy mùi hương đó thì đầu nóng rực, không còn muốn quanh co nữa, anh quyết đoán vung cán cơ dài, dưới cái nhìn chằm chằm vừa thẹn thùng vừa không phục của Nhan Hoan, anh nhấc mông ngồi lên cạnh bàn bóng.
Anh bắt chéo hai chân, nhấp một hớp rượu mạnh cay nồng, con mắt đen bóng sâu thẳm bị nhuốm màu cồn trở nên sáng ngời khác lạ, anh ngoắc ngoắc tay về phía cô.
Nhan Hoan không tình nguyện đứng vào giữa hai chân anh, anh cúi đầu ghé sát bên môi cô ngửi ngửi, nói: “Em có mùi Tequila, thứ hương vị khiến người ta nhiệt huyết sôi trào.” Khép chặt hai chân giam cô vào giữa, anh cúi đầu, áp sát, ngậm lấy môi cô, thả ra, lại ngậm lấy, một lần, hai lần, động tác thăm dò vừa chậm chạp vừa nhẹ nhàng. Hai người tách ra, nhìn đối phương, đáy mắt đều nhuốm màu dục vọng. Lúc hai đôi môi lại một lần nữa chạm vào nhau, động tác rõ ràng kịch liệt hơn trước, Tiêu Trạch gấp gáp tìm kiếm hương vị khiến người ta muốn ngừng mà không được, đầu lưỡi nóng như lửa bá đạo xâm nhập, mà Nhan Hoan cũng không chịu yếu thế đáp lại, bàn tay nhỏ bé nắm chặt áo sơ mi của anh, ngẩng đầu cùng anh dây dưa.
Bên ngoài bức rèm màu tím mộng mơ, Lý An Thần đã uống quá chén, Bạch Diệc Phong ôm đàn ghi-ta, vừa gảy đàn vừa hát một ca khúc tiếng Anh không biết tên. Tiếng đàn ghi-ta trầm thấp phối hợp với giọng ca thâm tình chậm rãi bay bổng, không khí trong gian phòng vừa vặn rất phù hợp.
Tiêu Trạch lưu luyến rời khỏi cánh môi hấp dẫn, Nhan Hoan nheo nửa đôi mắt long lanh phủ một lớp sương mù nhìn về phía Bạch Diệc Phong đang đàn hát, không keo kiệt lời khen, “Hát hay quá.”
“Ưu điểm duy nhất của tên đó.” Tiêu Trạch bổ sung: “Đối với phụ nữ mà nói.”
“Rất tốt trong đám các anh.”
“Đối với đàn ông mà nói, Tiểu Bạch coi trọng nhất là tình nghĩa anh em.” Tựa trán mình vào trán cô, con ngươi sâu thẳm nhuốm màu dục vọng nhìn vào đôi đồng tử long lanh nước, Tiêu Trạch nói: “Hoan, chúng ta về nhà đi.”
Reventon phóng nhanh xuyên qua các con phố.
Xuống xe, Tiêu Trạch vẫn luôn ôm Nhan Hoan, từ lúc vào thang máy cho đến khi vào phòng, hai người vẫn dính chặt vào nhau, ngay cả lúc tìm chìa khóa mở cửa cũng chưa từng tách rời. Cửa chống trộm nặng nề khép lại, Tiêu Trạch ấn cô lên cánh cửa, vội vã hôn.
“Cho anh?” Anh để lại một dấu hôn màu hồng trên cổ cô, hơi thở gấp gáp, “Không nói gì coi như em đồng ý.”
Trong chuyện này Tiêu Trạch quá quân tử, luôn vô cùng tôn trọng hỏi ý kiến cô, đôi khi Nhan Hoan hi vọng anh có thể bản năng hơn một chút.
Không chỉ đàn ông mới có dục vọng, phụ nữ có khi cũng rất muốn được gắn bó thân mật với người đàn ông mình yêu.
Nhan Hoan bị anh hôn liên tục gấp gáp, vừa hào sảng vừa ngại ngùng thốt ra một câu, “Sẵn sàng đánh cược chấp nhận chịu thua.”
Tiêu Trạch dừng lại, gương mặt ngập tràn ý cười. “Hoan, anh sẽ thương em thật tốt.”
Anh cởi áo khoác của hai người, bế cô vào giường, vừa hôn vừa âu yếm vuốt ve, chiếc váy bó sát dễ dàng bị kéo xuống để lộ nội y họa tiết da báo miễn cưỡng che khuất nơi đầy đặn, lần đầu tiên nhìn thấy thứ đồ này trong nhà tắm, hình ảnh chân thực bao bọc lấy nơi mềm mại thật giống như đúc trong tưởng tượng của anh hôm ấy.
Lửa nóng, nhanh chóng lan tràn khắp mọi nơi trên cơ thể, gấp gáp muốn được thêm nhiều nữa.
Vải ren đen bị kéo rách vài lỗ lớn để lộ làn da màu lúa mạch gợi cảm, dáng vẻ khêu gợi khiến adrenalin tăng vọt. Tiêu Trạch lật thân thể lười biếng của cô lại, nằm phủ lên lưng cô, anh ngậm lấy vành tai cô, hôn lên bờ vai cô, bộ phận nào đó đã căng lên cách một lớp vải ma sát với cặp mông tròn xinh xắn.
Nhan Hoan bị anh liên tục trêu đùa, vùi đầu vào gối cắn chặt môi. Tiêu Trạch nâng khuôn mặt vừa đỏ vừa nóng bừng của cô lên, nói: “Để anh nghe tiếng của em.” Hai tay anh luồn xuống dưới đệm vuốt ve nơi mềm mại, cảm giác hơi đau nhức và kích thích lạ lẫm khiến Nhan Hoan cắn môi rên khẽ, mồ hôi túa ra phủ trên chóp mũi.
Một chuỗi những nụ hôn ẩm ướt kéo dài từ tấm lưng trơn bóng xuống phía dưới, Tiêu Trạch dùng răng cởi bỏ móc khóa nội y, lật người cô lại. Cảnh tượng khiêu khích thị giác cướp đi hô hấp của người ngắm, anh giơ lòng bàn tay hướng về phía khuôn mặt cô, hơi thở hỗn loạn: “Không phải em nói anh trời sinh đã có một đôi bàn tay của nghệ thuật gia sao, vậy bây giờ hãy để nghệ thuật gia đến cảm nhận tác phẩm nghệ thuật của em.”
Đầu gối chen vào giữa hai chân cô, ngón tay thon dài viền từ lông mày đến mắt, từ mắt đến mũi với tốc độ từ tốn khoan thai mài mòn ý chí, tay anh chậm rãi dời xuống, đầu ngón tay thô ráp xẹt qua điểm mềm mại khiến Nhan Hoan rùng mình, Tiêu Trạch cúi đầu ngậm lấy một bên đùa giỡn, đầu ngón tay lại chu du nơi vòng eo mảnh khảnh, rồi từ từ trượt xuống dưới, lướt theo đường nét của cô cách một lớp ren đen và nội y họa tiết da báo.
Loại cảm giác hư không này khiến người ta vừa ngứa ngáy vừa khó kìm nén, Nhan Hoan lắc lư thân mình né tránh sự đụng chạm của anh. Ngón tay dính một chút ẩm ướt, dưới tiếng kêu hoảng sợ của cô, Tiêu Trạch kéo xuống vật che chắn cuối cùng, cơ thể cô hoàn toàn lộ ra ngoài không khí.
Nhan Hoan theo bản năng khép chặt hai chân.
“Sợ sao?” Tiêu Trạch hỏi.
Nhan Hoan e lệ gật đầu, lại lập tức lắc đầu.
Tiêu Trạch hôn lên môi cô, thầm thì: “Làm tình cũng giống như đua xe, lần đầu tiên bao giờ cũng vừa sợ vừa căng thẳng.”
“Anh thường xuyên đi đua xe sao?” Nhan Hoan hỏi.
“Rất ít, em cũng biết anh rất quý chiếc xe đó, mà anh cũng là người hơi thích sạch sẽ.”
“Em thích sự thích sạch sẽ của anh.” Nhan Hoan cười khanh khách ôm cổ anh hôn, Tiêu Trạch thở hổn hển cắn cắn vành tai cô: “Nhớ lần đầu tiên gặp nhau em đã làm gì với anh không?”
“Làm gì?”
“Cái này…” Ngón giữa thon dài trượt xuống phía dưới cô, hơi dùng sức, đâm vào, Tiêu Trạch nhếch khóe môi xấu xa nói: “Trả lại cho em.”
“A…” Ngón tay đột nhiên xâm nhập khiến Nhan Hoan đau đớn rên khẽ, “Anh, sao có thể như vậy! Quá hẹp hòi!”
“Trước khi đua xe bao giờ cũng phải thăm dò đường, chạy đường núi em giỏi, nhưng chạy đường bằng chưa chắc em đã thắng anh.” Ngón tay không an phận theo lời nói của anh tiếp tục làm loạn bên trong cô, gợi ra tràn trề mật ngọt. “Con đường này vừa chật hẹp vừa trơn trượt, bắt đầu cuồng nộ chắc hẳn sẽ rất kích thích, anh đã không thể chờ đợi để được truy tìm loại cảm giác kích thích này.”
Lúc anh đưa vật to lớn ngạo nghễ kia nhắm vào cô, Nhan Hoan âm thầm nuốt nước miếng không hiểu cô có thể bị anh xé rách hay không.
Tiêu Trạch nhẫn nại đến cực độ vuốt ve nơi eo mềm mại của cô: “Biết không, mỗi ngày ôm em ngủ đối với anh chính là một loại tra tấn, em nhìn xem đã nghẹn thành cái dạng gì rồi.” Không thể chờ đợi được nữa dùng đỉnh ma sát cô, nhờ vào chất mật từng chút từng chút đẩy mạnh. Sự nóng bỏng căng cứng khiến Nhan Hoan cảm giác như mình bị dồn đến giới hạn, cô cắn răng túm chặt ga giường chịu đựng. Sau một hồi cọ sát, Tiêu Trạch dùng sức đẩy hông phá tan cánh cửa cuối cùng.
Rốt cuộc anh vẫn đã xé rách cô.
Cảm giác đau đớn như thiêu đốt nhanh chóng lan tràn, hơi thở Nhan Hoan nghẹn lại trong cổ họng, mắt ngân ngấn nước, cô cắn môi nhìn anh, tủi thân nói: “Anh nói sẽ thương em là thương thế này ấy hả?” [3]
[3] Chữ “疼” vừa có nghĩa là thương yêu, vừa có nghĩa là đau. Trong câu trước đó thì ý của Tiêu Trạch là thương yêu, còn câu này ý Nhan Hoan là sự đau đớn.
Tiêu Trạch cố gắng kiềm chế bản thân không chuyển động, cúi đầu hôn lên mắt cô, vừa xót xa vừa hơi buồn cười, anh nói: “Xin lỗi, làm em đau, nhưng mà anh bảo đảm, chỉ đau một lần này.”
Nhan Hoan xuýt xoa chau mày, “Nói lời giữ lời, nếu không em sẽ hủy xe của anh, cho anh sau này không có cách nào mà bão tố nữa! Cho anh… Ưm…” Nửa câu nói còn lại bị đã bị anh nuốt trọn.
Đường núi quá hẹp, mặt đất lại trơn, dã thú hung hãn hơi chuyển động, khiến cô bật ra những tiếng rên mê hoặc…