n thân run rảy, nắm chặt hai bàn tay lại. Cô gắng hết sức ngoảnh đầu lại, phẫn nội trừng mắt nhìn Trâu Tướng Quân, trong ánh đèn treo trên trần nhà sáng rực, khuôn mặt vô cùng khôi ngô tuấn tú của Trâu Tướng Quân trong chốc lát bỗng trở nên hết sức hung ác. Ngụy Nhất lạnh lùng nói: “Anh ấy rất tốt! Anh ấy dịu dàng hơn anh, nghĩa hiệp hơn anh, chu đáo hơn anh, lãng mạn hơn anh, hiểu ý người khác hơn anh, thấu tình đạt lý hơn anh hàng nghìn hàng vạn lần! Anh ấy biết tôn trọng ý nguyện của tôi, từ trước tới giờ, anh ấy chưa từng ép tôi phải miễn cưỡng làm bất cứ điều gì!”. Nói tới đây, Ngụy Nhất bỗng bật cười: “Ha ha ha! Trâu Tướng Quân, anh không biết rằng bản thân anh rất buồn cười sao? Một người đàn ông chỉ biết ở nhà bạo hành vợ mình, anh mà cũng dám tự so sánh với Tô Thích sao? Tôi nói cho anh biết, trong lòng tôi, anh không thể sánh kịp Tô Thích! Ha ha!”. Trong phút chốc, bầu không khí trong phòng như đóng băng. Tiếng cười thất vọng và đau khổ của Ngụy Nhất cứ vang vọng mãi, thật sự thê lương. Những cặp tình nhân cãi lộn đều thích dùng lời lẽ khiến người khác phải đau lòng, câu nói dễ làm tổn thương đối phương nhất lại càng muốn nói ra. Nỗi đau đó giống như một thứ vũ khí sắc bén có móc câu, đâm mạnh vào tận trái tim, rồi lại chậm rãi lôi ra. Trâu Tướng Quân chỉ cảm thấy như sét đánh ngang tai, cơ thể trong chốc lát trở nên mềm nhũn, anh sững người trong giây lát, bên tai chỉ văng vẳng tiếng cười lạnh nhạt và tiếng gào thét của Ngụy Nhất – Anh không thể sánh kịp Tô Thích. Câu nói này chắc đã hằn sâu trong tâm trí của cô ấy suốt ba năm qua rồi, bởi Tô Thích đã chọn Ngụy Trích Tiên nên cô ấy đã phải chôn giấu nó xuống sâu thẳm tâm hồn mình. Nhưng nhất định là cô ấy đã cảm thấy ấm ức mà không muốn xóa bỏ nó, cô ấy giống như một con sư tử đang ẩn náu trong rừng sâu, chăm chú quan sát con mồi, cất hơi thở nặng nề, chốc chốc lại mài dũa móng vuốt xuống nền đất, chờ dịp hành động bất cứ lúc nào. Vả hôm nay, chỉ cần một lời mời gọi của Tô Thích, ước vọng đó không thể nào che giấu được nữa và trào dâng ra ngoài rồi ư? Biểu hiện trên khuôn mặt của anh lạnh như băng tuyết, trái tim anh còn lạnh giá hơn sắc mặt của anh hàng vạn lần. Một giây sau đó, anh chầm chậm buông Ngụy Nhất ra. Cuộc hoang lạc này đối với hai người đều có vị đắng chát mà trước đây chưa từng có. Hai người không ai nói thêm câu gì nữa Ngụy Nhất có lại được sự tự do, lập tức lao vào nhà tắm, khóa trái cửa lại. Cô cũng không biết làn nước đang phun ra kia là nước nóng hay nước lạnh, chỉ vội vàng đứng dưới làn nước xối xả, để nước chảy ướt từ đầu tới chân. Cô nhìn bộ dạng của mình trong gương, đầu tóc rối bù, khuôn mặt giàn giụa nước mắt, trước ngực đầy những dấu vết của nụ hôn, trông vô cùng nhếch nhác. Cô đã bị người ta cưỡng đoạt, mà người đó lại chính là chồng của cô! Trong giấy phút đó, cô cảm thấy mình chẳng còn sự tôn nghiêm nào nữa, cô không nỡ nhìn cơ thể nhếch nhách đó liền đưa tay bịt hai mắt của mình lại. Cô cắn chặt đôi môi, lặng lẽ rơi nước mắt, cuối cùng, không thể khống chế nỗi cảm xúc, cô bật khóc nức nở. Nhưng tiếng nước chảy xối xả ngay lập tức lất át tiếng khóc của cô. Ngụy Nhất vừa khóc vừa tắm rửa hồi lâu nhưng vẫn cảm thấy không thể gột rửa được sự ức hiếp lăng nhục của Trâu Tướng Quân với mình, còn cả nỗi thất vọng của cô về cuộc sống hôn nhân nữa. Cuối cùng, Ngụy Nhất vẫn ra ngoài, trước khi đi cô cũng không buồn nhìn Trâu Tướng Quân một cái. “Rầm”, cánh cửa chính bị đóng sập lại. Trâu Tướng Quân vẫn nằm trên ghế sô pha ngửa mặt nìn lên trần, không chút động đậy, cũng chẳng còn hơi sức đâu để chạy theo ngăn cản Ngụy Nhất nữa. Chặn được thân thể của cô ấy lại nhưng không ngăn được trái tim đang sục sôi muốn lao ra ngoài của cô ấy, thế chẳng phải là càng bị thương hay sao?