ng ngồi trước mặt anh, dùng ánh mắt đầy chờ đợi nhìn anh, hỏi: “Có ngon không?”. Trâu Tướng Quân mỉm cười dịu dàng với Ngụy Nhất, ân cần nói: “Những thứ mà Tiểu Trư làm đều rất ngon!”. Vừa nói xong, anh định thần lại, phát hiện ra người đang ngồi trước mặt mình chính là Tiểu Thất, làm gì có hình bóng nào là của Ngụy Nhất. “Anh Trâu, có phải anh đã uống rượu không? Có phải thấy chóng mặt không? Mặt anh đỏ quá, có phải trong người anh khó chịu lắm không?” Thấy ánh mắt của Trâu Tướng Quân có vẻ rệu rã, Tiểu Thất giơ tay ra xua xua trước mặt anh. Trâu Tướng Quân gắng hết sức hất mạnh đầu một cái, càng cảm thấy trời đất quay cuồng hơn, chắc do men rượu đã ngấm nhưng cảm giác lại không giống như mọi khi. Bỗng nhiên, trong lòng anh đã hiểu rõ: Anh đã bị uống phải thuốc mê! Chắc chắn là ban nãy, trong quán bar đó, cô gái mắt xanh kia lợi dụng lúc anh chạy ra ngoài nghe điện thọai đã lén bỏ thuốc mê vào ly rượu của anh. Trâu Tướng Quân không hề lo lắng, ngoài miệng nói: “Tôi về đây” rồi vùng vẫy muốn đứng lên. Tiểu Thất thấy Trâu Tướng Quân lảo đà lảo đảo đứng không vững nên rất lo lắng, kéo tay anh khuyên nhủ: “Anh Trâu, hay là anh nghỉ lại đây một đêm đi! Em sẽ gọi điện cho chị, để chị không lo lắng”. Nói xong, cố rút điện thoại ra gọi cho Ngụy Nhất, Ngụy Nhất lại đang tắt máy. Tiểu Thất nói với Trâu Tướng Quân: Chắc điện thoại của chị hết pin. Anh Trâu, chắc anh đã say rồi, anh vào giường của em nằm nghỉ trước đã, em đi lấy nước để anh rửa mặt!”. Nói xong, cô đỡ Trâu Tướng Quân vào phòng ngủ. Trâu Tướng Quân chỉ cảm thấy cơ thể mình càng lúc càng nóng bức, khó chịu, cổ họng như có lửa đốt, anh đưa tay đẩy Tiểu Thất ra, dùng ý thức còn lại nói: “Hãy tránh xa tôi một chút”. Tiểu Thất bị đẩy ra xa, loạng choạng, rồi lại lao tới đỡ lấy anh, lo lắng tới độ luôn miệng kêu lên: “Anh đứng cũng không vững nữa rồi!”, cô kiên quyết ôm chặt lấy eo của Trâu Tướng Quân. Cánh tay của Trâu Tướng Quân lại vô tình trượt qua bộ ngực đầy đặn căng tràn sức sống của Tiểu Thất, cảm giác đụng chạm mềm mại lại đầy tính đàn hồi đó khiến anh giật mình. Mọi việc trước mắt Trâu Tướng Quân càng ngày càng trở nên tối dần, anh nuốt một miếng nước bọt, khẽ quát lên: “Đưa tôi vào trong phòng xong, cô hãy đi ra ngoài”. Tiểu Thất đồng ý. Trâu Tướng Quân vừa vào đến giường liền ngã vật xuống, xuống mà Tiểu Thất lại bị anh nằm đè lên trên. Mùi nước hoa hạng xoàng trên người Tiểu Thất mặc dù không giống với hương thơm thanh khiết tự nhiên trên cơ thể của Ngụy Nhất, nhưng trong lúc này, mùi hương đó lại kích thích vào cảm quan của Trâu Tướng Quân một cách dữ dội, anh chỉ cảm thấy toàn bộ máu nóng trong thể mình dồn hết vào một bộ phận nào đó, sóng lớn cuồn cuộn, dường như đang muốn trương phồng lên, vỡ tan ra ở đó, lại dường như muốn nuốt chửng cả bản thân mình. Anh khó chịu rên rỉ lên một tiếng, không thể kiềm chế được nữa, anh ôm gọn người con gái đang không ngừng run rẩy bên cạnh mình. Trâu Tướng Quân cắn rách cả môi, muốn dùng cảm giác đau đớn để thức tỉnh bản thân. Chiêu này quả thật có tác dụng, Trâu Tướng Quân mở mắt ra nhìn, quả nhiên đã nhận ra người con gái đang nằm trong vòng tay mình không phải là Ngụy Nhất. Nhưng, cơ thể yêu kiều trong lòng anh dù không phải là Ngụy Nhất nhưng cũng trắng trẻo, mềm mại như vậy. Trâu Tướng Quân khẽ rên rỉ lên một tiếng: “Tiểu Trư”. Người con gái trong vòng tay anh đang khẽ run rẩy, cô cất giọng run run nói: “Ừm, Trâu… Trâu Tướng Quân…”. Ngụy Nhất cũng gọi anh như vậy, Trâu Tướng Quân ôm ghì lấy cơ thể bé nhỏ, yếu ớt ấy, chút ý thức cuối cùng đã bị nhấn chìm trong dục vọng. Hai người trong biển dục vọng vạn trạng đó, nổi lên rồi lại chìm xuống, chết cũng không còn chỗ để dung thân. Sau đó, Trâu Tướng Quân lại không còn ấn tượng gì cả.